Tiểu Phúc Tinh Ở Điền Viên
Chương 37
Nhược Huyên: “ thôi bà!”
Lôi bà t.ử xốc tinh thần, dẫn cháu gái bảo bối thăm những mảnh đất còn nhà . Tình trạng đều giống cả. Lạc và khoai lang đỏ trong ruộng nhà họ Nhược năm nào cũng còi cọc hơn nhà khác, dễ chuột đồng phá, dễ sâu bệnh, thu hoạch một nửa coi mùa. Rau trong vườn lá nào cũng đầy lỗ sâu ăn.
Nhược Huyên dùng chút linh lực còn tán nhỏ một giọt Nhược Thủy, trộn thêm ít bột Ngũ Thải Thạch và Cửu Thiên Tức Nhưỡng rắc đất. Làm xong tất cả những việc , hai bà cháu liền về nhà.
Khi hai bà cháu về đến nhà thì trời cũng sắp sáng, phía xa vọng từng tiếng gà gáy. Nhược Thủy và Nhược Xuyên hái hết táo xuống, chất lên xe, còn quét dọn sân sạch sẽ. Nhược Thủy gọi Nhược Xuyên dậy giúp, dù hôm qua chuyện quả hồng cũng phần giúp đỡ.
Lưu thị làm xong bánh bao kẹp thịt dê, món nàng học từ trong thôn. Dân làng thôn Hy Thủy Hà đều chạy nạn từ khắp nơi đến thời loạn lạc, đông nam tây bắc đều cả, món ăn gì cũng thể thấy. dịp lễ tết đều biếu chút món ăn vặt quê nhà, Lưu thị khéo tay, thường chỉ cần qua cách làm một , thậm chí ăn qua thể làm .
Lôi bà t.ử thấy trời sắp sáng, liền :
“Lão tứ, lão lục, hai đứa xem táo bán thế nào, còn cả đống thú rừng hôm qua lão tứ săn nữa. Dê núi, gà rừng, thỏ hoang giữ một nửa bán một nửa, hạt dẻ giữ một ít ăn dần , d.ư.ợ.c liệu phơi khô, đợi lão ngũ về mang bán. Những thứ khác hai em bàn xem huyện thành bán lên phủ thành bán.”
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Huyên Bảo cả ngày đòi ăn thịt thỏ, thịt dê, Lôi bà t.ử cũng bán, thời tiết hiện tại lạnh lắm, giữ một nửa đủ ăn hai ba ngày, để lâu quá sẽ hỏng, nên đành bán bớt.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
Nhược Xuyên liền :
“Tứ ca, huyện thành giao hồng cho nhà , tiện thể mang một sọt táo và mười cân kê . còn mang lên phủ thành bán hết.”
Nhược Thủy ý kiến: “!”
Nhược lão bà t.ử liền : “ quyết định thế , còn sớm nữa, hai đứa mau xuất phát.”
Nhược Huyên leo tót lên xe đẩy: “Xuất phát thôi!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc mấy Nhược Hàng, Nhược Thuyền, Nhược Huyền tỉnh dậy chạy , lớn chuyện liền nhao nhao lên:
“Cha, con cũng ! Con thể trông em.”
“Tứ thúc, bọn con cũng , bọn con giúp bán đồ.”
...
Nhược Thủy liền mang theo hết mấy đứa trẻ trong nhà, bao gồm cả đứa cháu đích tôn Nhược Chu cuối cùng và im lặng gì. đại ca ca Nhược Chu giúp trông nom các em, Lưu thị liền ở nhà nữa.
Dọc đường , mấy kể cho Nhược Huyên những điều mắt thấy tai khi thành đây, Nhược Huyên thu thập ánh nắng, gặm bánh bao kẹp thịt dê, say sưa ngon lành. trong gánh hát phun lửa, nàng nghi ngờ đó cũng tiên thuật, thậm chí còn lợi hại hơn nàng. Nàng phun lửa, cùng lắm chỉ thể tỏa hương thơm các loài hoa thôi.
Khi Nhược Thủy đẩy xe đưa mấy đứa trẻ thành thì trời quá trưa. Vì hiệu sách ở gần hơn nên đến hiệu sách giao sách . Nhược Thủy dừng xe đẩy ngoài cửa hiệu sách, ôm một cái tay nải, dẫn mấy đứa trẻ .
Nhược Thủy đặt sách lên quầy: “Chưởng quầy, sách chép xong đây.”
Chưởng quầy hiệu sách đang tiếp một vị khách quý, đầu cũng ngẩng lên đáp một câu:
“Ngươi đợi chút, để tính tiền cho Trương tiểu công t.ử .”
“.” Nhược Thủy đáp lời. , đây phép lịch sự tối thiểu.
Nhược Huyên ngửi thấy mùi thơm ngọt quen thuộc quả hồng, liền ngẩng đầu quan sát thiếu niên thư sinh đang quầy. Đôi mắt to tròn nàng sáng lấp lánh: Vị ca ca trông thật mắt! Hôm qua Trương bà bà mua hồng chắc cũng ăn?
Trương Khiêm nhận thấy cô bé đang tò mò , cúi đầu xuống, vì trong nhà cũng một tiểu trạc tuổi , thấy Nhược Huyên liền cảm thấy thiết, bèn mỉm với Nhược Huyên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.