Tiểu Phúc Tinh Ở Điền Viên
Chương 9
Ba nhanh chóng lấy sào, lấy sọt, bắt đầu hái hồng. Nhược Thủy đầu tiên hái một quả to đỏ đưa cho Nhược Huyên.
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bụng rỗng thể ăn hồng, bà cụ Lôi cho Nhược Huyên ăn ngay. Canh trứng hầm xong, bà bắt cô bé ăn canh trứng . Nhược Huyên ăn xong canh trứng, cuối cùng cũng nếm thử quả hồng mà nàng mong nhớ. Đặc biệt ngọt! Đặc biệt ngon!
nửa canh giờ , sự nỗ lực ba , cuối cùng khi trời sáng, bộ hồng hái xuống. Bà cụ Lôi rán xong bánh bột ngô rau dại, bà mấy sọt hồng to đùng mà trong lòng kích động. Hồng lứa to đỏ! Tổng cộng hái chín sọt, những năm chỉ ba bốn sọt. Quan trọng nhất hiện giờ hồng nhà vẫn chín, còn lâu mới thu hoạch! kiếm bộn !
Huyên Bảo: bán hồng, kiếm bạc!
Bà cụ Lôi phấn khởi : “Mớ hồng bán tướng thật . Giờ còn lâu mới đến mùa hồng chín, đem lên thành bán chắc chắn giá. Giữ một sọt cho Huyên Bảo và mấy đứa nhỏ ăn, chỗ còn bán hết. Lão tứ, lão lục, bán bạc nhớ mua chút đồ ngon cho Huyên Bảo nhé.”
Đây đều phúc khí mà Huyên Bảo mang tới.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
“Hảo!” Hai trăm miệng một lời đồng ý.
Nhược Xuyên tính toán xong cách bán hồng cho giá: “Chỗ hồng phát triển quá, đỏ mọng thấu, quả to, giờ vẫn còn tươi rói. Đám quản sự mấy nhà phú quý thấy chắc chắn sẽ mua. Tứ ca, kéo bốn sọt lên phủ thành bán, kéo hai sọt huyện thành bán. cứ tùy tình hình mà định giá, thấp hơn mười lăm văn một cân thì đừng bán, cứ giữ mai bán tiếp. Cũng thể bán lẻ từng quả, mười văn một quả, thấp hơn năm văn một quả.”
về chuyện buôn bán thì trong nhà ai giỏi bằng Nhược Xuyên. Sáu nhà họ Nhược, thích văn thì cũng mê võ, chỉ lão lục Nhược Xuyên ngoại lệ, thích kiếm bạc.
Lão lục năm tuổi đan sọt đem bán khắp ruộng ngày mùa, bán xong sọt thì bán màn thầu, bán quả dại, bán nước. đều nghĩ chẳng ai mua, chỉ tổ tốn công vô ích, kết quả nó bán sạch bách. Vụ mùa năm , đứa trẻ năm tuổi kiếm một lượng hai đồng bạc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mấy năm nay càng theo tiêu cục nam về bắc buôn bán, điều tiền kiếm đều hoa (tiêu) việc mời danh y khắp nơi về chữa bệnh bốc t.h.u.ố.c cho nhà. Vị du tăng khám cho Huyên Bảo cũng do lão lục mời về.
Nhược Thủy gật đầu đồng ý: “Hảo!”
Hai thương lượng xong xuôi, lập tức khiêng hồng lên xe đẩy tay, còn dùng cỏ tranh dày phủ kín lên , che chắn cẩn thận. Còn ba sọt, Nhược Thủy dọn về tây sương phòng, tính để mai bán tiếp.
Bà cụ Lôi gói mấy cái bánh bột ngô rau dại bằng lá sen rửa sạch phơi khô, đưa cho Lưu thị và Nhược Xuyên: “Hai mang theo đường ăn.” “Cảm ơn nương.” Hai nhận lấy.
Nhược Huyên dùng tay chân ngắn ngủn , gian nan bò lên xe đẩy tay. Việc đối với một cây cỏ mới tập làm quả thực dễ dàng. Cuối cùng cũng leo lên , Nhược Huyên ngay ngắn tuyên bố: “Xuất phát.”
Bà cụ Lôi dở dở , Huyên Bảo thật sự quá đáng yêu! “Huyên Bảo ngoan, chờ nãi nãi thành sẽ dẫn cháu , ?” bà dang tay định bế cô bé xuống.
Bà cụ Lôi yên tâm để Nhược Huyên theo thành. Giờ Huyên Bảo , phu thê lão tứ bán đồ vật, lỡ bận rộn để ý, Huyên Bảo chạy lung tung lạc thì ? mìn (kẻ bắt cóc) bây giờ ghê gớm lắm.
Nhược Huyên từ chối bàn tay bà cụ đưa tới, nàng hiểu vì đợi : “ chịu , tại đợi ? đợi, khỏi thành bao giờ, trong thành xem.”
nàng từng một vị tỷ tỷ hồ ly tinh đến bờ sông Nhược Thủy lấy nước kể rằng nhân gian , thành trì nhân gian náo nhiệt phồn hoa, nhiều đồ ăn ngon, hảo ngoạn. Nàng một đóa hoa, khi hóa linh đều thể động đậy thể , suốt trăm năm vẫn luôn đãi ở bên bờ sông Nhược Thủy, lọt trong tầm mắt chỉ thấy ngàn dặm đóng băng, bờ sông hoang vu một ngọn cỏ và ba ngàn dặm nước Nhược Thủy.
Xem thêm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tuy bờ sông Nhược Thủy cũng , đặc biệt lúc nhật thăng nhật lạc, nàng ngắm sự phồn hoa nhân thế trong miệng hồ ly tinh tỷ tỷ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.