Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Gọi Ngọt Ngào

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vì lý do công việc bố , cả nhà chuyển từ Trấn Giang đến thành phố Bắc Kinh, Tô Diễn thành tích xuất sắc, nhận Nhất Trung nhất ở đây.

Còn về phần , một đứa học dốt, bố tốn thêm chút tiền, gửi Minh Trung.

Minh Trung khai giảng muộn hơn, nên đến muộn hơn Tô Diễn một tuần.

Tính thì, ngày gặp Cận Dương ở KTV một ngày khi Tô Diễn nhập học.

thật, Tô Diễn chắc mơ cũng ngờ tới, bạn cùng bàn học thần mà lải nhải suốt cả tuần, sớm chính em gái ruột cưỡng hôn .

Khi đầu óc đang lơ lửng mây, đầu ai đó xoa hai cái.

còn sớm nữa, về nhà làm bài tập .”

Tô Diễn ném ví tiền cho : “Về đừng linh tinh đấy.”

véo ví tiền, hỏi: “Thế còn ?”

“Lát nữa bọn ăn cơm.”

“Em cũng .”

cái quần què, về nhà ngay!”

Khi hai đứa đang chống nạnh trừng mắt .

Cận Dương chợt lên tiếng: “ chợt nhớ chút việc, sẽ ăn với mấy nữa. mà Tô Diễn, nhà với nhà tiện đường nhỉ?”

Cận Dương cứ thế đường hoàng đưa mất.

Hai im lặng suốt đường, cho đến khi ngang một cửa hàng tiện lợi.

Cận Dương bước mua cho một cây kem ốc quế dâu.

đỏ mặt nhận lấy: “Cảm ơn Cận… Cận Dương.”

Hoàng hôn buông xuống, bầu trời như treo một quả cam khổng lồ.

Ánh sáng vàng nhạt bao phủ thiếu niên, phác họa nên một đường nét ấm áp và dịu dàng.

lén lút đánh giá , vội vàng sang chỗ khác khi ánh mắt hai đứa vô tình chạm .

Một cảm giác khó tả lan tỏa trong lòng, ngọt hơn cả kem.

“Thanh Thanh.”

đột nhiên gọi tên .

căng thẳng, chóp mũi dính kem.

nhịn : “Em sợ ?”

ngượng ngùng lắc đầu.

đang lo lắng điều gì, bình thản : “Yên tâm , chuyện đó sẽ với em , cũng chẳng lợi gì cho .”

mím môi, ngượng nghịu : “Cận Dương, xin , hôm đó em nên đối xử với như … Dù thì, em thực sự xin , và cũng cảm ơn đưa em về chỗ bạn bè, thì em bỏ ngoài đường .”

gật đầu, coi như chấp nhận lời xin .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Thanh Thanh, khi nghiệp đừng uống rượu nữa.”

? Em trưởng thành mà…”

thể đảm bảo ?”

lẩm bẩm nhỏ giọng: “Ồ, uống thì uống.”

lau mũi cho : “Miễn cưỡng ?”

Đầu ngón tay thiếu niên lành lạnh, khi đến gần mùi bạc hà nhè nhẹ, khoảnh khắc đó như mất hồn, về nhà thế nào cũng quên mất.

khi về nhà, gọi điện cho Tống Chi Vãn, kể chuyện cho cô .

Kết quả cô : “Xong Tô Thanh Thanh, mày thích .”

Một câu đơn giản khiến tỉnh táo ngay lập tức.

thường xuyên tìm Tô Diễn, thật trùng hợp, nào cũng gặp Cận Dương.

Gặp mặt nhiều , dần dần cũng quen thuộc hơn.

Khác với Tô Diễn thần kinh thô, Cận Dương kiểu dịu dàng tinh tế.

sẽ chơi với , dạy làm bài tập, còn chăm sóc trong những việc nhỏ nhặt.

cảm giác dỗ như trẻ con, rõ ràng chỉ hơn vài tháng tuổi thôi.

Buổi chiều hôm đó nắng , đang xem truyện tranh ở hiệu sách gần trường.

Thiếu niên đẩy cửa kính bước về phía , đưa cho một cốc sữa nóng.

“Cứ tưởng em đang học, thưởng cho em một chút.”

truyện tranh tay trêu chọc: “ phí công mua chứ?”

vội cắm ống hút uống một ngụm lớn: “ truyện tranh cũng một kiểu học hỏi mà.”

khẽ cong môi: “Thật ? cho học hỏi với.”

Nắng chiếu đôi đồng tử màu nâu , giống như socola tan chảy, khoảnh khắc đó thể cảm nhận rõ ràng tim đang đập nhanh hơn.

Chết , hình như càng thích hơn nữa.

còn thì ?

Liệu thích ?

Chắc thích chứ nhỉ? Nếu tại đối xử với như ?

vui tả xiết, dần dần những suy nghĩ thực tế.

một đêm thậm chí còn mơ thấy Cận Dương tỏ tình với , khi tỉnh dậy, khóe miệng vẫn còn đang toe toét.

Tô Diễn , mục tiêu Cận Dương đại học Bắc Kinh, bắt đầu cố gắng học tập, định thi trường gần đại học Bắc Kinh.

thời gian đó thích học thuộc thơ văn và văn tiếng .

Đến cả những ký hiệu toán học đáng ghét cũng trở nên đáng yêu trong mắt .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...