Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi Cuộc Hôn Nhân Của Hầu Gia Và Cô Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi
Chương 67: Thuận lợi thoát ra
Lão bà t.ử lời Thiên Quang chặn họng, sắc mặt trở nên dữ tợn. còn kịp mở miệng phản bác thì một tiếng kêu thất thanh Thiên Quang cắt ngang:
“Á! Trán tiểu thư lạnh toát!”
Lão bà t.ử vội bước lên xem kỹ, rõ trong lòng lập tức trầm xuống. sắc mặt Nhị tiểu thư trắng đến mức ? Chẳng lẽ thật sự xảy chuyện ?!
Thiên Quang vội vàng đỡ lấy Thẩm Ngân Thu, trong lòng thấp thỏm yên nàng chỉ chủ t.ử cảm lạnh nhẹ thôi, ngờ thành thế . Lúc nàng còn quan tâm lễ nghi gì nữa, hét to với lão bà tử:
“Ma ma còn đó làm gì! Mau báo phu nhân, mời lang trung đến xem bệnh! Nếu Nhị tiểu thư mà xảy chuyện gì, chịu trách nhiệm chỉ ma ma đó!”
Lão bà t.ử , trong lòng lạnh toát.
Bà vốn cãi con nha đầu to gan , lý trí lập tức chiếm thế thượng phong hừ lạnh một tiếng đầu chạy nhanh gọi .
Tại Đông viện, Trương thị đang với con gái, chuyện tâm tình.
Nghĩ đến việc con gái sắp xuất giá rời khỏi , lòng bà càng nghĩ càng buồn.
Ngay lúc bà thở dài, một nha đến báo: Nhị tiểu thư sức khỏe , đang hôn mê trong từ đường.
Tâm trạng bi thương Trương thị lập tức tan thành mây khói.
Bà liếc nha , giọng thờ ơ chậm rãi:
“Ồ? Thế nào ?”
Nha cũng rõ chi tiết, chỉ thuật lời truyền tin.
xong, Trương thị vẫn mảy may biểu cảm gì nếu Thẩm Ngân Thu c.h.ế.t bệnh thì quá , thấy chướng mắt.
Bên cạnh, Thẩm Kim Thu xong thì khẽ cong khóe môi :
“Nương, mới hai ngày mà chịu nổi . Chúng cứ mặc kệ nó , để nó c.h.ế.t bệnh cũng . Dù gì cũng cha tự phạt nó từ đường, liên quan gì đến chúng .”
Trương thị đưa mắt trách yêu con gái, dịu giọng an ủi:
“Nương con ghét con nha đầu , đến báo với , nếu còn xử lý thì trách nhiệm sẽ rơi hết lên . Đường dài còn dài, bây giờ quan trọng nhất vẫn hôn sự con, mấy chuyện khác con đừng để tâm, để nương xử lý. Đợi đến lúc đó, nương nhất định khiến con hồ ly tinh quỳ xuống xin tha.”
Thẩm Kim Thu ngoài mặt thì gật đầu đồng tình, trong lòng khỏi bất mãn:
cái gì cũng , chỉ điều quá nhát gan, chuyện gì cũng do dự, cái gì cũng lo. Theo thấy, Thẩm Ngân Thu chỉ một thứ nữ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, mới đích nữ, gối mẫu còn duy nhất một trưởng t.ử và sợ gì mà dám tay? Chức phu nhân ai dám tranh với bà?
Tuy vui, nàng vẫn thể thể hiện mặt, đành im Trương thị phân phó:
Cho đưa Thẩm Ngân Thu về viện dưỡng bệnh, phố tìm lang trung.
Vốn dĩ Trương thị định đích đến từ đường một chuyến, dù chủ mẫu, tình hình thế nếu mặt e rằng khác .
nghĩ thấy tình hình trong phủ rõ ràng, vẫn nên thận trọng thì hơn.
Dù con trai bà thông minh, bà vẫn nghĩ rằng nên tập trung tiền đồ quan lộ, chứ mấy chuyện đấu đá trong nội viện. Nếu lão gia , chỉ sợ ông sẽ tức giận thất vọng.
