Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi Cuộc Hôn Nhân Của Hầu Gia Và Cô Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi
Chương 165: Lén vào Thẩm phủ
Thanh Lưu bước vội vàng, Thẩm Ngân Thu vén váy chạy theo cũng kịp đuổi sát. Cuối cùng Thanh Trúc và Thanh Diệp phát hiện mục tiêu nàng, liền nhanh chóng bước lên chặn đường Thanh Lưu lúc đang cúi đầu gấp rút.
Thanh Lưu khựng , cảnh giác hai chắn mặt : “Các gì?”
Thanh Trúc và Thanh Diệp đều đội tiễn lộ, ngoài rõ mặt, chỉ thấy lờ mờ dáng vẻ mảnh mai.
Họ chẳng hề bận tâm đến ánh mắt cảnh giác , Thanh Trúc lạnh nhạt : “Chủ t.ử nhà gặp ngươi, mời dừng bước.”
Thẩm Ngân Thu do chạy vội nên thở gấp, đến nơi liền vỗ nhẹ vai Thanh Lưu: “Thanh Lưu.”
Thanh Lưu xoay , chỉ thấy một đội tiễn lộ, hai ám vệ lúc cũng Thẩm Ngân Thu. Họ cuối cùng cũng hiểu vì chủ t.ử dặn luôn để mắt đến Thế t.ử phi nàng một lời mà chạy luôn, đây thứ hai , thói quen ! Dù họ theo kịp nàng nữa.
Thanh Lưu nhiều tháng gặp Thẩm Ngân Thu, ban đầu còn nhận giọng quen thuộc .
Thẩm Ngân Thu vén lưới mũ lên, mỉm : “ thế? nhận ?”
thấy khuôn mặt nàng, Thanh Lưu sững , cả túi t.h.u.ố.c tay cũng rơi xuống, may mà Thanh Diệp phản ứng nhanh, kịp bắt lấy và đưa cho cô.
“Đa tạ!” Thanh Lưu đón lấy, ngập tràn vui mừng nàng: “Tiểu thư! ngoài thế ? Gần đây sống ? gặp chuyện gì ?”
Cô kích động quá mức, hỏi dồn dập một .
kịp để Thẩm Ngân Thu đáp, Thanh Trúc nhắc: “ tiểu thư, Thế t.ử phi.”
Thanh Lưu lúc mới tỉnh , vội vàng đổi giọng gọi: “Thế t.ử phi.”
tiếp tục xoáy mấy câu hỏi , ánh mắt Thẩm Ngân Thu chằm túi thuốc: “Thanh Lưu, ngươi đang vội về ?”
“Ờ… gấp lắm… Thanh Bảo với Thiên Táo vẫn đang ở bên cạnh chủ tử, nên cũng đến nỗi…” nàng lúng túng đáp, hiển nhiên đoán mục đích Thẩm Ngân Thu khi gọi .
Quả nhiên, nàng thấy Thẩm Ngân Thu : “ thì tìm chỗ nào tạm một lát, trò chuyện một chút nhé?”
“, tiểu… , Thế t.ử phi.” Thanh Lưu vẫn quen cách xưng hô mới.
Thẩm Ngân Thu chọn một lâu gần đó, thuê một nhã gian ở tầng hai. xuống, nàng vòng vo mà hỏi thẳng: “Túi t.h.u.ố.c trong tay ngươi bốc cho mẫu ?”
“.” Thanh Lưu gật đầu, đồng thời kín đáo liếc bốn đội tiễn lộ hai nam hai nữ. Thẩm Ngân Thu hiểu cô đang để tâm điều gì, dù cần giấu giếm, chuyện liên quan đến mẫu , mặt nam nhân quả thật thích hợp.
“Các ngươi ngoài ăn chút điểm tâm .” nàng với hai ám vệ.
“Tuân lệnh!” họ cũng ở lúc hợp, Thanh Trúc và Thanh Diệp trấn giữ vẫn đủ an . khi ngoài, họ vẫn còn khấp khởi hy vọng hỏi: “Chủ tử, bọn thuộc hạ thể gỡ cái xuống ?”
Xem thêm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thẩm Ngân Thu họ chỉ chiếc tiễn lộ đầu, cuối cùng cũng rộng lòng, gật đầu ban ân xá.
Đợi họ ngoài, Thẩm Ngân Thu mới sang Thanh Lưu: “Đám đó do Thế t.ử phái đến bảo vệ , ngươi cần lo. Giờ , mẫu rốt cuộc ?”
Thanh Lưu Thanh Trúc và Thanh Diệp vài mới cúi đầu, siết chặt túi thuốc: “Thế t.ử phi… chủ t.ử bệnh , sốt cao lui, đến nay ngày thứ ba .”
“ mời đại phu ?!” Thẩm Ngân Thu , sắc mặt lập tức trầm xuống, trong ánh mắt toát khí thế sắc lạnh.
