Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 193: Tình chết chỉ là một truyền thuyết cổ xưa
Họ ở trong căn hộ mà cha cô mua sẵn để làm nhà tân hôn.
Đêm , cả hai quấn lấy rời, như hòa làm một.
Hai thể trần trụi, nóng bỏng, khít khao quấn chặt lấy .
Đêm nay, Thịnh Nam Âm đặc biệt chủ động và nồng nhiệt, khiến Bùi Triệt gần như mất kiểm soát.
Từ giường ngủ, sang phòng tắm, tới ghế sofa khắp nơi đều in dấu vết một đêm cháy bỏng.
Tiếng thở gấp gáp đàn ông và những âm thanh nghẹn ngào phụ nữ vang vọng trong căn phòng, kéo dài suốt từ đêm cho tới khi bình minh ló rạng.
bao để cảm xúc bùng nổ cơ thể cô, chỉ rằng mỗi thấy cô như một đóa hồng nở rộ , thể kìm mà siết chặt hơn, đắm chìm sâu hơn cho đến khi...
“Đừng làm nữa... chịu nổi nữa…”
Thịnh Nam Âm gần như kiệt sức, bật , đẩy mạnh đàn ông đang đè lên , ngã xuống giường, nức nở cầu xin:
“Nếu còn tiếp tục… sẽ c.h.ế.t mất…”
Ánh mắt Bùi Triệt vẫn còn vương đầy khát vọng.
thở dốc, nắm lấy cổ chân cô, kéo đang định bỏ trốn trở , giọng trầm khàn lạc :
“ cuối thôi, bảo bối… em châm lửa, dập nó xuống chứ.”
Cô còn kịp đáp , môi chiếm lấy một nữa.
Ánh mắt mờ , cô chỉ kịp khẽ nhắm mắt, một nữa buông vòng tay , để mặc cảm xúc cuốn trôi.
khi chìm cơn mê man, trong đầu cô chỉ kịp thoáng nghĩ
nếu thể làm từ đầu, cô sẽ tuyệt đối bao giờ cố tình trêu chọc Bùi Triệt thêm nào nữa.
Khi tỉnh dậy, trời về chiều.
Cô mở mắt, liền thấy giọng khàn trầm vang lên từ bên cạnh, pha chút vui vẻ:
“Tỉnh ?”
Thịnh Nam Âm ngơ ngác.
Cô đầu, thấy Bùi Triệt nghiêng, chống tay tựa đầu, nửa trần trụi, ánh mắt dịu dàng cô, khóe môi cong nhẹ, đưa tay khẽ véo má cô một cái:
“ xem, tối qua em mơ thấy gì mà chủ động đến thế?”
Nhắc đến “mơ”, cô liền sững .
Hình ảnh cuối cùng trong giấc mơ hiện lên rõ rệt trong đầu cô
ngọn lửa dữ dội cháy rực, đàn ông dựa bên chiếc quan tài băng, sắc mặt tái nhợt, vẫn nở nụ dịu dàng.
Trong tay khẩu súng, “đoàng” một tiếng ngã xuống, mãi mãi còn thở.
Cô bật dậy, mồ hôi lạnh túa khắp .
Ánh mắt rơi khuôn mặt quen thuộc Bùi Triệt, lòng bối rối dần dần dịu .
“ mơ thấy ác mộng.”
“Ác mộng gì?” – Bùi Triệt nhướng mày, tò mò chút nghi hoặc.
“Loại ác mộng nào mà khiến em... chủ động dữ chứ?”
mỉm nửa đùa nửa thật, bởi đêm qua đầu tiên họ thật sự thuộc về một cách tỉnh táo, say, ép buộc.
Ánh mắt Thịnh Nam Âm thoáng trầm xuống, do dự một lát khẽ đáp:
“ mơ thấy ... tự kết liễu.”
Chính xác hơn vì tình mà chết.
Giấc mơ quá chân thực, chân thực đến mức khi tỉnh dậy, cô vẫn cảm giác như tất cả mới xảy .
Cô từng nghĩ, “chết vì tình” chỉ chuyện trong những truyền thuyết cũ kỹ, ngờ, trong mơ, đó chính Bùi Triệt.
