Tiếng Lòng Của Lộ Chước
Chương 1
yêu một nổi tiếng khó chiều đến mức ai cũng bó tay.
Mỗi chủ động hôn Lộ Chước, đều cau mày né tránh, lạnh mặt đẩy . Thế vành tai đỏ bừng, đỏ đến mức chẳng giấu nổi.
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
Lúc xem phim, lén luồn tay nắm lấy tay . Ban đầu khẽ giật , chẳng bao lâu “vô tình” đổi thành đan chặt mười ngón.
Ai cũng tình cảm chỉ cố gắng. chỉ , Lộ Chước yêu đến phát điên.
thích quấn lấy, thích chủ động ôm hôn, thích đụng chạm . Chỉ quá vụng về, chẳng bày tỏ mà thôi.
Cho đến hôm chơi bóng. cầm nước chạy đến sân, tới nơi đám bạn trêu:
“ Chước, bạn gái mê dính tới kìa.”
Lộ Chước đáp.
lúc đưa tay nhận chai nước, một giọng bỗng vang lên bên tai .
【Phiền thật đấy.】
Động tác khựng .
Lộ Chước ngẩng đầu , nhíu mày.
“ ?”
Ngay đó, giọng vang lên nữa.
【 còn ?】
thật lâu, lẳng lặng xoay , ném chai nước vốn định đưa cho thùng rác bên cạnh.
“ gì.”
“ chỉ tiện đường ngang thôi.”
“ chơi tiếp .”
01
Khoảnh khắc câu rơi xuống, sân bóng vốn đang ồn ào náo nhiệt như đột nhiên lạnh hẳn .
Ngay cả Tề Minh bên cạnh Lộ Chước cũng nhận gì đó .
sắc mặt trầm xuống Lộ Chước, , lặng lẽ kéo chiếc áo đang vắt vai mặc .
xoay rời .
Đuôi tóc buộc cao vung lên dứt khoát, sự bình tĩnh chỉ lừa khác, lừa nổi chính .
sợ nếu thêm một giây nữa thôi, nước mắt sẽ rơi mất.
Gió luồn qua rặng cây, cuốn theo những chiếc lá khô chân. nhớ đến vẻ mặt lạnh nhạt ban nãy Lộ Chước, nghiến răng giẫm nát đám lá rụng.
Thì tới sân xem bóng thật.
Chỉ ngốc nghếch, hết tới khác vui vẻ chạy đưa nước cho .
Trong mắt , hóa chỉ kẻ khiến khác thấy phiền, chỉ mong biến mất càng nhanh càng .
và Lộ Chước bên một năm.
đầu tiên bắt đầu nghi ngờ… rốt cuộc thật sự thích .
So với chuyện đột nhiên tiếng lòng , điều khiến khó chấp nhận hơn lẽ thật sự ghét .
mang theo mớ suy nghĩ hỗn loạn về lớp. bước gục xuống bàn, cảm giác như bộ sức lực đều rút sạch.
Mãi đến khi trong lớp vang lên tiếng xôn xao, mới ngẩng đầu lên.
Lộ Chước đang ở cửa lớp .
đang chơi bóng ?
… nhận vui nên tới tìm ?
thẳng dậy, cầm một quyển sổ tiến về phía .
“Vở ghi chép hôm qua cần.”
Tim khẽ rung lên.
Quả nhiên… vẫn để ý đến .
ngay lúc đưa tay nhận lấy, giọng vang lên nữa.
【Ngốc thật.】
Tay cứng giữa trung.
ngẩng đầu Lộ Chước.
trai, kiểu lạnh lùng khiến khác dời mắt nổi.
Tính cách còn lạnh hơn cả gương mặt. Bình thường nửa ngày cũng chẳng mấy câu, vẫn luôn nghĩ chỉ ngoài lạnh trong nóng.
Mỗi ôm , hôn , bám lấy , dù cau mày khó chịu, tai vẫn đỏ lên, tim đập loạn đến mức giấu nổi.
từng tin đó thích.
Từng tin Lộ Chước chỉ thích giả vờ, rõ ràng yêu đến chết chịu .
Thế liên tiếp thấy những lời lạnh nhạt phát từ đáy lòng , tim vẫn đau đến mức như bóp nát.
tiện tay lấy quyển vở lớp phó bên cạnh, miễn cưỡng cong môi.
“ cần .”
“ mượn .”
Lộ Chước khựng , đôi mày nhíu, dường như hiểu chuyện gì xảy .
Thành tích , vốn chẳng cần ghi chép.
vì học lệch nghiêm trọng, bắt đầu tập ghi bài.
Mỗi đưa vở cho , đều ôm lấy , tít mắt hỏi:
“Bạn trai nhà ai mà chăm chỉ chu đáo thế nhỉ?”
nào Lộ Chước cũng chọc đến đỏ vành tai, mím môi lời nào.
sẽ tự bắt chước giọng đáp :
“ bạn trai Khương Chi Tình.”
hóa … mỗi đưa vở cho , trong lòng chỉ thấy ngu ngốc.
Đầu ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Lộ Chước mặt , nắm chặt quyển vở đến mức khớp tay cũng nổi trắng.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ai gì.
Bạn cùng bàn nghiêng đầu :
“Bạn trai học giỏi hơn mà, …”
cắt ngang lời .
“ mượn .”
sang Lộ Chước.
“Sắp học , về .”
“Từ giờ cũng cần ghi chép giúp nữa.”
Ngay khi câu dứt, ánh mắt Lộ Chước tối rõ rệt.
mím môi, đặt quyển vở xuống bàn xoay rời .
“Cãi ?”
Bạn cùng bàn ghé sát, hỏi.
, nổi. Với tính cách ít Lộ Chước, cãi với còn khó hơn lên trời.
khẽ hỏi:
“ thấy… Lộ Chước thích ?”
Bạn cùng bàn im lặng vài giây.
“Con gái trong lớp đều chẳng giống thích lắm.”
“Giống như chỉ theo đuổi thôi.”
Những lời suốt hơn một năm.
đây từng để tâm.
Bởi ở những nơi khác thấy, Lộ Chước luôn đối xử với . đến mức tưởng đó yêu.
đến mức tin thật lòng thích .
lúc , quyển vở đặt bên cạnh…
đầu tiên, còn chắc nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.