Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi Cuộc Hôn Nhân Của Hầu Gia Và Cô Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi

Chương 23: Chiến thắng trong đại sảnh

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Cố lang trung nếu tự tay đập nát bảng hiệu , cứ việc rời .” Thiên Quang nhận ánh mắt hiệu từ tiểu thư, lập tức cất giọng to rõ, vặn khiến Cố lang trung bước gần đến cửa khựng .

Cố lang trung đầu Thẩm Ngân Thu, lúc mới phát hiện điều . Đôi mắt nhị tiểu thư...

Ông hành nghề nhiều năm, y thuật thể xuất chúng, ánh mắt quan sát thì tệ. đó để ý, giờ kỹ thì thấy điểm khác thường đôi mắt Thẩm Ngân Thu vô thần, vô tiêu cự, chỉ thấy một mảng tối đen.

“Cô nương… mù?” Cố lang trung kinh ngạc hỏi, đầu về phía chủ vị Trương thị.

trong phòng đều vẻ mặt sửng sốt ông truyền nhiễm, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm Ngân Thu. gần nhất Lưu thị cũng cau mày chằm chằm, đột nhiên ném miếng điểm tâm trong tay xuống, nụ thường trực môi cũng tắt ngấm, mỉa mai :

ngờ đường đường Cố lang trung, mà chẩn mạch bệnh trạng bệnh nhân. Thật khiến tỷ tỷ tín nhiệm ngài thành lừa dối đấy.”

đầu tủm tỉm Trương thị. Trương thị thì lạnh mặt cảm giác như Lưu thị đang ngầm mắng bà mắt , làm chủ mẫu mà chẳng lấy một chút bản lĩnh. Dạo cái "bình hoa vô dụng" càng ngày càng lời cay độc!

Cố lang trung cảm thấy mất mặt, bên cạnh Thẩm Ngân Thu:

“Nhị tiểu thư, mắt bẩm sinh mới phát bệnh gần đây? từng mắc bệnh về mắt ?”

Trong lòng ông thật sự tiếc nuối một tiểu cô nương xinh như mù.

Thẩm Ngân Thu khẽ cong môi, thèm giấu giếm nữa, nhẹ nhàng nhắm mắt :

“Cố lang trung chẩn đoán bệnh , thì hỏi thêm cũng vô ích. Hôm nay gọi ông đến, chỉ để hỏi một câu ông trả lời lão phu nhân , dám dùng y đức thề rằng lời sự thật?”

Dám chủ động nhắc đến chuyện "còn trinh " bao , Thẩm Ngân Thu cũng coi như da mặt dày lắm .

Cố lang trung râu mép dựng lên, liếc Trương thị bên cạnh một bên phu nhân Thừa tướng phủ, một bên thứ nữ, ông tất nhiên nên lời ai. Lưng thẳng lên, giọng cứng rắn:

“Cho dù cô nhị tiểu thư phủ Thừa tướng, cũng thể tùy tiện nghi ngờ y thuật lão phu! Chỉ lúc nãy lão phu sơ suất chú ý đến mắt cô, đầu liền phát hiện ngay. Nếu chữa mắt, nhất vẫn phối hợp chẩn bệnh.”

Thẩm Ngân Thu cảm thấy thấy quan tài đổ lệ. Nàng chẳng còn lòng tranh cãi, chỉ nhạt:

“Ông còn nữ, chẳng thể lập tức chẩn vết thương . ông cũng đồng ý lấy y đức để thề. Nếu ông thì xa, chỉ riêng ở Kinh Thành, ông cũng chẳng còn đất sống.”

Giọng điệu đầy khí thế, Cố lang trung lập tức chột . Làm ông thể thật sự xác định một cô gái còn xử nữ ? Nếu t.h.a.i thì còn , chứ ngoài thì... thật chỉ võ đoán! Lúc nãy Trương thị cứ thúc ép, bắt ông cô nương còn nguyên vẹn”, giờ thì chính cũng khó rút lui. Ông bối rối, lưỡng lự xử .

Trương thị cũng thấy sự do dự ông, bèn mỉm cứu vãn tình hình:

“Ngân Thu, con tiểu thư khuê phòng, gì về y thuật chứ?”

Ý giúp Cố lang trung bớt căng thẳng, nhắc nhở ông đừng một tiểu nha đầu dắt mũi.

Trương thị ám chỉ, Cố lang trung cũng lấy chút tự tin, ưỡn n.g.ự.c cao giọng:

“Nhị tiểu thư thế nào cũng , cứ theo lời cô .”