Nàng vô thức khôi phục phong thái trầm như khi còn ở Thẩm phủ, thậm chí khí chất từng dám cãi lời Thẩm Lận Như, khiến Thanh Lưu lập tức thấy chỗ dựa. Trong lòng cô chua xót, như đứa trẻ ức h**p, nước mắt kìm mà tuôn, vẫn cố trấn tĩnh:
“Tiểu thư, từ ngày hồi môn, lão gia hề đặt chân đến Tây viện nữa. Ban đầu còn tưởng chẳng gì, phu nhân thật quá đáng, hợp tác cùng lão phu nhân âm thầm chèn ép! trong phủ dù chúng nô tỳ cho bạc cũng chẳng dám giúp gì, đồ ăn trong viện cắt xén, chỉ rau luộc với bánh bao thô chủ t.ử từng nào từng tuổi , bao giờ ăn mấy thứ đó?”
Thanh Lưu rơi nước mắt. Thẩm Ngân Thu im lặng lắng , nàng còn hết.
Thanh Lưu lau nước mắt, tiếp lời: “Chủ t.ử sống thuận buồm xuôi gió hơn ba mươi năm, tính tình cứng rắn, chịu hạ với lão gia. Tất cả nha từng liên hệ với đều đại thiếu gia mới, mấy kẻ mới đến thì nịnh đạp , khinh thường chủ tử, còn âm thầm giở trò. chủ t.ử ăn yến huyết, nô tỳ hầm xong liền một nha đầu lén bưng mất. Chủ t.ử tức giận trói nàng dạy dỗ, kết quả, nhà bếp nhỏ bên Tây viện đại thiếu gia đem đến phá hủy.”
“Chủ t.ử cùng đại thiếu gia tranh cãi, phu nhân cùng lão phu nhân liền tới mắng nhiếc chủ tử. Những đó chủ t.ử vốn để tâm, đại thiếu gia nhắc tới tiểu thư. Chủ t.ử vì danh tiếng , đành nén giận. Tối hôm lão gia về, liền tới Tây viện chỉ trích chủ t.ử giữ phận. Chủ t.ử đáp: ‘Nếu , ông cứ hưu , đôi bên chẳng còn ràng buộc.’ Lão gia : ‘Dù bà lang chạ với kẻ khác, cũng tuyệt đối hưu, để bà sống hết đời c.h.ế.t già ở Thẩm phủ!’”
“ cãi vã đó, chủ t.ử nghẹn ấm ức, đêm lạnh mất ngủ, cẩn thận cảm. Thiên Táo bệnh tình nặng thêm do lo nghĩ quá nhiều, giờ chỉ cố gắng hạ sốt từng chút. Thuốc trong tay nô tỳ chuẩn cho ngày mai.”
Thẩm Ngân Thu xong, khẽ bật lạnh, cả như hóa thành băng sương:
“Thì … kẻ phá vỡ quy luật, chính Thẩm Kim Hiên.”
Thanh Lưu ngẩng đầu nàng, hiểu.
Thanh Trúc và Thanh Diệp thì chú ý đến biểu hiện hiện tại Thẩm Ngân Thu từ khi họ theo hầu nàng đến giờ, đa phần thời gian nàng đều hiền hòa, đôi khi chút trẻ con hoặc làm vẻ tao nhã, từng thấy qua dáng vẻ lạnh lùng như lúc , như một thanh kiếm sắc bén rút khỏi vỏ.
Thẩm Ngân Thu dùng ngón tay ấn hai cái lòng bàn tay, hỏi:
“Bây giờ tình trạng mẫu vẫn đỡ ?”
“Đỡ hơn hai hôm một chút, cả vẫn mê man,” Thanh Lưu đáp.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nu-bi-bo-roi-cuoc-hon-nhan-cua-hau-gia-va-co-thu-nu-bi-bo-roi/chuong-165-len-vao-tham-phu.html.]
Thẩm Ngân Thu trầm ngâm một lát sang với Thanh Trúc và Thanh Diệp:
“Đưa phủ.”
Nàng với Thanh Lưu vì tình hình hiện tại, nếu để Thanh Lưu dẫn nàng phủ thì chắc chắn sẽ Thẩm Kim Hiên tra xét, , khi còn thể dẫn .
Thanh Trúc và Thanh Diệp một cái. Trong mắt Thẩm Ngân Thu lúc tràn đầy quyết tâm, như thể đang tuyên bố: nếu các đồng ý thì sẽ về Hầu phủ mà cái kiểu “đe dọa” thì cũng thật chẳng giống ai.
Cuối cùng vẫn Thanh Diệp gật đầu.
Thanh Lưu từ đầu đến cuối còn kịp định thần, thấy Thẩm Ngân Thu dậy :
“Thanh Lưu, ngươi về , đừng để ai nghi ngờ. Về đến nơi thì mở cửa sổ phòng mẫu .”
Thanh Lưu kinh ngạc kêu lên một tiếng, vẻ hiểu giờ chủ t.ử đang sốt cao, để gió lùa ? tình thế mắt khiến nàng vô thức theo mệnh lệnh Thẩm Ngân Thu.
Thanh Lưu rời , Thẩm Ngân Thu dõi theo bóng nàng khuất xa, khỏi hỏi:
“ võ công, ban ngày, chắc phát hiện khi đưa ?”
