Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 442: Bí mật, Căn Cứ
“Mộ Âm!”
Bùi Triệt tức giận đến đỏ mặt, trừng cô một cái:
“Em im miệng cho !”
Thịnh Nam Âm bật khẽ, trêu nữa sợ thật sự nổi giận thì khó mà dàn xếp .
Cũng như , đến giờ đôi chân cô vẫn còn mỏi nhừ, thắt lưng đau đến mức như xe cán qua.
bình thường nào mà… thể “vận động” ba bốn tiếng liền như thế chứ?
Nếu Từ Việt Vi bất ngờ xuất hiện, cứu cô khỏi nước sôi lửa bỏng, chắc tối đó Bùi Triệt còn định buông tha cô .
Nghĩ đến Từ Việt Vi, Thịnh Nam Âm khẽ nheo mắt, đột nhiên nhớ một chuyện.
Cô nhớ khi mới quen Bùi Triệt lâu, vì hợp tác với tập đoàn Bùi thị, cô thường xuyên đến công ty . Khi , Từ Việt Vi dường như thư ký tổng giám đốc Bùi Triệt, thường xuyên tìm cớ gây khó dễ, năng châm chọc cô đủ kiểu.
Thịnh Nam Âm xưa nay kiểu chịu ấm ức.
Cô phản công thẳng tay, thậm chí còn cố ý khiêu khích Bùi Triệt ngay mặt Từ Việt Vi, bắt đưa lựa chọn.
Mà Bùi Triệt cũng dài dòng thẳng tay đuổi việc Từ Việt Vi, rời cùng cô.
Từ đó về , Thịnh Nam Âm gặp Từ Việt Vi nữa.
Thế mà giờ đây, cô xuất hiện trở , thậm chí còn đuổi theo đến tận nước Y, mà đặc biệt hơn cô em gái ruột Từ Mặc.
Thịnh Nam Âm cảm thấy chuyện thật kỳ quái, gì đó bất thường.
“ ,” cô chợt , “ cũng lâu gặp Từ Mặc. hẹn một bữa cơm ? cũng cảm ơn vì giúp đỡ đây.”
Chiếc xe dừng một nhà xưởng cũ kỹ. Bùi Triệt sững , ngẩng đầu cô, ánh mắt phần phức tạp:
“ … đây đối với em lắm ?”
Thịnh Nam Âm nhướng mày, giải thích:
“Cũng thể coi . Trong quãng thời gian đen tối nhất đời , âm thầm giúp đỡ nhiều. luôn ghi nhớ ân tình đó.”
cô khẽ :
“ ? Chẳng lẽ Bùi tổng còn ghen với cả thuộc hạ ?”
“……”
Bùi Triệt cô chằm chằm, mím môi:
“ đến mức đó… chỉ hiện giờ e rằng ăn nổi bữa cơm .”
Thịnh Nam Âm ngẩn :
“Ý ? Từ Mặc làm ?”
Bùi Triệt im lặng, ánh mắt sâu như đang dò xét xem cô dối .
Một lúc , mới cau mày :
“Cái tên Bạch Trạc Trì khốn kiếp với em chuyện Từ Mặc ?”
“ . Rốt cuộc chuyện gì?”
Thịnh Nam Âm mất kiên nhẫn. dính dáng đến Bạch Trạc Trì nữa ?
Chợt cô nhớ đến chuyện Lý Thừa Trạch đến giao vũ khí… chẳng lẽ hai chuyện liên quan?
Bùi Triệt cô, giọng trầm xuống:
“Từ Mặc đang viện. Tình trạng tinh thần tệ, thể tự chăm sóc bản nữa. Tất cả… đều do chồng cũ em gây .
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Về nguyên nhân cụ thể, tiện nhiều.
Nếu em thật sự gặp , ngày mai thể đưa em đến.”
Thịnh Nam Âm lặng vài giây, tâm trạng phức tạp, khẽ gật đầu:
“.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dù mỗi đều bí mật riêng .
Xem thêm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nếu cả Bùi Triệt lẫn Bạch Trạc Trì đều , chắc chắn trong đó điều gì khó mở miệng.
“Em ở trong xe chờ , chắc đợi một lúc. chỉ vài câu với họ ngay.”
