Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)

Chương 378: Anh thật sự sắp mất cô ấy rồi, anh hoảng loạn rồi!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bùi Triệt mặt cảm xúc yên tại chỗ, nhúc nhích.

Trong khi đó, Thịnh Nam Âm thì vui vẻ, những khác thì chẳng ai vui nổi, ai nấy đều xụ mặt, thấy cô bước tới liền như gặp mãnh thú, vội vàng tránh xa, hận thể cách cô tám trượng.

Chỉ Bùi Triệt vẫn yên tại chỗ, tránh né.

Nụ gương mặt Thịnh Nam Âm phai nhạt đôi chút. Cô bước đến gần đàn ông, nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng , bật khẽ hỏi:

“Bùi tiên sinh gan thật đấy, chẳng lẽ sợ gần quá cũng như Dược Mạc, tuyệt hậu tuyệt tôn ?”

Bùi Triệt nhướn mày, hề sợ hãi, ngược còn nghiêng tới gần cô, dùng giọng chỉ đủ hai thấy, :

“Em nỡ lòng ?”

“Nếu mà chết, tiểu thư Mộ còn gì mà hưởng phúc?”

“…”

Ánh mắt Thịnh Nam Âm càng lạnh, môi khẽ nhếch lên giễu, hạ giọng :

thì thử xem nỡ ?”

Thấy cô nghiêm túc như , Bùi Triệt cô hồi lâu, chút vui:

“Em đối xử với ân nhân cứu mạng như ?”

em ép buộc, lập tức chạy đến, phát hiện cửa khóa, còn đạp cửa xông . Em chẳng những ơn, còn đe dọa . Mộ tiểu thư quả thật đặc biệt quá nhỉ.”

Những lời lọt tai Thịnh Nam Âm chẳng khác nào đạo đức giả. Cô lạnh một tiếng, phản bác gay gắt:

sớm ở đó. Với thủ đoạn Bùi tiên sinh, chắc chắn cũng Dược Mạc cũng ở đấy. thế nào, ?”

“Mèo chuột giả từ bi, Bùi Triệt, từ bao giờ trở nên giả tạo như ?”

Bùi Triệt cau mày, chỉ thấy buồn , chọc tức đến bật . Thấy Thịnh Nam Âm định rời , liền túm lấy cổ tay cô.

giả tạo? cứu em, mà em giả tạo? Mộ Âm, em phân rõ trái!”

“Buông .”

Thấy cô vẫn điềm nhiên như , Bùi Triệt càng tức, “Nếu buông thì ?”

Thịnh Nam Âm lạnh lùng , giật mạnh tay khỏi tay , bất ngờ tát cho một cái thật mạnh!

“Chát”

Cái tát , cô dùng bộ sức lực. Bùi Triệt kịp phản ứng, đánh lệch cả mặt, sững sờ một lúc, đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ má trái, chỉ cảm thấy trong miệng vị m.á.u tanh. đầu , khóe môi còn dính máu.

lạnh lùng phụ nữ mặt, “Em dám đánh ?”

đánh thì ? đáng !”

Thịnh Nam Âm run lên vì tức giận, ánh mắt kiên quyết, giọng lạnh băng:

“Bùi Triệt, thật sự nhầm . nên chút hy vọng nào !”

dẫn theo đám đó đến xem làm nhục, buông thả để Dược Mạc tay với . Đến phút cuối giả vờ làm hùng cứu mỹ nhân, nghĩ ngu ? chắc?”

từng nghĩ, nếu nhớ quá khứ, lẽ chúng còn thể làm lành. , nên sớm , con sẽ đổi, cũng ngoại lệ!”

“Cái tát , nợ . Từ nay về , ân oán giữa chúng coi như chấm dứt, ai nợ ai nữa!”

xong, Thịnh Nam Âm bước , thèm liếc một cái.

Bùi Triệt c.h.ế.t lặng tại chỗ, trong đầu ánh mắt đầy thất vọng cô lúc nãy. Một cảm giác hoảng loạn trào dâng trong lòng .

thật sự sắp mất cô !

! thể!

