Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi Cuộc Hôn Nhân Của Hầu Gia Và Cô Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi
Chương 161: Tùy Hứng Sở Chí
“Tra thế lực nào ?” Vạn Sĩ Yến thu ánh mắt khung cửa sổ mờ ánh sáng, trong lòng suy tính.
Ám vệ gật đầu: “Chủ tử, môn phái giang hồ Dương giáo... Ba năm một , cuộc tỷ thí vị trí minh chủ võ lâm chỉ còn nửa năm nữa đến, các môn phái bắt đầu ngóc đầu trỗi dậy, giang hồ cũng dần hỗn loạn. Trong lúc Vạn Tam và Vạn Đồng truy tìm nha thì phát hiện minh chủ gặp nạn, liền tay tương trợ, địch mới đ.á.n.h lén bắt .”
Gợi ý siêu phẩm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên đang nhiều độc giả săn đón.
Dương giáo, môn phái lấy kiếm pháp làm chính.
Vạn Sĩ Yến trầm ngâm, hiện nay trong giang hồ, cữu cữu đang đảm nhiệm chức vị minh chủ võ lâm, còn các môn phái tên tuổi tạm thời bảy: Dương, Thiếu Lâm, Ngũ Độc, Thương Kiếm, Ngọc Tú, Cái Bang, Chiến Bát Phương.
Dương và Thiếu Lâm thu nữ tử, còn Ngọc Tú thì thu nam tử.
Vạn Sĩ Yến đột nhiên hỏi: “Minh chủ võ lâm hiện giờ thế nào?”
Ám vệ đáp: “ . Dương giáo từ làm giả thư từ minh chủ và thánh nữ Minh giáo cấu kết, khiến các môn phái khác sinh nghi, đề xuất thu hồi tạm thời lệnh phù minh chủ vì hòa bình võ lâm. minh chủ kiên quyết nhường, trừ phi trong quyết chiến võ lâm nửa năm đ.á.n.h bại ông , hoặc đưa bằng chứng lợi mới tính.”
, Vạn Sĩ Yến khẽ đầy ẩn ý: “Cữu cữu nên sớm tìm một cữu mẫu .”
Ám vệ nửa hiểu nửa , nghĩ , những kẻ dám hãm hại chẳng cũng vì ông gần bốn mươi tuổi còn cưới vợ ?
Vạn Sĩ Yến nghĩ đến dung mạo hiện tại , tâm trạng chế giễu tan biến quá nửa: “Ngươi dẫn cứu Vạn Tam và Vạn Đồng về, cần gây chuyện thêm, chuyện cữu cữu tự cách xử lý.”
“Rõ!” Ám vệ lĩnh mệnh, vẫn còn đang quỳ đất.
Vạn Sĩ Yến liếc : “Còn ?”
Ám vệ lập tức lăn qua cửa sổ rời , quên khép cửa cẩn thận.
Vạn Sĩ Yến thở dài, tới bên chậu nước từ từ rửa sạch lớp hóa trang mặt. Đợi rửa xong, mới gọi dọn dẹp.
Khi tâm trạng vô cùng vui vẻ, Thẩm Ngân Thu bước đến nhà ăn thì thấy Vạn Sĩ Yến nghiêm chỉnh đợi ở bàn, liền sững sờ.
dậy nhanh quá đấy chứ? Còn giữ lớp hóa trang ban sáng, thật đáng tiếc, rõ ràng nàng vẽ công phu mà.
“Ngân Thu đó làm gì, mau xuống ăn sáng . Hửm? Trông nàng vẻ tiếc nuối lắm thì .” Vạn Sĩ Yến đoan chính đối diện nàng, khóe môi cong lên như như khiến Thẩm Ngân Thu thấy chột . tức giận, chẳng lẽ vì cảm thấy tay nghề hóa trang nàng ?
“Thế t.ử điện hạ buổi sáng lành ~” Thẩm Ngân Thu dè dặt quan sát sắc mặt mới xuống.
“Ừm.” Vạn Sĩ Yến mỉm bao dung, ý trách tội.
Hai mỗi mang tâm tư riêng mà dùng xong bữa sáng. Thẩm Ngân Thu còn đang cân nhắc nên mở lời thế nào để xin đến phủ họ Lưu, vì trò nghịch buổi sáng, nàng chút chột . Vạn Sĩ Yến quên chuyện hứa. Ăn sáng xong, chuẩn một chút, bảo nàng chờ ở ngoài một lúc.
Thẩm Ngân Thu vui vẻ đồng ý, tiện thúc giục. Vạn Sĩ Yến chịu cùng nàng về thăm bà ngoại nàng cảm kích .
Nàng dạo một vòng trong sân thấy buồn tẻ nên khỏi viện. Dù cũng đang đường xuất phủ, thể nào cũng gặp Vạn Sĩ Yến.
Chỉ hôm nay may, kẻ gây rối xuất hiện. Vạn Sĩ Thịnh thương ở xương sườn, thể xuống giường trong mấy ngày, giờ xe lăn đặc chế, tiểu đồng đẩy dạo.
ngoài thì ngoài, nhất định về phía Trường An viện?
