Tiểu Thư Đại Viện Xinh Đẹp Làm Khuynh Đảo Đại Lão Kinh Thành
Chương 346: Gửi Thư
Chu Tông nhận lấy kẹp tài liệu, tiện tay đưa cho trợ lý ngoại quốc theo phía , tiến lên định đỡ Diệp Kiều Kiều.
Diệp Kiều Kiều tự chống hai tay lên ghế, xe lăn, : " tự đẩy ."
Cô xong liền đẩy xe lăn ngoài.
Chu Tông tuy chút thất vọng, cũng thêm gì, chỉ sâu Diệp Kiều Kiều một cái. theo Diệp Kiều Kiều ngoài sân, đợi tài xế lái xe ô tô tới, cũng tài xế nước ngoài.
Chu Tông tiến lên mở cửa xe, Diệp Kiều Kiều đợi mở miệng gì thêm, trực tiếp tự ghế .
Chu Tông rõ ràng, chỉ dùng đôi mắt thâm trầm , nhiều, tiến lên thu gọn xe lăn cất cốp xe.
Diệp Kiều Kiều ngoài cửa sổ, chiếc xe lăn bánh rời , ghi nhớ địa chỉ và tuyến đường xung quanh.
"Kiều Kiều, lát nữa đưa em làm giấy tờ, nhân viên làm việc chắc chắn sẽ cần hỏi em một nội dung. Em đừng nhớ , em cứ trả lời theo những gì , thể tránh gặng hỏi, từ đó thuận lợi lấy hộ chiếu." Chu Tông đưa cho cô một tờ giấy in.
Nước M hiện nay nền kinh tế và sản phẩm công nghiệp phát triển nhất thế giới.
Máy in sớm sử dụng trong đời sống hàng ngày.
Diệp Kiều Kiều nhận lấy xem một lúc, đó phát hiện đó những câu hỏi thăm dò thông thường về việc làm hộ chiếu, bên dùng chữ Hán và tiếng câu trả lời. Nội dung đơn giản, chỉ những câu hỏi thường ngày, cô đến Nước M khi nào, hộ chiếu mất khi nào, cũng như cô sống ở , và học tập ở .
Bạn thể thích: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô lập tức phát hiện địa chỉ đó trường đại học, địa chỉ tòa nhà ký túc xá cạnh trường.
ngôi biệt thự nhỏ mà cô và Chu Tông đang ở.
Diệp Kiều Kiều để tâm ghi nhớ.
Ngoài điểm , còn nội dung về việc cô nước ngoài du học khi nào, học vẽ tranh phương Tây...
Dường như đang bổ sung những nội dung mà cô đ.á.n.h mất.
tờ giấy , cô tính cách cô độc, bạn bè gì, cho nên khi t.a.i n.ạ.n xe mới một ai đến thăm cô.
Diệp Kiều Kiều luôn cảm thấy chỗ nào đó vấn đề, tìm .
Cô xem xong liền hỏi: "Chu Tông, những thứ đều tình hình đến trường điều tra mới ?"
" ." mặt Chu Tông mang theo sự áy náy: "Kiều Kiều, xin , ngờ em sẽ vì lúc chia tay với mà dẫn đến mắc bệnh tâm lý. nước ngoài du học cũng để điều dưỡng, kết quả vì vấn đề ngôn ngữ và sự kỳ thị mà cô lập."
"Mấy năm nay chắc chắn em buồn." Chu Tông đưa tay định xoa đầu cô.
Diệp Kiều Kiều di chuyển, né tránh bàn tay .
Động tác Chu Tông khựng , cuối cùng đành bất đắc dĩ buông xuống: "Nếu em đến trường xem thử, đợi cơ thể em khỏe hơn một chút, sẽ đưa em ."
"May mà đây gặp em, Kiều Kiều, nếu cũng dám nghĩ, em mất ký ức làm tìm chung cư, lỡ như em xảy chuyện ở bên ngoài..." Chu Tông căn bản dám nghĩ.
Diệp Kiều Kiều trả tờ giấy in cho , : "Cảm ơn thời gian chăm sóc , đợi khôi phục ký ức, sẽ cảm ơn ."
"Kiều Kiều, cảm ơn ông trời một nữa đưa em đến bên . So với lời cảm ơn em, càng hy vọng em thể từ từ chấp nhận . bây giờ chắc chắn em sự đề phòng với , bởi vì mất ký ức, em cảm thấy . tin, đợi thời gian lâu , em sẽ từ từ hiểu tấm chân tình ."
Diệp Kiều Kiều , ngẩng đầu thêm hai cái, xác định trong mắt Chu Tông sự toan tính nào, sắc mặt cô cũng hơn một chút.
