Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 477: Bát canh gà ấm lòng, tin dữ truyền về từ trong nước!
đợi Thịnh Nam Âm trả lời, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Cốc cốc!”
Giọng Lão phu nhân Bùi từ bên ngoài truyền :
“Cô Mộ , cô tỉnh ? Cơ thể đỡ hơn chút nào ? thể thăm cô ?”
thấy Lão phu nhân Bùi, Thịnh Nam Âm liếc mắt Phương Thanh Hà, hắng giọng :
“Mời Lão phu nhân ạ.”
Cánh cửa “két” một tiếng mở , Lão phu nhân Bùi ngược ánh sáng từ từ bước . Đến khi bà đến gần, Thịnh Nam Âm mới thấy trong tay bà đang xách một chiếc bình giữ nhiệt.
Ánh mắt hiền hậu Lão phu nhân Bùi cô, bà đặt bình giữ nhiệt lên tủ đầu giường, mở nắp mùi thơm hấp dẫn lập tức lan tỏa khắp phòng.
Xem thêm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cô Mộ, đây nồi canh gà mái già dậy sớm nấu cho cô. Cô hôm qua thương nặng, mất nhiều máu, bác sĩ bồi bổ cho . múc cho cô một bát, cô nếm thử tay nghề nhé?”
“... , thật ngại quá, phiền bà quá .”
Thịnh Nam Âm thoáng bối rối, cô và Lão phu nhân Bùi chỉ mới gặp vài , thể coi thiết. Hơn nữa, bà gần bảy mươi tuổi mà còn tự tay dậy sớm nấu canh cho cô điều đó khiến ai tim bằng đá cũng cảm động, huống chi Thịnh Nam Âm vốn mềm lòng, ai đối với cô, cô đều ghi nhớ.
“Lão phu nhân để con làm cho, bà nghỉ , bà vất vả cả buổi sáng .”
Phương Thanh Hà nhanh nhẹn dậy, kéo bà xuống, còn thì cầm muôi múc canh. Cô chằm chằm bát canh trong tay, nước bọt suýt tràn vì thèm.
Cô vốn thể sống thiếu thịt, bữa chay hôm qua ăn chẳng gì, buổi tối bận chăm Thịnh Nam Âm, đến cơm cũng kịp ăn.
Giờ đây bụng cô kêu réo ầm ỹ, ngửi thấy mùi canh gà thơm phức, dày lập tức “gãi chỗ ngứa”.
Lão phu nhân Bùi mà buồn , liền :
“Canh còn nhiều lắm, Cô Mộ đang yếu, chắc ăn hết . Cô Phương nếu đói thì cũng múc một bát mà uống .”
đến đây, mắt Phương Thanh Hà lập tức sáng rỡ, cả như bừng sức sống:
“Thật ạ? Cháu uống ?”
“Đương nhiên .”
Phương Thanh Hà sang Thịnh Nam Âm, ngập ngừng:
“Âm tỷ… dù đây canh bà nấu riêng cho chị, em uống … tiện ?”
Thịnh Nam Âm hiểu rõ tâm tư cô, cố tình trêu:
“ ? Nếu thấy tiện thì thôi, nhịn đói .”
“... Âm tỷ…”
Phương Thanh Hà mà nước mắt, hối hận vì lắm lời, chỉ tự vả cho một cái!
Thịnh Nam Âm bật , đuôi mắt cong cong, ánh nắng chiếu xuống khiến cô như phủ một tầng ánh vàng, càng thêm dịu dàng.
“Thôi , mau uống , tự múc nhé, đừng để Lão phu nhân động tay.”
“Cảm ơn Âm tỷ! Chị tuyệt nhất đời!”
Phương Thanh Hà mừng rỡ, sợ Thịnh Nam Âm đổi ý, vội múc ngay một bát ôm góc cửa uống, để gian riêng cho hai .
“Con bé , cái tật ngược trị mới .”
Thịnh Nam Âm khẽ, cầm muôi khuấy nhẹ bát canh, uống một ngụm nhỏ. Đôi mắt cô sáng lên:
“Ngon thật ạ, cảm ơn Lão phu nhân.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lão phu nhân Bùi mỉm hiền hậu, vốn dĩ khuôn mặt bà phúc hậu, giờ lên càng như một vị Bồ Tát sống, lẽ nhờ nhiều năm tu Phật mà nên.