Cô , để tránh lát nữa Bùi Triệt nổi hứng theo cô cô để Phương Thanh Hà và Tiêu Hồi chuyện cô còn dính dáng đến .
“Ừ, . sẽ đợi trong xe.”
Bùi Triệt gật đầu, mặt cảm xúc.
theo dáng cô xách túi lớn túi nhỏ về phía nhà xưởng, đến khi bóng cô khuất hẳn, mới bắt đầu quan sát xung quanh.
Nơi còn hơn cả “hẻo lánh” nghĩa hoang vắng bóng .
Nếu nhờ định vị Thịnh Nam Âm, e rằng chẳng bao giờ tìm chỗ .
thầm tò mò: trong cái nhà xưởng rốt cuộc thế nào đang sống?
Hoặc hơn Thịnh Nam Âm đang giấu ai ở đây?
Nhà xưởng bên ngoài tầm thường, thậm chí phần cũ kỹ, như một nơi bỏ hoang.
bên trong khác hẳn
Sàn lát đá cẩm thạch sáng loáng, bước lạnh từ điều hòa phả khiến cô rùng một cái.
Cô đổi dép trong nhà ở ngay cửa, xách đống đồ bước .
Xưởng hai tầng, diện tích mỗi tầng ít nhất bảy trăm mét vuông.
Đồ đạc hiện đại, tiện nghi đủ cả, đặc biệt bức tường kính khổng lồ thiết kế tinh tế từ bên trong thể ngoài, bên ngoài thể thấy trong.
Từ ngoài , đó chỉ một bức tường bình thường.
Thiết kế do chính tay Thịnh Nam Âm sắp xếp.
Phương Thanh Hà thích ánh nắng, vì ẩn náu nhiều năm, thể ngoài, da dẻ cô trắng nhợt như bệnh nhân.
Thịnh Nam Âm thương bạn, nên làm hẳn thiết kế đặc biệt để cô thể “tắm nắng” ngay trong căn cứ.
Phòng khách theo kiểu gian mở.
ngẩng đầu lên, Thịnh Nam Âm thấy một phụ nữ đang bên bàn máy tính ở tầng hai, miệng ngậm thuốc lá.
Cô một cách phóng khoáng, một chân đặt lên ghế, áo phông đen, quần short ngắn.
Mái tóc ngắn ngang cằm, đen nhánh, khuôn mặt xinh sắc sảo kiểu phần nguy hiểm và mệt mỏi.
“Chết tiệt, đồ vô dụng!”
Phương Thanh Hà bực bội tháo tai , ném mạnh xuống bàn, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.
Cảm giác đang , cô cúi đầu xuống thấy Thịnh Nam Âm.
Trong nháy mắt, ánh mắt uể oải cô sáng bừng lên, lập tức nhảy bật dậy, chân kéo lê dép chạy xuống.
“Âm Âm!”
Thịnh Nam Âm mỉm bạn đang lao đến, nhẹ nhàng đặt túi xuống, dang tay đón lấy.
Phương Thanh Hà ôm chặt lấy cô, dụi mặt má cô, giọng ấm ức như trẻ con:
“Âm Âm, tớ nhớ c.h.ế.t ! mà đến nữa chắc tớ đói c.h.ế.t mất !”
Thịnh Nam Âm buồn áy náy, nhẹ vỗ lưng cô:
“Xin , xin , chút việc đột xuất nên trễ. xem nè, tớ mang cho bao nhiêu đồ ăn ngon đây .”
đến “đồ ăn ngon”, Phương Thanh Hà lập tức buông cô , xổm xuống, đôi mắt sáng long lanh mở túi xem.
“Trời ơi! những món tớ thích! còn nhớ tớ thích ăn gì cơ ?
Còn cả bánh bao đông lạnh nữa! Trời đất ơi, tớ bao lâu ăn bánh bao ! Âm Âm, tớ yêu c.h.ế.t mất!”
Phương Thanh Hà kích động ôm chầm lấy Thịnh Nam Âm, hôn mạnh lên má cô một cái:
“Bé cưng, đổi gu , thích con gái chút ? Tớ thật sự cưới về nhà đấy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.