Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)

Chương 454: Đại hung chi tướng — Nghiệp duyên tiền kiếp

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chủ trì đại điện một vị tăng trung niên, ngoài năm mươi.

Ông cúi đầu tờ xăm trong tay, gương mặt vốn điềm tĩnh hiện lên vẻ do dự, ngập ngừng.

đó, ông ngẩng lên phụ nữ xinh mặt, lông mày khẽ nhíu .

Thái độ vị trụ trì càng khiến Thịnh Nam Âm thêm tò mò.

nhướng mày:

“Phương trượng, gì ngài cứ thẳng.”

Phương Thanh Hà ở bên cạnh cũng sốt ruột, lo tờ xăm chẳng lành cho Thịnh Nam Âm, liền giục:

đấy, ngài chứ, ngài càng im lặng càng lo.”

Giống như khám bệnh nếu bác sĩ bình tĩnh thì bệnh nhân yên tâm, nếu bác sĩ cau mày, bệnh nhân tất nhiên sẽ hoảng.

Vị phương trượng trầm ngâm một lát, ngẩng đầu kỹ Thịnh Nam Âm, như đang xem tướng mạo cô.

Một lúc , ông mới chậm rãi :

“A Di Đà Phật.

Bần tăng xem quẻ thấy cô điềm đại hung.

Xăm rằng:

Nghiệp duyên tiền kiếp dứt, oán hận quấn chặt, lòng che mờ bởi thù hận.

Hiện nay bên cạnh cô sói dữ rình rập, nguy cơ tứ phía.

Thời gian tới e rằng kẻ tiểu nhân ám hại.”

“……”

Thịnh Nam Âm sững .

giờ cô tin mấy chuyện bói toán, vị sư trúng từng điểm trong tình cảnh cô hiện tại, khiến cô bất giác sinh lòng kính sợ.

Cô nghiêm mặt, hỏi:

“Xin hỏi, cách nào hóa giải ?”

Vị phương trượng đáp chậm rãi:

“Nhân quả sâu nặng, tạm thời cách hóa giải. Trừ phi…”

Phương Thanh Hà vội chen lời:

“Trừ phi cái gì?”

Phương trượng liếc cô một cái, ánh mắt dừng Thịnh Nam Âm, giọng sâu xa:

“Trừ phi… nghiệp duyên tiền kiếp hóa giải, oán hận dứt sạch.”

, Thịnh Nam Âm khẽ nhíu mày, trầm tư.

Ngược , Phương Thanh Hà thì chịu nổi nữa, giận dữ :

“Ông sư cái gì thế hả? Tiền kiếp ân oán hai sạch ? Ông cho , làm bạn kiếp gặp ai, làm gì, xảy chuyện gì?”

Cô càng càng bực:

“Cái chuyện hoang đường , ma còn chẳng tin nổi! Ông lừa ? Trả tiền! Trả hết tiền nhang đèn bọn !”

Phương Thanh Hà thực sự nổi giận.

Dù chuyện tâm linh tin , Hoa vẫn coi trọng.

Thế mà ông sư lời xui xẻo, còn mơ hồ rõ ràng, tức cho ?

“Thanh Hà, vô lễ.”

Thịnh Nam Âm kéo tay cô bạn đang bốc hỏa.

Phương Thanh Hà đang giận dữ, chẳng buồn :

“Âm chị, chị đừng cản em! Hôm nay em cho ông sư thế nào đạo lý!”

lúc , một đàn ông cao ráo đỡ một bà lão chậm rãi bước điện.

Tiếng cãi vã thu hút sự chú ý cả hai.

Khi ánh mắt dừng Thịnh Nam Âm, lông mày khẽ nhíu:

“Mộ Âm?”

gọi tên , Thịnh Nam Âm đầu , sững sờ khi thấy Bùi Triệt cùng Bùi lão phu nhân ở cửa.

Trong khi Phương Thanh Hà vẫn đang nổi nóng, vị phương trượng vẫn bình thản, tràng hạt trong tay, :

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“A Di Đà Phật. Cô bé, đừng nóng vội. Bạn cô mệnh kiếp nạn, mà cô cũng chẳng khá hơn.

