Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 485: Chấp nhận, tiễn ông cụ ra đi
Phương Thanh Hà chống nạnh, mặt mày nghiêm túc, giọng điệu còn nghiêm hơn cả giáo quan quân đội:
“ họ Bạch, nếu chị Âm mà tổn thương, dù chỉ rụng một sợi tóc thôi, cũng tha cho !”
Cô trừng mắt, nghiêm túc đến mức chẳng giống đùa chút nào.
“ rõ , Bạch?”
Thịnh Nam Âm về nước, Phương Thanh Hà khuyên suốt mấy ngày trời mà vẫn lay . Vì chuyện tổ chức Đằng Xà, cô thể cùng, trong lòng áy náy lo lắng, chỉ sợ Nam Âm gặp chuyện.
“Thôi , Thanh Hà, đừng làm loạn nữa. Mau về .”
Thịnh Nam Âm sợ tính khí thẳng thắn Phương Thanh Hà sẽ chọc giận Bạch Trác Trì. Dù gì đàn ông tính tình thất thường, ngay cả cô giờ cũng chẳng đoán nổi nghĩ gì.
Nếu thật sự chọc giận , đối phó với Phương Thanh Hà e còn dễ hơn bóp c.h.ế.t một con kiến.
Bạch Trác Trì nhướng mày, liếc Thịnh Nam Âm một cái đầy ẩn ý, mới sang Phương Thanh Hà, khẽ :
“Ừ, rõ . Cô cần lo.”
, lấy từ túi áo vest một tấm danh đen viền vàng, đưa qua.
“Đây liên lạc , còn cả thư ký Chu. Nếu cô lo lắng chuyện gì, cứ gọi bất cứ lúc nào.”
Thịnh Nam Âm ngẩn . đàn ông hôm nay lạ thật dễ chuyện thế nhỉ?
ăn nhầm thuốc ?
Phương Thanh Hà cũng ngỡ ngàng. Cô đón lấy tấm danh , qua mới khẽ gật đầu:
“ giao chị gái cho . Nhờ chăm sóc cho chị .”
Từ đầu cô vốn chẳng ưa gì Bạch Trác Trì kiêu căng, ngạo mạn, độc miệng, còn kiểu tự cho trung tâm. hôm nay, cô bằng con mắt khác.
Ít nhất, chỉ mà còn sẵn sàng hành động để bảo vệ Thịnh Nam Âm.
Thế đủ.
Khi xe lăn bánh, cửa kính từ từ nâng lên, Thịnh Nam Âm vẫn còn ngoái đầu qua gương hậu, ánh mắt đầy lưu luyến. Cô khẽ thở , Bạch Trác Trì lúc bắt gặp cũng đang .
“ … cư xử ngoan ngoãn thật đấy?”
Bạch Trác Trì nhếch môi, giọng nhàn nhạt:
“ điên. Cô Phương đó thật lòng quan tâm cô, cần gì tỏ thái độ tệ bạc với cô ?”
Thịnh Nam Âm sững , bật khẽ, nụ rạng rỡ nơi khóe mắt:
“Cảm ơn bao dung bạn .”
Bạch Trác Trì liếc cô, thêm gì, chỉ nhắm mắt dựa lưng ghế.
bao giờ thích hai chữ “cảm ơn” từ miệng cô .
Nửa tiếng , xe dừng tại sân bay.
Đừng bỏ lỡ: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc, truyện cực cập nhật chương mới.
Vì chuyến quyết định gấp, cả ba Bạch Trác Trì, Thịnh Nam Âm và thư ký Chu đều kịp chuẩn hành lý.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khi đội y tế chuyên dụng đến đủ, họ lập tức lên máy bay riêng cất cánh.
máy bay, các bác sĩ đang tụ bàn bạc về tình hình bệnh ông cụ Thịnh.
Thịnh Nam Âm thì cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Phương Thanh Hà ngoài cửa sổ bầu trời mênh mang phủ mây trắng.
Bạch Trác Trì từ khoang nghỉ trở về, tay cầm hai ly nước ép dưa hấu, đặt một ly mặt cô:
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cô thích loại nhất. Bình tĩnh , còn bốn tiếng nữa sẽ tới Hải Thành.”
Thịnh Nam Âm gật đầu, khẽ :
“Cảm ơn.”
Cô nhấp từng ngụm nhỏ, tâm trí vẫn rối bời. Dù cố thế nào, cô cũng thể yên lòng.
Bạch Trác Trì gì thêm, chỉ lặng lẽ bên cạnh, cùng cô ngoài.
hiểu rõ lúc , lời an ủi nào cũng thừa.
Một lúc , điện thoại bàn rung liên tục.
Thịnh Nam Âm nhíu mày, mở xem, lập tức tối sầm mặt.
“ chuyện gì ?”
Bạch Trác Trì nghiêng gần.
“ Thanh Hà.” – giọng cô nghiêm .
màn hình tin nhắn liên tiếp:
Phương Thanh Hà: “Chị Âm! Em xem qua camera bệnh viện ông cụ cứu , đẩy khỏi phòng mổ!”
Phương Thanh Hà: “Trời ơi! Cái tên Thịnh Nguyên Trung c.h.ế.t tiệt đó đang cãi với nhị thúc chị ngoài hành lang, còn gì mà ‘ngừng điều trị’! Chờ em chút, em đoạn video cho chị xem!”
Một lúc , video gửi đến.
Thịnh Nam Âm mở trong khung hình hành lang bệnh viện, cả nhà họ Thịnh đang tranh cãi dữ dội.
Thịnh Nguyên Trung lạnh giọng :
“Trong tình cảnh , để cha lẽ nhất. Hai thấy ông đau đớn thế nào ? Bác sĩ cũng , thể ông sẽ tỉnh , hoặc tệ hơn thành thực vật! Cứ kéo dài thế chẳng khác gì hành hạ ông!”
Bà ba – vợ ông – cạnh, im lặng rõ ràng đồng tình.
“Đủ !”
Thịnh Nhược Lan tức giận đến mặt trắng bệch, loạng choạng dậy, trợ lý đỡ lấy.
“ còn hả, Thịnh Nguyên Trung? Cha cứu sống, rút ống thở ông ? cứu tội gì, mà chính đang phạm tội g.i.ế.c đấy!”
Thịnh Nguyên Phong – thứ hai – cũng cau mày, giọng nghiêm:
“Ba cha ruột chúng . Dù thế nào nữa, sống c.h.ế.t lẽ tự nhiên, thể tự ý quyết định như . , thừa nhận!”
Thịnh Nguyên Trung nhạt, ánh mắt khinh miệt:
“Thôi , hai. Đừng tỏ vẻ đạo đức giả nữa. tưởng trong bụng nghĩ gì ? chỉ mong ông c.h.ế.t sớm để chia gia sản, tiện thể gửi con gái bảo bối nước ngoài học chứ gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.