"Bây giờ thể bắt đầu một mối quan hệ tình cảm, suy cho cùng ngay cả bản ai cũng ."
" cho thời gian hồi phục, lẽ đợi một thời gian nữa, sẽ từ từ nhớ , đến lúc đó, chúng chuyện tình cảm, ?" Thái độ Diệp Kiều Kiều hề cường thế, thậm chí tỏ ôn hòa, rõ ràng xuất hiện một chút mềm mỏng.
mặt Chu Tông nhịn nở một nụ : ", Kiều Kiều, , yên tâm, sẽ cho em thời gian."
"Em đừng sốt ruột, cứ từ từ nghĩ, cũng sẽ sắp xếp bác sĩ điều trị cho em, đặc biệt về vấn đề não bộ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieu-thu-dai-vien-xinh-dep-lam-khuynh-dao-dai-lao-kinh-thanh/chuong-346-gui-thu.html.]
Diệp Kiều Kiều gật đầu.
Thời gian cô quả thực phát hiện t.h.u.ố.c bác sĩ kê vấn đề gì, về cơ bản đều bệnh.
Diệp Kiều Kiều chủ động phối hợp, cho nên vết thương ngoài da mới khỏi nhanh như . Còn về phần gãy xương ở chân, cô cũng chuẩn đợi hồi phục hẳn mới bắt đầu .
Ô tô chạy hai ba tiếng đồng hồ mới đến cơ quan liên quan.
Diệp Kiều Kiều rõ cửa nào đại sứ quán, Chu Tông đẩy trực tiếp lên thang máy.
Cô lên tầng hai, nhanh đẩy một căn phòng.
bên trong một đồng hương.
khi Diệp Kiều Kiều , Chu Tông tiến lên, chủ động vài câu với phụ trách, đó phụ trách về phía Diệp Kiều Kiều, chủ động hỏi cô về quy trình làm hộ chiếu.
Diệp Kiều Kiều vô cùng phối hợp.
vì một nội dung cần xét duyệt, cho nên cần chờ đợi.
Giữa chừng Diệp Kiều Kiều vệ sinh một chuyến.
Cô từ bên trong bước , thấy vệ sĩ đang đợi bên ngoài, cô nhíu mày: " rót cho một cốc nước nóng."
Vệ sĩ , mà để một vệ sĩ khác tiếp tục canh chừng Diệp Kiều Kiều, còn thì tìm nước nóng.
Diệp Kiều Kiều về phía vệ sĩ : "Chu Tông ? ở ? thể giúp tìm một chút ?"
Vệ sĩ tiến lên định đẩy xe lăn cô.
Diệp Kiều Kiều : " tự , ở đây đợi."
"Tiên sinh dặn dò, bắt buộc một canh giữ bên cạnh, Diệp tiểu thư, xin đừng làm khó ."
Gợi ý siêu phẩm: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Diệp Kiều Kiều: "..."
Nếu cô còn ý đồ thực sự Chu Tông bề ngoài bảo vệ thực chất giám sát, thì cô đồ ngốc.
Quả nhiên, tại cô luôn cảm thấy sự bụng Chu Tông đối với bình thường, chính vì điểm . Nếu thật sự chỉ tình yêu với cô, kiểm soát cô như , dường như đang giấu giếm cô chuyện gì đó.
Bản cô mất trí nhớ, trong tình huống Chu Tông còn giấu giếm cô, chỉ thể quan hệ giữa cô và Chu Tông hề như .
Bất kể vì nhân lúc cô mất trí nhớ, lấy lòng lôi kéo cô, vì mục đích khác.
Điều đều khiến Diệp Kiều Kiều thích.
Diệp Kiều Kiều bảo vệ sĩ rời nữa, rõ đối phương cũng sẽ đồng ý.
Cô đợi vệ sĩ bưng nước sôi về, đó mới để đẩy xe lăn trở văn phòng đó.
Phong cách trang trí trong văn phòng khác với bên ngoài, ngay cả điện thoại cũng loại cũ nhất.
Nhân viên làm việc cũng bộ tay, chứ làm việc bằng máy in.
"Cô điền thêm những giấy tờ ."
Diệp Kiều Kiều gật đầu, đưa tay nhận lấy tờ giấy, đó một thông tin về địa chỉ gia đình trong nước.
Diệp Kiều Kiều phát hiện địa chỉ lưu đó cũng địa chỉ mà cô trống rỗng nhớ , địa chỉ một khu nhà tập thể ở một thành phố bình thường.
Cô một chút ấn tượng nào về nơi .
" thể gửi một bức thư cho nhà ?" Diệp Kiều Kiều nhân lúc Chu Tông mặt, chủ động hỏi nhân viên làm việc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.