“Cô Mộ khách sáo , thấy ngon thì uống nhiều . cảm ơn mới nếu cô liều cứu giúp, đêm qua lẽ A Triệt chuẩn hậu sự cho .”
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thịnh Nam Âm suýt sặc canh, vội :
“Bà đừng những lời may như , theo con thấy, bà sống lâu trăm tuổi mới .”
Thật , cô hề ác cảm với Lão phu nhân Bùi. Đây đầu tiên khi cô trọng sinh đối xử chân thành, thiện ý với cô.
Tuy một phần vì chuỗi ngọc lục bảo mà bà ngoại cô để , Thịnh Nam Âm vẫn luôn nhớ rõ ơn nghĩa bà, bà gặp bất trắc gì.
Hơn nữa, Bùi Triệt Lão phu nhân nuôi nấng từ nhỏ, hai bà cháu nương tựa lẫn bao năm trời. Nếu ai phụ nữ quan trọng nhất trong đời , thì chắc chắn vị lão phu nhân mặt .
Thịnh Nam Âm hiểu rõ điều đó cô bao giờ nghĩ thể quan trọng hơn bà trong lòng Bùi Triệt.
“ , , gõ gỗ đây.”
Lão phu nhân tươi, làm động tác gõ ba cái lên thành giường, dịu dàng :
“Giờ cô yên tâm ?”
Thịnh Nam Âm nhoẻn miệng , đôi mắt cong cong, tay nâng bát canh uống từng ngụm nhỏ.
, rượu đêm khuya bằng cháo sớm mai mà bát canh gà chỉ sưởi ấm dày cô, mà còn sưởi ấm cả trái tim.
Lão phu nhân Bùi thấy cô uống xong, định gì đó thì tiếng chuông điện thoại vang lên gấp gáp. Bà đành đặt bát xuống, lấy điện thoại cuộc gọi từ trong nước.
Bà khẽ cau mày.
Lúc bên đó mới tầm ba, bốn giờ sáng, gọi giờ ?
chuyện gấp?
Nghĩ , Lão phu nhân vội máy. khi bên vài câu, sắc mặt bà tái , vội vàng lớn:
“Còn đó làm gì! Mau sắp xếp đội ngũ y tế nhất điều trị cho ông ngay! nhanh! Nếu chậm trễ làm bệnh tình nặng thêm, sẽ truy trách nhiệm!”
Cúp máy, Thịnh Nam Âm lo lắng hỏi:
“ chuyện gì ạ?”
Lão phu nhân Bùi cô, gương mặt nặng nề, giọng trầm thấp:
“ ông nội cô Lão gia Thịnh. Ông phát bệnh tim đột ngột. bảo liên hệ với bệnh viện nhất và đội ngũ chuyên nghiệp nhất để cấp cứu .”
Chuyện hệ trọng, bà dám giấu cô.
Sắc mặt Thịnh Nam Âm lập tức tái nhợt, cô bật dậy khỏi giường:
“ , về nước ngay!”
Lão gia Thịnh một trong ít còn cô, từ nhỏ nuôi nấng, chăm sóc, cô kính trọng và yêu quý nhất.
tin ông phát bệnh, cô rối loạn, hoảng hốt.
“Cô Mộ, cô vẫn đang bệnh, bác sĩ dặn cử động mạnh !”
Lão phu nhân vội giữ cô , dịu giọng khuyên:
“ hiểu cô lo cho ông, đừng nôn nóng. thực sự cho gọi đội ngũ nhất . Tin , Lão gia Thịnh phúc, chắc chắn sẽ bình an vô sự.”
Thịnh Nam Âm sốt ruột đến mức sắp bật , giọng nghẹn ngào:
“Bà hiểu ! Ông từng làm phẫu thuật bắc cầu tim nhiều năm , từ đó tới giờ tái phát bao giờ. Giờ đột nhiên như thế chắc chắn nguyên nhân gì đó bất thường!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.