“Nhị thiếu gia.” Gặp thì cũng thể chào, Thẩm Ngân Thu đành gọi một tiếng.
Nghĩ hồi mới hầu phủ còn gọi “tiểu thúc”, giờ nàng chỉ thấy hổ! Thẩm Ngân Thu quyết tâm phe, con trai yêu quý Trưởng công chúa, tức đối đầu với Thế t.ử .
“ dâu hiền lâu ghé thăm ? thương nặng đến thế mà nàng chẳng đến xem lấy một .” Vạn Sĩ Thịnh nàng, gương mặt còn mang nét xanh xao bệnh tật, mấy hôm gặp, thấy nhớ nàng da diết. nàng vẫn rời phủ, liền vội đến thử vận may.
Thẩm Ngân Thu ngẩng đầu mỉm : “ chứ, lúc ngươi mới khiêng về, và Thế t.ử ngoài viện chờ nửa canh giờ, chỉ công chúa cho thôi.” làm vẻ mặt vô tội, đẩy hết trách nhiệm lên công chúa. Thật ngoài đêm đó, bọn họ bận túi bụi, nào còn nhớ đến Vạn Sĩ Thịnh?
Vạn Sĩ Thịnh ngốc, dễ gì tin hết lời nàng, khó lắm mới thấy nàng mỉm , cũng vui lòng bỏ qua.
“ , mấy ngày nay nàng gảy đàn, nàng mang đàn tấu một khúc ?”
Thẩm Ngân Thu , trong bụng thầm nghĩ: đợi ngươi tư cách lệnh cho , coi kỹ nữ đ.á.n.h đàn chắc? Tsk tsk tsk.
“ .”
Vạn Sĩ Thịnh hỏi tiếp: “Vì ?”
Ở bên Vạn Sĩ Yến lâu ngày, Thẩm Ngân Thu nụ cũng bắt đầu giống , mà như , trêu chọc : “Vì gảy.”
Vạn Sĩ Thịnh: “... Ừm, lý do đấy. Thế bao giờ thì nàng gảy?”
Tất nhiên lúc ngươi mặt ! Thẩm Ngân Thu hiểu nổi vì sớm nhận Vạn Sĩ Thịnh một kẻ mê đàn điên cuồng như ? đàn cũng thích . Nàng tiếng đàn tệ, cũng đến mức khiến si mê chấp nhất thế chứ! Từ lúc nàng đàn một khúc, nào gặp cũng quá ba câu hỏi:
tẩu gảy một khúc?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nu-bi-bo-roi-cuoc-hon-nhan-cua-hau-gia-va-co-thu-nu-bi-bo-roi/chuong-161-tuy-hung-so-chi.html.]
Thật khiến nàng tát cho một cái! nàng đoan trang thanh nhã, thể hành động nông nổi , nàng còn giữ bình tĩnh nữa!
Thẩm Ngân Thu thu nụ , đáp: “ gảy thì tự nhiên sẽ gảy.”
Vạn Sĩ Thịnh: “...…”
“Ngân Thu.” Một giọng quen thuộc từ phía vang lên, Thẩm Ngân Thu đầu, dịu dàng gọi: “Thế tử.” Giọng mang đầy tình ý mềm mại...
Vạn Sĩ Yến: “...…”
Vạn Sĩ Thịnh: “...…”
May mà Vạn Sĩ Yến phản ứng nhanh, mỉm hạnh phúc, bước tới nắm lấy tay nàng, : “ thăm ngoại tổ mẫu ? thôi, còn sớm nữa.”
Vạn Sĩ Thịnh một lát sang Thẩm Ngân Thu. Lúc nàng mới thật sự rạng rỡ từ nội tâm, so với vẻ gượng gạo với ban nãy thì khác xa một trời một vực. so thì thôi, càng so càng khiến tức nghẹn!
Thẩm Ngân Thu lườm Vạn Sĩ Yến một cái, oán trách: “ vẫn luôn chờ đó, cứ dây dưa mãi.”
sang Vạn Sĩ Thịnh, chút áy náy : “Nhị thiếu gia thứ , chúng việc, xin .”
để Vạn Sĩ Thịnh kịp đáp lời, hai nắm tay rời , bốn nha phía vội vàng theo.
Vạn Sĩ Thịnh bóng lưng hai , nghẹn một bụng tức, cứ thế mãi, mãi rời mắt.
Vạn Sĩ Yến hơn chục bước thì như cảm nhận gì đó, đầu liếc một cái, đó chậm rãi nhếch môi, ý đầy khiêu khích.
Vạn Sĩ Thịnh tức đến bật dậy, ai ngờ động vết thương ở bụng liền mềm nhũn phịch xuống, khiến tiểu đồng hoảng hốt, vội chạy gọi đại phu.