Thanh Trúc gì, Thanh Diệp lên tiếng:
“Thế t.ử phi cứ vị trí viện phu nhân, nô tỳ sẽ do thám một lượt tính tiếp.”
Thẩm Ngân Thu thầm nghĩ hai từ chối lắm , bèn rõ vị trí Tây viện cho Thanh Diệp, đó chờ tại chỗ.
Thanh Trúc thấy nàng mặt mày u ám, như đang suy tính điều gì, nhíu mày nhẹ một cái cuối cùng vẫn lên tiếng.
Thanh Diệp tốc độ cực nhanh, đến hai khắc , gật đầu báo thể đưa nàng .
Thẩm Ngân Thu dậy, gật đầu cảm kích, trong lòng cũng thầm may mắn vì mẫu nàng ở tại Tây viện nơi tương đối vắng vẻ.
Trời về chiều, cả nhóm tới một góc Thẩm phủ. Hai ám vệ sớm cho đưa hết đồ đạc mua về Hầu phủ, giờ tay tác chiến. Hai họ dò đường, Thanh Diệp vòng tay ôm lấy Thẩm Ngân Thu nhẹ nhàng vượt tường mà , tiếp đất một tiếng động lao nhanh về phía Tây viện. Nếu ai trông thấy cũng chỉ tưởng hoa mắt.
Thanh Trúc cùng, hết sức cảnh giác. Bốn phối hợp ăn ý, thần quỷ tới nơi. Khi Thanh Lưu trông thấy Thẩm Ngân Thu từ ngoài cửa sổ lật trèo , lập tức ngây .
Hai ám vệ cùng Thanh Trúc ẩn nấp cây xung quanh, chỉ Thanh Diệp đưa Thẩm Ngân Thu trong.
Thẩm Ngân Thu để tâm đến vẻ mặt ngơ ngác Thanh Lưu, mà lập tức bước thẳng nội thất nồng nặc mùi thuốc. Thiên Táo đang giã thuốc, tưởng Thanh Lưu nên ngẩng đầu, đến khi thấy Thẩm Ngân Thu thì bàn tay cầm chày t.h.u.ố.c cứng đờ, mắt trợn tròn chớp.
đưa Thiên Táo theo, Thẩm Ngân Thu nghĩ rằng mẫu ở phủ sẽ an hơn, nào ngờ xảy chuyện. Nàng áy náy trong lòng, bước lên vuốt đầu Thiên Táo, nhẹ giọng:
“Thiên Táo, lén về .”
Thiên Táo hồn ngay, lấy vẻ bình tĩnh, cúi đầu gọi “Chủ tử”, tiếp tục giã thuốc, tay vẫn run, giấu nổi tâm trạng.
Thẩm Ngân Thu chủ yếu xem tình hình Lưu thị. khi chào hỏi Thiên Táo, nàng lập tức bước đến cạnh giường.
Dù đang bệnh Lưu thị vẫn , gương mặt thường ngày hồng hào giờ trắng bệch, còn thần sắc, trang điểm mà vẫn xinh yếu ớt như đóa hoa sắp tàn. Mày nàng nhíu chặt trong giấc ngủ, vẻ mặt u ám.
Nàng gầy nhiều.
Thẩm Ngân Thu bên giường, xua tay để Thanh Bảo đang ngẩn tránh . Gió lạnh theo cửa sổ mở thổi , cuốn mùi t.h.u.ố.c nồng nặc.
“Mẫu ? tỉnh , con Ngân Thu.” Nàng nắm tay bà. Bàn tay trắng nõn thon dài, chỉ cần vung lên cũng đủ khiến chú ý.
Bóng lưng lạnh lùng thời thơ ấu dường như phai nhạt. nhớ nhất khi mắt nàng khỏi mà ngã xuống nước ở tướng quân phủ, bà đến đón nàng.
Lưu thị chậm rãi mở mắt khi thấy giọng nàng. khi thấy Thẩm Ngân Thu, bà hề lộ vẻ vui mừng, mà bình thản , như c.h.ế.t tâm.
Thẩm Ngân Thu hiểu chút sợ hãi. Chẳng lẽ bà trở về dáng vẻ một “di nương” ngày ?
Đừng bỏ lỡ: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt, truyện cực cập nhật chương mới.
“Con tới ,” Lưu thị giọng khàn khàn, ngược nắm chặt lấy tay nàng, dùng sức như xác nhận điều gì. “Tại con tới? Ai cho con tới!”
“Con…” Thẩm Ngân Thu ngơ ngác, gì, tiên chỉ rót một chén nước ấm đỡ bà uống.
Lưu thị uống xong, ho khan mấy tiếng. Thẩm Ngân Thu nắm chặt lấy chén, ánh mắt dõi theo bà, rõ bà đang nghĩ gì, càng đoán thái độ dành cho .
“Thế tử… cùng con đến ?” Lưu thị hỏi.
Thẩm Ngân Thu bất động, trong giọng bà thể phân biệt nổi cảm xúc, nàng chỉ đáp:
“, con một .”
xong, ánh mắt Lưu thị lập tức đổi.
=====================================
Chưa có bình luận nào cho chương này.