“?” – Bùi Triệt thoáng sững , khó tin, hỏi :
Đừng bỏ lỡ: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Tự sát ?”
Thịnh Nam Âm nhẹ gật đầu, chậm rãi dậy, tìm cách để trấn tĩnh.
Ánh mắt cô liếc thấy hộp t.h.u.ố.c lá và bật lửa tủ đầu giường bên phía .
Cô cầm lấy, rút một điếu, châm lửa, khẽ hít một , thở làn khói mờ nhạt.
“ từng nghĩ... sẽ làm như thế ?” – cô nghiêng đầu, hỏi, giọng bình thản mà trầm buồn.
Thật cô lâu đụng tới thuốc.
, cô vốn hút, uống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khi lấy Phó Yến An, đàn ông đó quanh năm vắng nhà, còn công khai cùng phụ nữ khác, cô dần trở nên tuyệt vọng, tìm đến t.h.u.ố.c lá và rượu như một cách để quên .
Mãi đến khi phát hiện thai, vì con, cô mới ép bản từ bỏ tất cả những thói quen .
Bùi Triệt nhíu mày, dường như quen với hình ảnh cô hút thuốc.
dậy, để lộ hình rắn rỏi, giơ tay lấy điếu thuốc từ tay cô,
Bạn thể thích: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
hút mấy dập tắt trong gạt tàn.
Dù chỉ vài , dường như nicotin giúp cô bình tĩnh .
Cô phân biệt rõ hơn giữa thực và ảo giấc mơ , thật quá dài, dài đến mức khiến tưởng thật.
“ .” – giọng trầm xuống.
“ luôn nghĩ, mạng sống quý giá.
nếu một ngày, mất quan trọng nhất đời … cũng chắc… liệu còn sống nữa .”
Trong lòng , câu thốt :
Nếu em còn, cũng chẳng còn lý do để tồn tại.
Thịnh Nam Âm run, đưa tay đặt lên môi , giọng nghiêm túc:
“Đừng bao giờ những lời dại dột nữa.
chỉ mong thể sống bình an, khỏe mạnh cho dù .”
khẽ , siết lấy bàn tay cô:
“ sẽ cố. Chỉ cần... em đừng rời .”
Cô khẽ gật đầu, rút tay , , mở ngăn kéo tủ đầu giường, tìm kiếm gì đó.
“Em tìm gì thế?” – hỏi.
“Thuốc tránh thai.” – cô đáp thản nhiên.
Nụ môi vụt tắt.
bật dậy, ánh mắt tối sầm, cô chăm chú.
“Thuốc... tránh thai?” – hỏi , giọng thấp và lạnh.
Cô gật đầu, vẫn bình tĩnh giải thích:
“ đây, Phó Yến An luôn chuẩn sẵn mấy thứ đó cho .
từng vứt vài , đó thấy phiền nên mặc kệ.
nhớ vẫn còn.”
kịp tìm , một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía .
“ làm gì ?” – cô giật , ngẩng lên .
Gương mặt Bùi Triệt u ám, giọng trầm xuống:
“Tại ?”
“Tại tránh?”
Ánh mắt sâu thẳm, đầy tổn thương.
Cô thật sự con ?
Ý nghĩ đó khiến tim thắt .
bỗng nhớ đến giấc mơ nếu hôm , cô ở bên cô Phó Yến An mà , liệu cô hoảng sợ mà uống thuốc ngay lập tức?
nếu lỡ mang thai, cô sẽ thẳng thừng bỏ đứa bé chút do dự?
“ thế?” – Thịnh Nam Âm cau mày, hiểu.
“ đây chẳng chính cũng đưa thuốc tránh thai cho ?”
im lặng.
. từng làm thế.
khi định giải thích, cô lên tiếng :
“ cần . giữa chúng chỉ thể xác, tình cảm.”
Bầu khí lặng .
Câu nhẹ bẫng, rơi nặng nề trong lòng như một nhát dao.
Cô họ chỉ “thuộc về ” trong những đêm cô đơn, chứ bao giờ thật sự thuộc về trong trái tim.
Chưa có bình luận nào cho chương này.