Tiểu Phúc Tinh Ở Điền Viên
Chương 59
Lôi bà t.ử đương nhiên : “Triệu thị giờ chẳng đang ở sòng bạc nào, con mà tìm? Tiền vội, mai đưa thư hưu thê đến nhà họ Triệu đòi mụ !”
Điều Lôi bà t.ử mắt lão tam buổi tối thấy gì, đường còn dìu, chẳng lẽ để chú em chồng bắt ?
“Đợi đến mai mới tìm thì tiền mụ nướng sạch !” Nhược Xuyên thực sự chịu nổi việc tiền bạc Triệu thị phung phí như thế.
Nhược Hà vô cùng căm hận đôi mắt cứ đến tối mù : “Lục , dìu cùng tìm Triệu thị.”
“Tiểu thúc đừng vội!” Huyên Bảo lên tiếng.
Cả nhà đều về phía nàng. Huyên Bảo bình tĩnh : “Tiền thua hết , giờ tiểu thúc cũng đòi , mai báo quan ạ!”
Mắt cả nhà sáng rực lên! ! họ nghĩ nhỉ? Mất trộm thì chẳng nên báo quan ?
Nhược Thủy vẻ mặt lạnh lùng : “, báo quan! Tiền chúng nhờ quan phủ đòi giúp, cũng để quan phủ hưu! Triệu thị trộm tiền, đem bộ gia sản nhà thua sạch, hưu mụ càng chẳng oan ức chút nào! cho dù Triệu đồ tể cầm d.a.o mổ lợn đến cũng chẳng chiếm lý. Nương, phòng cứ giữ nguyên hiện trạng, mai chúng báo quan.”
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý, truyện cực cập nhật chương mới.
xong Nhược Thủy hôn lên má con gái: “Huyên Bảo giỏi quá!”
Nhược Huyên liền lấy cuốn sách hôm nay Nhược Thủy thuê về chép từ trong n.g.ự.c : “ ạ, trong sách thế đấy.”
Lúc về đại ca nội dung sách cho họ . Nhược Thủy hôn con gái: “Thế thì cũng Huyên Bảo giỏi, học đôi với hành.”
“ , Huyên Bảo lợi hại thật! Chúng đều nghĩ !” ... Cả nhà nhao nhao khen ngợi. Nhược Huyên tít mắt, hoa mà, thích nhất khen ngợi.
Sự việc tìm cách giải quyết thỏa đáng, bất kể xảy chuyện gì, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, cả nhà nhanh chóng bận rộn trở . Lưu thị tiếp tục bếp nấu cơm. Nhược Giang và Giang thị bóc củ niễng. Nhược Thủy, Nhược Chu tiếp tục kéo cỏ niễng. Nước trong nồi sắt nóng, Lôi bà t.ử chuẩn nước tắm cho bọn trẻ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhược Huyên đến bên cạnh Nhược Xuyên hỏi: “Tiểu thúc hôm nay bán bao nhiêu tiền ạ?”
Nhược Xuyên đang múc một gáo nước bên chum, định uống, đường nửa ngày, về đến nhà vẫn ngụm nước nào, khát khô cả cổ, liền thần bí : “Huyên Bảo đoán xem.”
xong bưng gáo nước uống ừng ực từng ngụm lớn.
Nhược Huyên nghĩ đến bán đặc sản núi rừng kiếm hơn năm lượng, tiểu thúc chắc chắn còn lợi hại hơn: “Mười lượng ạ!”
“Phụt!” Nhược Xuyên phun cả ngụm nước ngoài. Mười lượng? Huyên Bảo đ.á.n.h giá quá cao ?
dở dở móc túi tiền : “Xem Huyên Bảo kiếm nhiều tiền nhỉ! Tiểu thúc vô dụng, chỉ bán đến năm lượng, bốn ngàn hai trăm năm mươi văn. Huyên Bảo bán bao nhiêu?”
mang đồ thành bán nhiều, chỉ nửa con dê núi, mười cân kê, hăm lăm cân táo, hai con gà rừng và một con thỏ hoang, lên trời cũng kiếm nổi mười lượng !
Nhược Huyên giơ hai ngón tay nhỏ lên , đó giơ năm ngón tay nhỏ . Nhược Xuyên bế Nhược Huyên lên hôn một cái: “Huyên Bảo giỏi quá! Thế mà kiếm hai ngàn năm trăm văn!”
Lôi bà t.ử xách thùng nước nóng ngang qua, cũng khen một câu: “Nhiều thế cơ ! Huyên Bảo giỏi thật đấy!”
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Nhược Huyên lắc đầu, từ trong n.g.ự.c móc hai tờ ngân phiếu: “ hai ngàn năm trăm văn, hai trăm lượng, cộng thêm hơn năm lượng nữa ạ!”
Cả sân bỗng chốc im phăng phắc! Tay Lôi thị run lên, hai thùng nước xách tay sóng sánh đổ một nửa. Cả nhà đều chằm chằm tờ ngân phiếu tay Nhược Huyên với vẻ khó tin. Ngân phiếu giả !
Nhược Huyền đắc ý : “Hai tờ ngân phiếu đó thật đấy! kiếm đấy!”
Đừng bỏ lỡ: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy!, truyện cực cập nhật chương mới.
Cái dáng vẻ kiêu ngạo đó, còn tưởng nó kiếm bằng!
Nhược Huyền cũng vội : “ thật đấy ạ, con thể làm chứng! hai trăm lượng. Huyên Bảo kiếm đấy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.