Bùi Triệt đột nhiên thấy sợ, liền nhấc chân đuổi theo cô, bỏ lưng một mớ hỗn loạn và đám còn đang ngơ ngác.

“Chuyện gì ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cái cô đó với Bùi gia từng quan hệ ?”

thể nào? phụ nữ độc ác như mà Bùi gia cũng dám dây ? lẽ ông khẩu vị mặn ?”

Tiêu Thành cảm thấy tâm trạng phức tạp. ngờ giữa Bùi Triệt và Thịnh Nam Âm từng quá khứ như . Nghĩ đến chuyện trong phòng bao , ngủ với cô, còn bàn với Bùi Triệt để cho ngủ

Bây giờ nghĩ , cảm giác tuyệt vọng tràn về.

Cái miệng hại c.h.ế.t mà!

Nếu hai đó thật sự từng yêu , chẳng khác nào đang nhổ râu hùm, tự tìm đường chết.

ho nhẹ một tiếng, mắt quanh đầy chột , :

khi nào… Bùi gia chỉ mê nhan sắc ?”

, đưa mắt . Suy tính , vẻ đây lý do hợp lý nhất. Dù cô gái đó quả thực . Bỏ qua tính cách thì khó ai động lòng.

Jason từ trạng thái sốc tỉnh , thấy đám vẫn đang bàn tán về “ác quỷ” , liền gần như phát điên:

“Còn đó làm gì?! Gọi cấp cứu ! Dược Mạc mà c.h.ế.t ở đây, tất cả chúng đều thoát tội ! Mau cứu !”

“…”

hoảng hồn, vội vàng luống cuống gọi xe cứu thương.

Còn vì ai dám tự lái xe đưa Dược Mạc đến bệnh viện thì đơn giản thôi – cái bộ dạng bây giờ, ai mà dám động ?

Chỉ sợ dây trở thành con dê thế tội!

Khi Bùi Triệt đuổi theo ngoài, Thịnh Nam Âm lên xe, chuẩn rời . Cô chống một tay lên vô-lăng, tay cầm điện thoại áp tai, gương mặt lạnh lùng, hình như đang gọi cho ai đó.

Thấy cô sắp rời , Bùi Triệt bất chấp tất cả, lao chắn đầu xe!

Két!

Tiếng lốp xe rít mạnh mặt đường, chói tai vô cùng.

Điện thoại kết nối thì cũng rơi xuống chân.

Đầu dây bên vang lên giọng nam lo lắng:

“Nam Âm? Em ? chuyện gì ?! Em đang ở ?!”

Thịnh Nam Âm sợ hãi hồn, đàn ông chỉ cách đầu xe vài cm, tức giận đến mức phát điên, mở cửa xe lao ngoài:

“Bùi Triệt, điên ? … ưm ưm!”

Bùi Triệt bước nhanh tới, đè cô lên xe, hai tay giữ chặt lấy mặt cô, cúi đầu hôn cô thật mạnh, chặn lời cô.

Ban đầu Thịnh Nam Âm còn vùng vẫy, dần dần mất hết sức. Nụ hôn bá đạo, nóng bỏng, mang theo một sự lo lắng thể che giấu.

Cho đến khi cô còn sức kháng cự, Bùi Triệt mới buông , hai tay ôm chặt eo cô, ánh mắt rực cháy cô, tự giễu:

“Em , điên !”

“Từ lúc thấy em đầu, còn chính nữa . Mộ Âm, chỉ với em, khôi phục trí nhớ, nhớ chúng từng chuyện gì.”

mỗi em xuất hiện, ánh mắt luôn bất giác tìm đến em.”

hận em nữa, cũng trả thù em, mệt mỏi lắm , chẳng vui vẻ gì cả. Em đừng thất vọng về ? Đừng bỏ rơi …”

“Tránh !”

Thịnh Nam Âm đẩy mạnh , ánh mắt lạnh băng, quyết tuyệt:

“Nếu còn bước thêm một bước nữa, đảm bảo nửa đời còn sẽ sống trong hối hận!”

Ánh mắt Bùi Triệt tối sầm, cô, tim như bóp nghẹt, sắc mặt trắng bệch.

“Nhất định như ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...