Tiền Vàng Được Đốt Vào Đêm Trung Nguyên Là Tuổi Thọ Của Tôi
Chương 1
Tết Trung Nguyên, qua khỏi buổi chiều thì bóng đêm vội vàng buông xuống.
xách theo một túi tiền giấy, đến nơi phép đốt vàng mã theo chỉ định tiểu khu.
Trần Mặc công tác, giống như tết Trung Nguyên bảy năm qua.
khi cố ý dặn dò: “Thanh Thanh, nhớ đốt chút tiền giấy cho Tô Viện giúp , trong nhà cô còn ai, lẻ loi, chỉ còn mỗi nhớ tới cô . Đây chuyện duy nhất mà chúng thể làm cho cô .”
ừ một tiếng, trong lòng chút buồn bã nên lời.
vợ nào thật sự cam tâm tình nguyện đốt vàng mã cho bạn gái cũ chồng?
Trần Mặc khẩn thiết, lý do cũng khiến khác khó thể cự tuyệt. Cũng chỉ gửi chút ít hương khói cho một phụ nữ đáng thương chẳng may mất sớm mà thôi.
Nếu phản đối thì thành vẻ keo kiệt.Dù thì cũng còn, còn cái gì nữa mà so đo.
xổm xuống, lấy bật lửa thả từng tờ tiền giấy trong ánh lửa. Từng tờ tiền giấy nhanh chóng hóa thành tro tàn, mùi khói hương toả nồng đậm trong khí.
Khi đang đốt, cô bảo vệ phụ trách khu vực chúng kéo xe dọn dẹp cô ngang qua.
ngẩng đầu bà : “Dì , việc ?”
Bà do dự một chút, trái , đó tiến sát vài bước hạ thấp giọng: “Cô gái, cháu… Cháu đốt vàng mã cho bạn qua đời nhà cháu đấy ?”
gật gật đầu: “, đây chồng cháu dặn dò.”
mặt bà lộ một loại cảm xúc cực kỳ phức tạp. Bà hạ giọng nữa: “Ai ôi, đừng đốt nữa! Cháu gái , cháu lừa !”
Bạn thể thích: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ngây ngẩn cả , bàn tay đang cầm tiền giấy ngừng ở giữa trung: “Cái gì?”
“ phụ nữ mà chồng cháu căn bản hề chết!” Bà vội vàng : “Cô vẫn sống ở phòng 1701, tòa nhà 3 bên cạnh! Tuần còn giúp cô chuyển một thùng hàng lớn, cô cô họ Tô, tên Tô Viện! Tuyệt đối ! Sống , khí sắc còn hơn cả cháu nữa đấy!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đầu óc "ù" một tiếng, như một cái búa nặng đập mạnh, tiền giấy trong tay rơi vãi khắp đất.
" thể nào." phản bác một cách vô thức: "Trần Mặc cô c.h.ế.t bảy năm ..."
" tận mắt thấy chồng cô thường đến đó!" Bà dậm chân xuống đất: "Cô gái, cháu hãy tỉnh táo !"
Bà rời để một tại chỗ, xung quanh những mảnh giấy bay lượn.
Gió thổi qua, rùng .
chết? Tô Viện chết?
Mỗi năm, Trần Mặc đều bảo cúng tế cho một còn sống ?
Một luồng lạnh buốt đột ngột trào lên từ lòng bàn chân, lan tỏa khắp cơ thể trong chớp mắt.
Bước chân lảo đảo, đầu óc rối bời, chỉ một ý nghĩ duy nhất: xem! xem đó sự thật !
Khi đến căn hộ 1701, khu 3.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cửa chống trộm, tim đập thình thịch như trống, ngón tay lạnh ngắt, run rẩy nhẹ.
Cửa đang hé mở, đóng chặt, ánh nến ấm áp chiếu từ bên trong.
nín thở, áp sát khe cửa.
Qua khe cửa, thể thấy một góc phòng khách, Trần Mặc đang ôm một phụ nữ mặc váy trắng, phụ nữ đó dựa n.g.ự.c , dáng mảnh mai.
Máu trong dường như đông cứng trong khoảnh khắc đó.
đang công tác cách đây hàng ngàn dặm ?
ở đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.