Tiểu Phú Bà Từ Chối Bao Nuôi
Chương 7
11
Bởi vì ông chủ Vương từ chối hòa giải nên đội pháp lý bên tay.
Thịnh Kinh khả năng sẽ kết án.
Cho đến khi bố Thịnh Kinh vội vàng chạy tới.
Hai cả đời làm thầy, bao giờ cúi đầu khác.
Vì con trai, cuối cùng ông thỏa hiệp.
Khuôn mặt hai tràn ngập vẻ khắc khổ, cúi đầu xin ông chủ Vương.
Đây đầu tiên cha Thịnh Kinh dùng vũ lực, ông tát cho một phát tóm gáy bắt xin .
Hai mắt Thịnh Kinh đỏ ngầu, mất một lúc mới hổ “ xin ”.
Cuối cùng, khi ông chủ Vương nhận tiền mà bố họ Thịnh gom góp thì sự việc giải quyết.
Trường học Thịnh Kinh cuối cùng cũng xem xét tài năng âm nhạc nên đuổi học, cũng phạt nặng, hơn nữa những lời chỉ trích cũng lan truyền khắp trường.
Thẩm Tư trong cả quá trình đều mất hút, rằng ốm nên đang nghỉ ngơi ở nhà.
Mãi cho đến khi ồn ào lắng xuống, cô mới trường, ôm Thịnh Kinh lòng.
Thậm chí còn đăng một bài weibo để thể hiện tình cảm :
[Em tiếc vì ở bên lúc khó khăn nhất.]
[ , trong tương lai em sẽ mặt ở thời điểm quan trọng.]
Trong bức ảnh kèm theo, Thịnh Kinh cô ôm, vẻ mặt im lặng như gà, thậm chí như tê liệt.
Tình cờ đó giờ nghỉ trưa , lúc đang ăn sandwich thì lướt thấy, làm banh nóc văn phòng.
Một lúc , cửa văn phòng đẩy một khe nhỏ, đầu Thiệu Phong Thành chen :
"Em cần cơm trưa ?"
:"?"
kịp gì thì bước và đối diện với hai hộp cơm trưa to tướng tay.
giơ ngón tay cái lên:
"Thiệu tiên sinh mang đồ ăn ngon nha. Tuyệt vời ông mặt trời!"
Thiệu Phong Thành nghẹn ngào, một lúc mới thở dài:
“Em vẫn giống hệt như khi còn nhỏ.”
cau mày và đầy bối rối.
Thiệu Phong Thành tựa hồ chút thất vọng, cúi đầu:
"Em còn nhớ tới ngoài sân lúc còn nhỏ ?"
sốc:
" trai chuyện ?"
"Làm thể chuyện ?"
" dùng thần d.ư.ợ.c ?"
Thiệu Phong Thành chịu đựng hết đến khác mới ụp hộp cơm lên đầu :
Bạn thể thích: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" câm!"
12.
Khi còn nhỏ, lũ trẻ trong khu nhà thường chơi theo nhóm và ghét những đứa trẻ bên ngoài chuyển tới.
một thời gian, một gia đình chuyển đến.
Đó một cặp vợ chồng một con trai lớn hơn chúng tầm hai, ba tuổi.
từ nước ngoài về vì việc gia đình.
Như một lẽ đương nhiên, bé trở thành mục tiêu bắt nạt.
phát hiện rằng dù làm gì thì bé cũng .
Thế họ đoán câm và càng bắt nạt nhiều hơn.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieu-phu-ba-tu-choi-bao-nuoi/chuong-7.html.]
Khi đó, vì bố ly hôn nên coi kẻ ngoại đạo trong khu nhà, ngoại trừ Thịnh Kinh thì ai chơi với , thậm chí còn trêu chọc .
Gợi ý siêu phẩm: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Lúc đầu, ơn sự tồn tại bé , vì kể từ khi đến, ít bắt nạt hơn.
còn mời chơi khăm .
Từ lâu họ phát hiện rằng bé đặc biệt sợ bướm đêm.
Thế cùng bắt hàng chục con bướm đêm khổng lồ đang rung rinh.
Conlớn nhất gần bằng bàn tay một đứa trẻ.
Trong khi lớn vắng, một nhóm lặng lẽ chạy đến cửa sổ nhà bé.
Tụi nó ném cái túi đầy sâu bướm đóng chătcửa sổ.
Ngay lập tức, một tiếng kêu kinh hoàng vang khắp phòng: "Ahhh!"
Cả bọn phá lên :
"Khi sợ hãi thì câm cũng thể hét!"
Ngày hôm đó tham gia, chỉ ở nhà gọi điện thoạivới Thịnh Kinh đang tham dự trại hè.
tiếng động, vội chạy xuống.
Bọn trẻ bỏ chạy, trong phòng những tiếng nức nở yếu ớt và tiếng vỗ cánh.
Lợi dụng cơ thể nhỏ bé , lách qua cửa sổ.
Trong phòng khắp nơi đều bướm đêm, khiến tê dại.
bé trong góc ôm đầu gối nức nở.
Con sâu bướm lớn nhất đang đậu chóp mũi .
Lúc đó chỉ nghĩ giúp đỡ , mặc dù cũng sợ.
nghĩ đến bản thường xuyên bắt nạt, cuối cùng cũng lấy hết can đảm bước tới và đuổi con sâu bướm .
Kết quả sâu bướm tấn công mặt và ngất vì sốc.
Đêm đó cũng sốt cao, bác sĩ do sốc quá mức.
Khi khỏe hơn, nhóc câm và gia đình chuyển nơi khác.
Khi lớn lên, gần như quên mất điều đó.
Ai mà ngờ bé đáng thương ngày trở thành ông chủ như ngày nay.
Thiệu Phong Thành rằng sốc khi ngất xỉu lăn rađất.
mà vẫn kiên quyết an ủi :
"Đừng sợ, trai!"
" chỉ một con thiêu , em sẽ bảo vệ !"
Chúng im lặng một lúc lâu, run run :
“Em thật, lúc nó em còn từng dùng móng chân đào hầm trốn xuống đất cơ.’’
“Vẫn loại tầng hầm và gác mái .”
cũng ai cho sự can đảm đó lúc còn nhỏ.
Thiệu Phong Thành buồn :
" cảm ơn em."
“Lúc đó mắc chứng tự kỷ nên khó chuyện ”.
"Thấy em ngất , sợ em xảy chuyện gì nên gọi đến giúp."
“Bố gần như bật khi thấy ”.
" đó, họ đưa nước ngoài. cố gắng tìm cũng thể liên lạc với em."
"Cho đến khi……"
Mãi đến khi về Trung Quốc làm việc mới nhận hồ sơ ứng viên Phó Chủ tịch Thương mại từ trụ sở chính.
Cái tên quen thuộc, cùng với đôi lông mày mơ hồ thể nhận trong ảnh.
Cuối cùng cũng xác nhận rằng cô bé điểm học lớp hai kinh thiên động địa năm đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.