Vạn Sĩ Yến làm như thấy cảnh náo loạn phía , trong lòng thở dài: Tại rước về phủ mà vẫn kẻ dòm ngó thê t.ử ? Xem cần cưng chiều thêm nữa, chiều đến mức nàng thể rời xa mới .
khi Thẩm Ngân Thu lên xe ngựa, lòng sớm bay đến Lưu phủ, chỉ mong xe nhanh hơn một chút. đầu thì thấy Vạn Sĩ Yến đang trầm tư, nàng khỏi hỏi: “Thế tử? đang nghĩ gì thế?”
Vạn Sĩ Yến ngẩng đầu, thấy giữa chân mày nàng tràn ngập vẻ vui sướng, cũng lây nhiễm mà khẽ : “ gì, hiếm khi thấy nàng vui đến .”
“Vì cuối cùng cũng thể gặp tổ mẫu ! Lâu lắm trông thấy bà, bà khỏe , sống nữa. lẽ cũng sắp trở Giang Nam .” đến Lưu lão thái, Thẩm Ngân Thu cứ thao thao bất tuyệt, giống như đang lẩm bẩm một .
Chỉ Vạn Sĩ Yến chú ý đến một điểm, nghi hoặc hỏi: “Tổ mẫu?”
Thẩm Ngân Thu sững , “, chuyện từ nhỏ ngoại tổ mẫu nuôi lớn, tình cảm thiết nên vẫn quen gọi tổ mẫu. khi kinh thì thể gọi thế nữa, đành đổi thành ngoại tổ mẫu.”
“Thì .” Vạn Sĩ Yến gật đầu, “ với nàng mà , nhà họ Thẩm e rằng còn quan trọng bằng ngoại tổ mẫu?”
“Đương nhiên. Tổ mẫu nuôi lớn , chi phí đều do bà và mẫu gánh vác, nhà họ Thẩm , đến một cũng bằng.” Nàng như nhớ điều gì, khẽ nheo mắt, gương mặt hiện lên một tầng lãnh ý.
Trong lòng Vạn Sĩ Yến thầm nghĩ:
Ừm… dáng vẻ thế nàng cũng thật mê .
Thẩm Ngân Thu trong đầu đang nghĩ gì, dứt lời thì chợt tỉnh ngộ, vội : “ thể gọi tổ mẫu, nếu để khác thấy sẽ chê , tưởng đến cả tổ mẫu và ngoại tổ cũng phân biệt . Vẫn gặp riêng hẵng gọi .”
Vạn Sĩ Yến ngắm dáng vẻ nàng lẩm bẩm hổ, liền bật thoải mái: “Hiện giờ đang riêng tư giữa và nàng ?”
, Thẩm Ngân Thu mấy nhịp, tinh nghịch: “Cũng , chỉ gọi bà tổ mẫu khi ở mặt , Thiên Quang, Thiên Vân và những hầu cận theo từ Giang Nam lên thôi.”
sự so sánh , tâm trạng Vạn Sĩ Yến bất giác giống hệt Vạn Sĩ Thịnh khi nãy thấy thoải mái. Xem bên cạnh thê t.ử cần giữ quá nhiều mang theo từ bên ngoài, chỉ cần một giỏi chăm sóc nàng đủ. Nàng trọng tình nghĩa như thế, mà bên thì đầy hiểm nguy, lỡ hầu nàng gặp chuyện gì, nàng nhất định sẽ đau lòng.
Từ hôm qua lúc nàng thấy Thiên Quang thấy chủ t.ử nào vì một nha mà lo lắng đến mức đó? ngoài còn tưởng tỷ ruột thịt.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
tiện tay cầm lấy một quyển sách đặt bên cạnh, hỏi: “Mấy nha bên cạnh nàng trông tuổi đều nhỏ nữa, nàng định giữ họ bên mãi, sẽ để họ xuất giá?”
Câu hỏi đột ngột khiến Thẩm Ngân Thu khựng , nàng từng nghĩ tới điều , khi đó chỉ để tính tiếp. Nay hỏi , nàng vẫn nghĩ đáp án.
Thiên Quang, Thiên Vân chắc sẽ rời xa nàng, nhỉ? nàng cũng chắc, vì từng hỏi.
Thấy nàng vẻ đăm chiêu, Vạn Sĩ Yến ngay nàng vẫn còn đang do dự, liền dứt khoát thêm: “Về xung quanh chúng sẽ còn nhiều nguy hiểm rình rập. Ý … nàng và các nàng tình cảm sâu nặng, các nàng võ công, nếu gặp chuyện chỉ thể lấy chắn đao nàng thôi.”
Loại chuyện từng xảy , Thẩm Ngân Thu tất nhiên hiểu rõ. nàng nghi hoặc chằm chằm Vạn Sĩ Yến: “Lúc chúng hợp tác, chẳng đồng ý bảo vệ cái mạng nhỏ ? Giờ thế ý gì… định chấm dứt hợp tác với ?!”
Càng nghĩ càng thấy khả nghi, dạo gần đây nàng phát hiện chẳng bản lĩnh gì, còn Thế t.ử thì sâu lường , căn bản cần đến một “đồng minh” như nàng!
Vạn Sĩ Yến cảm thấy như tự lấy đá đập chân : “...…”
=====================================
Chưa có bình luận nào cho chương này.