Thẩm Kim Thu chịu buông tha, cứ nhất quyết bắt bà đích , thậm chí còn nũng nịu làm nũng.
Trương thị cuối cùng cũng đành chịu thua, còn cách nào khác.
Cứ như , Thẩm Ngân Thu dìu trở về viện Lưu Lạc, cũng mời đại phu đến khám, vô dụng. Lúc , trong viện Lưu Lạc gần như sắp phát điên vì lo lắng.
Lưu thị cũng từ Tây viện tới, trông chừng con gái cả một buổi chiều. mà hết vị đại phu đến vị đại phu khác lượt đến lắc đầu thở dài rời .
Thẩm Kim Thu ban đầu còn nghi ngờ Thẩm Ngân Thu giả bệnh, bèn cho theo dõi. Khi tin tức, nàng đến chảy cả nước mắt:
Quả nhiên ông trời mắt, để Thẩm Ngân Thu suốt đời gặp tai ương, sống yên !
“Nương, tuyệt đối thể để Thẩm Ngân Thu may mắn thoát nữa. Chúng tiễn nó một đoạn đường chứ?”
Chữ “tiễn” ở đây ý gì, cả Trương thị và nàng đều hiểu rõ.
“Chờ thêm chút nữa . Nếu đến mai vẫn tỉnh , thì nó giải thoát .”
Trương thị cũng nghi ngờ việc Thẩm Ngân Thu giả bệnh.
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thời tiết lạnh đến , từ đường thì âm u lạnh lẽo, chỉ phát cho một chiếc chăn mốc meo, một đêm c.h.ế.t vì rét cũng xem như mạng lớn. Ban đầu bà chỉ nghĩ lạnh và đói sẽ khiến con nhóc phát điên.
Bên , bên viện Lưu Lạc thì lo lắng đến mặt mày ủ rũ.
Lưu thị đành chủ động hạ cầu hòa với Thẩm Lận Như, đó đích một phong thư, nhờ ông mặt mời ngự y trong cung đến.
Nào ngờ mãi chẳng thấy tin tức gì. mặt trời dần lặn về Tây, nếu cứ thế tiếp tục thì thật sự .
Lưu thị liền cưỡi ngựa nhanh cầu cứu hai đang ở kinh thành .
hiểu , vẫn một lời hồi âm.
Suốt cả đời, Lưu thị từng cảm thấy bất lực như lúc .
Nàng sụp xuống cạnh giường Thẩm Ngân Thu, nhớ tới những đại phu đến rời , chỉ dùng tay ôm mặt, cúi đầu tuyệt vọng.
Ngay cả khi nàng từng vì nhất quyết gả cho Thẩm Lận Như mà ruột tát một cái, từ đó gần như cắt đứt liên lạc, nàng cũng bao giờ tuyệt vọng đến mức .
Bởi lúc đó ba còn ngầm giúp Thẩm Lân Như phát triển sự nghiệp, chứng tỏ họ vẫn còn quan tâm nàng.
Thế mà hôm nay… từng một…
Thanh Lưu cạnh đau lòng vỗ nhẹ lên lưng chủ tử, cũng đầu tiên thấy nàng như .
Một lúc , nàng nhẹ giọng an ủi:
“Tiểu thư đừng lo, thể đại thiếu gia và nhị thiếu gia đang bận, nên kịp xem thư.”
Lưu thị bật khan, giọng khàn đặc:
“ những lời để tự an ủi thì ích gì? đưa thư cầm lệnh bài phủ họ Lưu, ngươi còn hiểu ý nghĩa nó ?”
Thanh Lưu ?
Lệnh bài đại diện cho tình huống khẩn cấp mười phần.
Cả phủ họ Lưu chỉ năm thẻ, chia cho lão phu nhân, ba vị thiếu gia và tiểu thư mỗi một cái.
Từng phút từng giây trôi qua, màn đêm buông xuống.
Lưu thị lặng lẽ con gái đang mê man giường, bất chợt bật dậy.
Nàng thể tiếp tục yên chờ c.h.ế.t thế !