Theo xăm , tai ương cô đến từ cận bên cạnh.”

“Ông bậy!”

Phương Thanh Hà tức giận ngắt lời, để ông hết:

nào cả! Họ đều c.h.ế.t hết ! Ông định dọa ai hả?”

Phương trượng vẫn giận, giọng ôn hòa:

cận’ nhất định ruột thịt thể bạn bè, hoặc yêu.”

“Ông! Ông còn bậy nữa, khách sáo !”

Phương Thanh Hà giận đến đỏ bừng cả mặt, định xắn tay áo lên.

Từ nhỏ cô lớn lên trong cô nhi viện, từng tình m.á.u mủ, nên cô coi trọng tình cảm.

cận nhất với cô chỉ Thịnh Nam Âm và Tiêu Hồi.

Bây giờ ông sư , chẳng khác nào khiêu khích tình nghĩa giữa họ, cô làm chịu nổi!

Thịnh Nam Âm kịp chào Bùi Triệt và Bùi lão phu nhân, vội ôm chặt lấy cô bạn đang bốc hỏa, cố gắng trấn an:

“Thanh Hà, bình tĩnh! Phương trượng ý đó!”

“Âm tỷ!”

Phương Thanh Hà vùng vẫy, nước mắt rưng rưng:

“Ông lời xui xẻo, còn chia rẽ tình bạn chúng , chị bảo em bình tĩnh ?!”

Phương trượng vẫn bình thản, định mở miệng thì Bùi Triệt sải bước đến, giọng lạnh nhạt:

“Trụ trì Tàng Hải, những lời một đủ.

Chẳng các vẫn ‘thiên cơ bất khả lộ’ ?”

Một câu khiến phương trượng ngậm miệng.

Ông khẽ Bùi Triệt, Thịnh Nam Âm, chỉ khẽ niệm:

“A Di Đà Phật.”

Phần còn ông .

“Nghiệp duyên… nghiệp duyên oán chướng…”

còn ông ở đó “đổ dầu lửa”, Thịnh Nam Âm cũng dỗ Phương Thanh Hà bình tĩnh .

Cô mệt mỏi ngẩng lên Bùi Triệt, khẽ :

“Cảm ơn.”

Ánh mắt Bùi Triệt từ đầu đến cuối vẫn dừng cô, mím môi:

“Giữa chúng cần khách sáo như .”

Hôm nay mặc một bộ đồ giản dị màu trắng nhạt, tóc ngắn rũ nhẹ trán, khiến gương mặt lạnh lùng thường ngày thêm vài phần trẻ trung, mềm mại hơn, bớt vẻ sắc bén và lạnh lùng thường thấy.

Phương Thanh Hà hừ khẽ, liếc một cái:

ai mà xen chuyện bọn ? Âm chị đối xử lịch sự với ai cũng , ngoại trừ và Tiêu Hồi thôi. tưởng gì trong lòng chị ?”

“……”

Bùi Triệt trúng gì, chỉ liếc cô một cái đầy bất lực.

Sợ cô bạn làm nổi giận, Thịnh Nam Âm vội chắn phía , xin :

“Xin , Bùi tổng. Bạn hôm nay tâm trạng , mong đừng để bụng.”

Ai từng ở Y Quốc đều Bùi Triệt quyền lực bậc nhất nơi , giới hắc bạch đều nể sợ.

Dám chọc , quả thật chán sống.

Bùi Triệt cô, khẽ lắc đầu, giọng điềm đạm:

.”

Vì cô, thể bỏ qua tất cả.

Thịnh Nam Âm chợt nhớ mục đích hôm nay, lấy từ túi một miếng ngọc khắc kinh văn, :

chúng hẹn sẽ đưa thăm thư ký Từ ? và bạn chùa, nghĩ nên xin một tấm ngọc bình an cho , cầu cho chóng khỏe.”

Bùi Triệt khẽ sững , sâu miếng ngọc trong tay cô:

“Cô Mộ thật lòng. A Mặc mà , chắc chắn sẽ vui.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...