Thẩm Ngân Thu khẽ lắc đầu:

chẳng gì ngoài việc rửa sạch oan ức. Ông khẳng định rằng còn trong trắng, ông cái ?”

nàng kéo tay áo, để lộ một dấu vết màu đỏ hình cánh hoa ở phía khuỷu tay.

Lưu thị chỉ liếc một cái hiểu, bật . khi ánh mắt chạm đến đôi mắt vô hồn Thẩm Ngân Thu, nụ dần tắt thì ... thật sự .

Lão phu nhân lớn tuổi nhất trong phòng, thấy dấu vết liền hiểu rõ. Trương thị bên cạnh cũng tái mặt cả hai cùng gượng gạo quát lên:

“Thả tay xuống! Ngươi hổ, bọn còn giữ thể diện! Định để nam nhân ngoài thấy cưới luôn ngươi chắc?”

Thẩm Ngân Thu thực sự hai làm cho ghê tởm mở miệng lời độc địa. Cố lang trung còn lớn hơn cả phụ nàng vài tuổi, nàng còn nhịn phì .

Ngay trong lúc bầu khí đang căng thẳng, bất chợt vang lên một tiếng đồ sứ vỡ tan, khiến tất cả giật .

Lưu thị làm bộ ngạc nhiên dậy:

“Khát nước uống , chẳng may tay trượt làm rơi mất chén. Thật ngại quá.”

Cố lang trung cúi đầu mảnh chén vỡ chân, cùng với vệt nước loang gấu áo cố ý làm nhắm ông ? quá gần, văng nước chuyện thể xảy .

Lưu thị nở nụ ngọt ngào Cố lang trung, lên tiếng:

“Lão phu nhân, chẳng ngờ Cố lang trung kẻ

giả mạo thanh danh, chẳng chút y thuật nào. phạm lầm, nên đuổi ngoài . , nhớ bảo truyền danh tiếng thật ông luôn nhé, để thiên hạ khỏi lừa thêm nữa.”

Cố lang trung tức đến mức tay run rẩy chỉ bà, miệng liên tục “Ngươi ngươi ngươi…” mà tiếp lời nào. Cuối cùng sang Trương thị, dường như chờ bà đưa lời giải thích.

Trương thị đáp, chỉ liếc lão phu nhân một cái. Hai lập tức ăn ý. Trương thị thì thầm với nha tín Thúy Vân vài câu, Thúy Vân gật đầu bước nhanh ngoài.

Trương thị lạnh lùng liếc đôi mắt mù Thẩm Ngân Thu, cuối cùng cất lời:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nu-bi-bo-roi-cuoc-hon-nhan-cua-hau-gia-va-co-thu-nu-bi-bo-roi/chuong-23-chien-thang-trong-dai-sanh.html.]

, tiễn Cố lang trung ngoài, từ nay về bước chân Thừa tướng phủ thêm nào!”

Ngay đó, hai tiểu tư lập tức chạy , nửa đỡ nửa kéo Cố lang trung ngoài. Cố lang trung tuổi cao dám phản kháng, sợ đ.á.n.h nên chỉ ngoái đầu ngừng. Dáng vẻ cũng đáng thương đáng tiếc Thẩm Ngân Thu thể thấy.

thật, một đại phu dám tùy tiện vu khống danh tiết nữ nhi, gì đáng để thương hại?

Cố lang trung miệng vẫn lặp lặp “Phu nhân tha mạng”, kéo đến tận ngoài sân, dần dần biến mất khỏi tầm .

chuyện coi như cũng tạm khép , Thẩm Ngân Thu ý định tiếp tục dây dưa nữa, khẽ cong môi như :

mẫu và lão phu nhân còn điều gì yên tâm?”

Chỉ một canh giờ ngắn ngủi mà trông lão phu nhân như thể thức trắng cả đêm, vẻ mệt mỏi hiện rõ mặt. khắc tinh như lời đạo sĩ năm xưa đứa cháu gái xung khắc với bà, từ lúc đón về ngày nào yên, mệnh trời gây họa.

Lão phu nhân nhắm mắt , ý bảo giao hết cho Trương thị xử lý. Trương thị chằm chằm Thẩm Ngân Thu một hồi, cuối cùng cũng chỉ đành buông tha:

“Ngân Thu, thủ cung sa mà sớm, để chuyện rùm beng như thế , thấy mặt lắm ? còn dám vén tay áo mặt ngoài, hành vi đoan trang, tổn hại nữ đức! Nể tình con mù, tạm thời truy cứu nữa, lui xuống .”

Thẩm Ngân Thu khẽ kéo môi, đôi co. nàng phần to gan, còn chẳng ép đến nước đó ?