Dù thế nào cũng tìm bằng Thẩm Lận Như, bắt ông mời cho bằng ngự y đến!
“Các ngươi ở trông nom cẩn thận. Thanh Bảo, ngươi ở , chuyện gì lập tức báo cho .”
Dứt lời, nàng còn liếc mắt Thiên Tảo đang giường nhíu mày bắt mạch cho Thẩm Ngân Thu, đó sải bước rời , bước chân vội vàng, chẳng còn chút phong thái đoan trang như thường ngày.
Gió đêm rít gào, đêm khuya.
Bên cạnh Thẩm Ngân Thu, các nha vẫn ngủ, túc trực suốt đêm.
Đến nửa đêm, bốn bề chìm tĩnh lặng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nu-bi-bo-roi-cuoc-hon-nhan-cua-hau-gia-va-co-thu-nu-bi-bo-roi/chuong-67-thuan-loi-thoat-.html.]
Đột nhiên, bốn nha đang canh giữ trong phòng lượt đổ gục xuống đất, một tiếng rên.
Một bóng đen nhẹ nhàng lướt từ cửa sổ, pháp gọn gàng, gây tiếng động, tiến thẳng tới bên giường Thẩm Ngân Thu.
dùng hai ngón tay điểm mấy huyệt đạo nàng.
Chỉ thấy đang hôn mê bất tỉnh đột nhiên khẽ ho một tiếng, chậm rãi mở mắt .
“ thấy khó chịu ?”
xoay đến bàn rót một chén nước ấm đưa tới.
Thẩm Ngân Thu gọi một tiếng “Yến Đại ca”, đó ngơ ngác xung quanh màn giường quen thuộc, mùi hương quen thuộc dần dần nàng mới phản ứng : Nàng đưa khỏi từ đường !
Nàng cử động tay chân phần tê mỏi, chầm chậm chống giường dậy.
trông thấy mấy nha đang đất, nàng hoảng hốt:
“Yến Đại ca, họ… họ ?”
“ , nửa canh giờ nữa sẽ tự tỉnh .”
Vạn Sĩ Yến đưa ly nước đến mặt nàng, Thẩm Ngân Thu cảm ơn uống từng ngụm nhỏ cho hết.
“Yến đại ca, dùng chiêu gì ? cứ như nhắm mắt từ đường biến thành phòng ngủ luôn .”
Tối qua nàng vốn định phố đêm hứng gió cho cảm lạnh mà phát sốt, Yến đại ca cách. Vì tin tưởng kỳ lạ nào đó, nàng phản đối.
Giờ nghĩ canh bạc liều lĩnh nếu như mục đích Yến đại ca đơn thuần, thì chắc nàng c.h.ế.t chỗ chôn.
… may mắn , nàng cược !
Vạn Sĩ Yến giường đáp:
“Chỉ phong bế vài huyệt đạo ngươi. thời gian nhất định nếu giải, sẽ ảnh hưởng đến thể.”
Thẩm Ngân Thu “ồ” một tiếng, cũng nên gì thêm.
Nàng Vạn Sĩ Yến gương mặt che bởi chiếc mặt nạ bạc luôn toát vẻ lạnh lùng, mang theo khí chất khó gần.
Chính vì thấy nên càng khiến tò mò.
đầu tiên nàng chủ động mở miệng hỏi:
“Yến Đại ca, thể thấy gương mặt chiếc mặt nạ ?”
Nàng tin chắc lạnh lùng như thế , nếu dung mạo xuất chúng thì hẳn vết thương, mà dù thế nào… cũng hợp với hình tượng hùng trong thoại bản!
Vạn Sĩ Yến nghĩ ngợi gì, lập tức lắc đầu từ chối.
Thẩm Ngân Thu chút tiếc nuối, ngẫm nghĩ một lúc cũng ép buộc, chỉ hỏi tiếp:
“ … còn xuất hiện nữa ?”
Vạn Sĩ Yến im lặng một lúc mới gật đầu.
“… vẫn luôn ở quanh ? chỉ thỉnh thoảng mới đến?”
Thẩm Ngân Thu nghiêng đầu, khuôn mặt mới hồng hào trở vì ngượng ngùng.
