Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi Cuộc Hôn Nhân Của Hầu Gia Và Cô Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi
Chương 122: Đời khổ đừng bóc mẽ
Thẩm Ngân Thu mỉm lịch sự với bà chủ quán, đó xoay , nghiến răng rít lên:
“Thanh Diệp, ngươi khinh công, mau trở về phủ tìm Thiên Vân lấy bạc!”
Thanh Diệp nghiêm túc đáp: “Thiên Quang .”
Thiên Quang choáng váng: “ bộ chậm lắm, về mất nửa canh giờ !”
Thẩm Ngân Thu lập tức quyết đoán: “Thanh Diệp, cầm cái đến hiệu bạc nhà họ Khiết ở phố rút một trăm lượng!”
Thanh Diệp , biểu hiện rõ ràng : từ chối.
Thiên Quang thì nghĩ, tín vật quan trọng thế mà đưa cho một nha mới ở đến một tháng, nên nàng tự đề cử:
“Chủ tử, để nô tỳ ! Sẽ nhanh thôi!”
Thẩm Ngân Thu liếc Thanh Diệp hai , thấy nàng phản đối cũng đồng tình, bèn gật đầu đồng ý.
Thiên Quang khuất, Thẩm Ngân Thu liền trêu:
“Thanh Diệp, gan ngươi cũng to nhỉ, dám trái lệnh chủ tử.”
Thanh Diệp: “Xin chủ t.ử trách phạt.”
“Ngươi giỏi kết thúc chủ đề một cách cụt ngủn… làm cạn lời đấy ?” Thẩm Ngân Thu lắc đầu, đưa tay sờ chỗ vốn nơi treo túi tiền, khẽ lẩm bẩm:
“Lạ thật, mất chứ?”
Thanh Diệp đáp, chỉ yên lặng lũ trẻ đang chơi đùa gần đó.
Thẩm Ngân Thu bên quầy, rời cũng gọi món, chỉ lặng lẽ chờ Thiên Quang mang bạc .
Ánh mắt bà chủ quầy vẫn thi thoảng liếc sang hai họ. Thẩm Ngân Thu đáp bằng một nụ thản nhiên, chằm chằm Thanh Diệp.
Thanh Diệp lảng tránh, dám đối diện ánh mắt nàng. Khi thấy nhị thiếu gia về phía họ, nàng lập tức nâng cao cảnh giác.
Còn Thẩm Ngân Thu thì dứt khoát lưng , thái độ rõ ràng gặp .
Vạn Sĩ Thịnh tay cầm hai chiếc túi nhỏ, thấy động tác Thẩm Ngân Thu liền xoay bỏ , khiến tiểu đồng phía ngơ ngác hiểu chuyện gì.
Thanh Diệp mắt tinh, nhận túi tiền trong tay chút quen quen, khẽ kéo tay áo Thẩm Ngân Thu:
“Chủ tử, túi trong tay nhị thiếu gia hình như .”
Thẩm Ngân Thu lập tức thật túi nàng và Thiên Quang! rơi tay Vạn Sĩ Thịnh?
Vạn Sĩ Thịnh quả dễ mềm lòng, dù đang tức tối, hai bước, cúi đầu thấy túi tiền trong tay bỗng cảm thấy nóng ran lòng bàn tay, khẽ mắng một tiếng, trở . Tiểu đồng hốt hoảng vội vã chạy theo .
Thẩm Ngân Thu thấy hùng hổ tới, cũng chẳng hề hoảng sợ dù đang ở giữa phố đông , Thanh Diệp bên cạnh, nàng còn sợ gì?
Vạn Sĩ Thịnh đến mặt nàng, ném túi tiền Thanh Diệp, nàng đón gọn sót.
chẳng buồn với Thẩm Ngân Thu câu nào, chỉ lạnh giọng với Thanh Diệp:
“Làm nha mà ai cũng thể tiếp cận chủ t.ử nhà , để móc mất túi tiền, còn dám làm nha nữa ?”
Thanh Diệp cúi đầu, khẽ đáp: “.” Việc nàng sơ suất, so với Thiên Quang mặt mũi nào. Đời thật khó sống, chi bằng g.i.ế.c cho sướng tay… chủ t.ử thực hiện nhiệm vụ cấp độ cao, nàng vẫn đang cố gắng làm cho .
Vạn Sĩ Thịnh hừ một tiếng, liếc Thẩm Ngân Thu, đầy vẻ ngạo mạn đầu bỏ .
Thẩm Ngân Thu theo bóng lưng , nhất thời cũng chẳng hiểu nổi nghĩ gì, ít nhất thì nàng một điều túi tiền do tìm cho.
Nàng ngại lời cảm tạ, liền gọi với theo:
“Đa tạ nhị thiếu gia giúp tìm túi tiền.”
Vạn Sĩ Thịnh trong lòng vui như mở cờ, mặt vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo, đầu :
“ cảm ơn suông ích gì, dạy đ.á.n.h đàn .”
“ từ chối.” Thẩm Ngân Thu mỉm .
Vạn Sĩ Thịnh: “…” Hừ!
Thanh Diệp ngẩng đầu, đưa túi tiền cho Thẩm Ngân Thu.
Thẩm Ngân Thu chỉ nhận túi tiền , :
“Ngươi thanh toán , ừm, cũng nếm thử xem mùi vị thế nào.”
Thanh Diệp gật đầu, thật thà mua. Thẩm Ngân Thu nguyên tại chỗ, nàng vẫn đội nón trúc, để tiện ăn, nàng vén tấm sa đen hai bên má lên, vắt tai, để lộ khuôn mặt thanh tú xinh .