Lão phu nhân vung tay hiệu, để bà v.ú dìu nội viện, suốt quá trình buồn mở mắt thèm nữa.

Trương thị dậy đầu tiên, kéo theo Thẩm Kim Thu cùng rời . Khi ngang, ánh mắt quên liếc qua Thẩm Ngân Thu đang mặc váy Yên thủy bách hoa đơn giản, đầu chỉ cài một cây trâm chu sa. So với váy lụa ngàn màu điểm mai vàng Thẩm Kim Thu và đầy đủ trâm ngọc đầu, quả thực kém hẳn một bậc.

Thẩm Ngân Thu thấy gì cả, chỉ im đợi đám , bản để khỏi tranh cãi.

Trương thị, ba tiểu thư thứ nữ cũng vội vã dậy đói xỉu . Nhà ai cũng một dạng, khi còn liếc Thẩm Ngân Thu một cái, trong mắt đầy vẻ đắc ý. nàng mất hết tiền bạc, còn mù sung sướng quá chừng!

Ba chị em rời , khỏi cần che đậy gì, coi như vô hình.

Trong đại sảnh chỉ còn Lưu thị và Thẩm Ngân Thu cùng vài nha .

Thiên Quang thấy Lưu di nương ý rời , bèn cùng Thiên Vân đỡ tiểu thư dậy chậm rãi bước ngoài, qua ngưỡng cửa liền nhỏ giọng nhắc bước.

Lưu thị vẫn nghiêng đầu nghịch tua rua áo, thấy giọng thì thầm Thiên Quang liền ngẩng lên , kịp thêm mấy cái thì Thẩm Ngân Thu rẽ mất, thấy bóng dáng nữa.

Thanh Lưu liếc trộm chủ t.ử một cái, đoán tâm tư. Lẽ nào chủ t.ử bắt đầu để ý đến tiểu thư ? Nếu thì ông trời mắt! Chủ t.ử ghét con nít, cuối cùng cũng thể đổi! Dù tiểu thư giờ cũng lớn

mà đôi mắt … Thanh Lưu như dội nguyên một xô nước lạnh. lúc đó, Lưu thị dậy, lạnh nhạt :

thôi, náo nhiệt xem xong , về ngủ.”

Thanh Lưu ỉu xìu đỡ chủ t.ử rời khỏi viện. Khi khỏi sân lão phu nhân, mới rụt rè hỏi:

“Chủ tử, tiểu thư giờ tiền thương mắt, với lão gia một tiếng, nhờ ông mời đại phu đến chữa trị? Chậm trễ sợ khó chữa lành…”

Lưu thị khẽ hừ một tiếng:

“Ngươi nha ai ?”

Thanh Lưu vội nịnh nọt:

“Tất nhiên chủ tử!”

Cả hai im lặng tiếp một đoạn, đến chỗ rẽ, Lưu thị mới lên tiếng:

“Ngươi nữ quyến phủ Thừa tướng luôn phu nhân trong giới quyền quý ở kinh coi thường ?”

Thanh Lưu hiểu chủ t.ử chuyển chủ đề nhanh như , đành ngơ ngác lắc đầu.

“Vì họ địa vị mà khí chất, thiển cận nông cạn, ngu ngốc vô tri.”

Thanh Lưu gật đầu liên tục:

“Họ đối xử với tiểu thư nhà như , kể ngoài chắc chẳng ai tin . Chuyện chỉ tổ làm mất mặt phủ Thừa tướng, chẳng lẽ các tiểu thư khác ảnh hưởng ?”

ai hiểu nổi cái kiểu tư duy vặn vẹo họ. Như chuyện hôm nay, lão phu nhân và Trương thị ai nhắc đến chuyện mời đại phu cho nó. Danh dự còn thèm giữ, thấy phủ Thừa tướng cũng chẳng sống bao lâu nữa.”

Lời làm Thanh Lưu sợ đến mức vội đưa tay bịt miệng chủ tử:

“Chủ tử, câu thể lung tung! Lỡ để khác sẽ gây chia rẽ giữa và lão gia!”

gì mà sợ. lấy ba nghìn lượng bạc ở kho, tìm một tiểu tư đáng tin mặt mũi lạ lẫm, mang bạc đến từ cửa chính, do lão phu nhân phủ họ Lưu ở Giang Nam gửi cho.”

Thanh Lưu thẳng , ngơ ngác đồng ý, mấy bước mới kịp phản ứng, vui mừng :

“Chủ tử, … cuối cùng cũng nghĩ thông !”

=====================================


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...