Vạn Sĩ Yến lừa nàng, liền lắc đầu:
“ ở gần, chỉ thỉnh thoảng đến xem.”
Ánh mắt Thẩm Ngân Thu thoáng tối , khẽ “ồ” một tiếng.
Vạn Sĩ Yến còn việc xử lý. nàng như , kìm vươn tay xoa đầu nàng, mái tóc vốn rối xoa cho rối tung cả lên. mỹ nhân thì vẫn mỹ nhân ở cái thế giới mặt mà sống , tóc rối ngược càng khiến Thẩm Ngân Thu trông đáng yêu hơn.
Trái tim Vạn Sĩ Yến khẽ rung động. thu tay , lấy từ trong n.g.ự.c một gói điểm tâm:
“Ăn cái ngủ thêm một chút. còn việc, .”
Mắt Thẩm Ngân Thu sáng lên, nàng nhận lấy bánh ngọt cảm ơn, đó làm bộ vô tội :
“Yến đại ca, làm thì làm cho trót , ăn xong mang cả mảnh vụn luôn nữa, nếu mấy nha tỉnh sẽ nghi ngờ đó.”
Lời nàng .
Vạn Sĩ Yến nghĩ đến chuyện nàng tiện rời giường, cũng khó xử lý vụn bánh, bèn gật đầu hiệu cho nàng cứ ăn.
Thẩm Ngân Thu ăn chậm, thi thoảng còn ngẩng đầu mỉm với .
Vốn thích ăn ngọt, lúc nàng chẳng cảm nhận mùi vị gì trong đầu chỉ một chuyện: làm để giữ Đại ca Yến ở lâu hơn?
Aiz, như lời thoại bản …
Một tiểu thư sống kín cổng cao tường và một đại hiệp giang hồ tiêu d.a.o tự tại ghép kiểu gì cũng thấy chuyện gì để với cả.
Cuộc sống quả nhiên thoại bản, tổ mẫu quả …
Vạn Sĩ Yến rõ ràng để tâm bảy tám khối bánh ngọt đều trùng , giúp nàng ăn ngấy.
Thẩm Ngân Thu dù ăn chậm đến mấy, cũng chỉ đầy một khắc ăn sạch.
Vạn Sĩ Yến tiến lên, cầm khăn ướt đưa nàng lau tay, tự gom vụn bánh, dừng một chút :
“ đây.”
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà đang nhiều độc giả săn đón.
đợi Thẩm Ngân Thu kịp gì, biến mất khỏi phòng như làn khói.
Chỉ ngoài cửa sổ vang lên một tiếng “cạch” nhẹ cửa sổ đóng .
Hành động nhỏ khiến Thẩm Ngân Thu dở dở , cảm thấy ấm lòng vô cùng.
Nàng đờ một lát, trong đầu tràn ngập suy nghĩ:
Yến Đại ca thật sự một . Võ công cao, nhân phẩm , ngoài việc lai lịch rõ khiến băn khoăn, thì … chẳng khuyết điểm gì cả!
C.h.ế.t … hình như chút… thích ?
Khoan !
Thẩm Ngân Thu lập tức úp mặt xuống chăn, lăn qua lăn :
thể dễ dàng thích một như chứ! Còn chủ động nữa! Yến Đại ca thẳng một mạch như , rõ ràng ý gì cả!
Mặc dù… cho nàng mượn áo choàng, mang bánh ngọt đến, chắn gió, rót , hai lời liền tay giúp đỡ, hễ nàng đưa yêu cầu gì hầu như đều đồng ý, ở bên luôn cảm giác bảo vệ lúc nơi…
So với mấy thiếu gia thế gia trong nhà, hình như hơn nhiều nhỉ?
Thẩm Ngân Thu từ trong chăn nhấc đầu dậy, ngẩn , vùi đầu nữa, gào thét trong lòng:
Thẩm Ngân Thu, quản cho chặt cái đầu ngươi ! Đừng nghĩ nữa!
Chuyện … thể nào !
=====================================
Chưa có bình luận nào cho chương này.