Thuyền Nhỏ Cập Bến Liễu Vẫn Xanh
Chương 9
Chương 9
Gia Thành thở dài, như :
“Nàng sẽ chờ cả đời , biểu ca.”
Ngòi b.út trong tay khựng .
Mực nhỏ xuống bức tranh.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“…Nàng sẽ.”
Thanh Thanh chỉ .
Nàng sẽ chờ .
Chịu chút tủi sẽ đổi tương lai hơn.
tự thuyết phục .
cho nàng gọi tên .
ép nàng học hiền thục đoan trang.
Chính tay đẩy nàng cái l.ồ.ng giam .
Ngày ma ma xé diều nàng ôm những mảnh vụn xông thư phòng.
Nước mắt rơi từng giọt nền gạch xanh.
lau nước mắt cho nàng.
nghĩ hoàng hậu nào như .
Cuối cùng chỉ lạnh lùng :
“Đông Cung chứa những thứ .”
Nàng sững .
thật lâu.
Buông tay.
rời .
, nàng học cách hành lễ.
Trâm cài rung, bước lệch.
đôi mắt từng ánh còn sáng nữa.
Đến yến Trung thu phụ hoàng hỏi nàng chọn ai.
nghĩ nàng sẽ chọn .
Dù ở trong kinh thành , nàng chỉ .
.
Nàng chỉ Trần Duật Chu, :
“ nhất, Thanh Thanh .”
quỳ bên nàng, một hồng y ch.ói mắt.
thẳng thắn:
“ gặp thích.”
rời tiệc bằng cách nào.
Chỉ nhớ đêm đó trăng sáng thưa.
Đèn cung lay động.
Gió… như thổi xuyên qua từng khe xương.
Tiểu thái giám Hoàng thượng ban hôn cho nàng và Trần Duật Chu.
Khi nhận thì trong mắt nàng còn nữa.
Đến lúc mới cảm nhận nổi đau muộn màng..
Nàng… thể thiếu .
Ngày nàng rời nàng chỉ khoác lên trâm gai áo vải.
Như trút bỏ hết xiềng xích từng ép lên nàng.
Tất cả những gì đều như một giấc mộng.
Còn cũng chẳng còn gì.
còn nụ nàng.
còn sự hờn dỗi.
Cũng còn ánh mắt tin tưởng tuyệt đối.
Những gì đều hóa thành hư .
lẽ ngay từ đầu .
nên lừa nàng.
nên giam nàng.
nên thể mà vẫn cố chấp.
khi nàng kiễng chân xoa đầu .
Giống như dỗ dành con ch.ó ướt mưa ở đầu thôn.
đó nàng như dẫm lên ánh bình minh rời đầu .
…
Gió nổi lên.
Lá cây xào xạc.
Hóa ngu xuẩn nên mới tưởng rằng thể giữ nàng bên cạnh cả đời.
Ngoại truyện: Trần Duật Chu
thấy một cô nương kiễng chân với lấy con diều.
Tóc mai gió thổi rối tung.
Trong miệng còn lẩm bẩm:
“Cao thêm chút nữa… cao thêm chút nữa…”
nổi, liền lấy diều xuống cho nàng.
Mắt nàng sáng lấp lánh.
giống những tiểu thư khuê các thường gặp.
cố ý trêu nàng nàng tưởng thật, tháo túi mứt bên hông đưa cho .
Dù mứt ăn cũng thường thôi.
dù cũng lễ tạ ơn.
Về phủ, túi mứt mà ngẩn .
“Ngọt quá, ngấy c.h.ế.t .”
Khi Khê Du đòi, còn cố ý bĩu môi chê.
lúc nàng nhào tới cướp, nhanh tay giấu trong áo.
[Truyện đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thuyen-nho-cap-ben-lieu-van-xanh/chuong-9.html.]
Đêm đó trằn trọc ngủ.
Đầu lưỡi vẫn còn vương vị ngọt.
Ngay cả trong mơ cũng đôi mắt chứa đầy ánh .
Hỏng .
mà quên hỏi nàng họ gì tên gì.
đó cố ý đến đó chờ.
Đợi mấy cũng gặp.
trời tuyệt đường .
Đêm Thất Tịch gặp nàng ở đầu ngõ.
Nàng quầy bánh.
thể bỏ lỡ.
tới, mời nàng ăn bánh.
…
Xem thêm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nàng tên Thanh Thanh.
chút ngơ ngác.
cũng .
cũng chẳng thông minh gì.
Chúng dạo phố đêm.
Cùng thả hoa đăng.
Khi điều ước nắn nót từng nét, bốn chữ nhất đời :
“ như mong .”
khi chia tay, báo gia môn.
Nàng cũng báo .
Ồ.
gả.
Đợi đến khi nghĩ cách qua cửa phụ mẫu thì mới chợt nhận .
…Đông Cung?
Nàng ở Đông Cung?!
Cả ngây .
thôi.
nghĩ ở Đông Cung thì ?
Nam cưới, nữ gả thích nàng thì gì ?
…
Về nhà, lập tức dò hỏi tin tức.
Hỏi xong liền thẳng thắn với phụ mẫu rằng trong lòng.
Cuối cùng mẫu thở dài:
“Hóa nhất kiến chung tình cũng di truyền.”
Họ dạy cách theo đuổi cô nương.
mấy chiêu đó…
kịp dùng.
Thì gặp Thanh Thanh.
Chỉ Đông Cung thêm một đám ma ma dạy lễ.
đó mẫu mở hội mã cầu.
tự quyết định gửi sang Đông Cung.
gặp nàng.
.
gặp Thanh Thanh gầy nhiều.
Đầu đội trang sức nặng trĩu.
Giống như con rối dây kéo.
Nàng nhỏ giọng :
“Trần Duật Chu, trồng ruộng.”
Lồng vàng nên nhốt chú chim tự do.
nghĩ làm gì đó.
mượn danh mẫu , gửi đồ cho nàng, gửi mời.
Cố gắng đưa nàng ngoài chơi nhiều hơn.
đó, trong yến Trung thu Hoàng đế ban hôn cho nàng.
Ánh mắt nàng đầu tiên liền hướng về phía .
học theo cách phụ dạy: Ném cho nàng một ánh mắt đa tình.
nàng hiểu .
Cuối cùng nàng chỉ .
nhất.
Nàng chọn .
hổ chiêu phụ .
Quả nhiên tác dụng!
lẽ vì quá nhớ nàng thêm lo lắng hôn lễ nên cứ nghĩ mãi: Thanh Thanh rốt cuộc thích ?
may thật sự như mong .
Đêm động phòng đem bộ tài sản tích cóp từ nhỏ .
Vốn dĩ định ôm Thanh Thanh quấn quýt cả đêm.
Ai ngờ ném diều .
Giờ nàng nương t.ử .
cũng chỉ thể gửi một con diều mà thôi.
…
Cuối cùng Thanh Thanh buông tay cầm dây.
Con diều bay càng lúc càng xa.
Như mang theo tất cả thứ… bay .
Nàng nắm tay về phòng.
Đêm xuân thể bỏ lỡ
văn .
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.