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh, truyện cực cập nhật chương mới.
Chẳng bao lâu , Thanh Diệp mua đậu hũ non cay mang đến, đặt lên chiếc bàn gỗ thấp quầy. Thẩm Ngân Thu một tiểu thư sống trong nhung lụa, mà hề cảm thấy áp lực khi ăn hàng bàn vỉa hè.
Dù đây cũng đầu nàng làm chỉ khác đêm khuya, cùng Yến ca ca , còn giờ ban ngày mà thôi.
Nàng càng tin rằng sẽ ai nhận , vì vui vẻ xuống, chẳng nghĩ gì nhiều. Thanh Diệp cạnh nàng, trông như một vệ sĩ bảo hộ âm thầm.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nu-bi-bo-roi-cuoc-hon-nhan-cua-hau-gia-va-co-thu-nu-bi-bo-roi/chuong-122-doi-kho-dung-boc-me.html.]
Thanh Diệp thấy chiếc váy gấm thượng hạng Thẩm Ngân Thu chạm đất, trong lòng thoáng thấy nàng nên nơi thế . Như thiếu chủ từng hợp phận? vị Thế t.ử phi phóng khoáng, còn thú vị hơn đám tiểu thư đỏng đảnh kén cá chọn canh nhiều.
thú vị, vui tính.
Nếu để Thẩm Ngân Thu nàng nghĩ như , nhất định sẽ tức tối phun một câu: “Ngươi kiểu ngoài lạnh trong nóng đấy, ngầm quái gở!”
Dù thì giờ đây Thẩm Ngân Thu cũng nếm món ăn nàng thử. Nàng nghĩ bụng: Thanh Diệp ăn ào ào vài miếng mà mặt đổi sắc, chắc cũng cay lắm , mùi cũng đến mức sặc mũi.
Nàng múc một muỗng, lớp đậu hũ trắng bột ớt đỏ rực, xen lẫn vài sợi rau xanh, trông cũng khá bắt mắt. ngay khoảnh khắc nàng đưa miệng, cả liền cứng đờ.
Cảm giác tê rần và cay xé quét sạch khoang miệng nàng... nuốt nổi!
Vị cay khiến mắt nàng đỏ hoe, cuối cùng thể nhịn nữa, nàng đành bỏ mặc hình tượng, nhổ luôn miếng ăn thìa. Trán rịn mồ hôi, miệng ngừng hít lấy hít để, túm lấy áo Thanh Diệp, giọng uất ức:
“Thanh Diệp, nước… uống nước!”
Thanh Diệp thật ngờ ăn bát đậu hũ thôi mà cũng . đôi môi đỏ rực Thẩm Ngân Thu, lớp bột ớt bát , nghĩ thầm: chắc chắn Thế t.ử phi ăn cay.
Nàng thấy bộ dáng tội nghiệp đáng yêu đến mức buồn , may mắn kiềm chế , quanh :
“Nô tỳ mua chè ngọt, Thế t.ử phi đừng chạy lung tung.”
Thẩm Ngân Thu che miệng, vẫn hít khí từng đợt, gật đầu lia lịa:
“ , nhớ mua ba bát, chè đậu đỏ!”
Thanh Diệp liếc nàng một cái, bước nhanh đến quầy chè cách đó mười mét, thỉnh thoảng ngoái đầu Thẩm Ngân Thu, thầm nghĩ: cay đến mà còn nhớ gọi chè gì… Thế t.ử phi …
Nàng gọi ba bát chè đậu đỏ. Lúc đầu , bắt gặp ánh mắt Thẩm Ngân Thu ánh mắt sáng rực, gương mặt phần sốt ruột.
Chủ quầy chè gọi nàng một tiếng, nàng mới đầu lấy bạc trả tiền, nhận lấy ba bát chè. xoay chỗ Thẩm Ngân Thu… trống trơn!
Thanh Diệp lập tức siết chặt năm ngón tay đang cầm khay chè, ánh mắt sắc bén đảo khắp xung quanh. phố vẫn những gương mặt nãy, nàng như linh cảm, ngẩng đầu lên quả nhiên, một bóng lướt qua mái nhà!
một lời, Thanh Diệp liền nhún chân, tung đuổi theo hướng kẻ đó chạy.
phố đều thấy màn khinh công tung , ánh mắt kinh ngạc hâm mộ, chẳng bao lâu trở với công việc , ai tò mò lâu.
Ngay khi Thanh Diệp rời , ẩn trong đám đông mới dìu Thẩm Ngân Thu xuất hiện. Đó một a cao hơn nàng nửa cái đầu, gương mặt khá thanh tú, hình rắn rỏi hơn nữ t.ử thường.
Thẩm Ngân Thu cảm nhận lưỡi d.a.o kề bên hông, lòng đầy khó hiểu thế ? Tại nữa?!
Rõ ràng nàng chỉ ngoài ăn một bát đậu hũ thôi mà! cải trang cẩn thận ! Ngay cả mẫu cũng thể nhận nhanh như !
Trong đầu nàng rối như tơ vò, ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh. A một mực dìu lấy nàng, ngoài sẽ thấy gì lạ. Chỉ cần lưỡi d.a.o bớt dí sát eo nàng thì hảo .
vẻ hứng thú gì với sự bình tĩnh nàng, vì nơi đông , định dẫn nàng đến nơi vắng vẻ hơn tay.
Thẩm Ngân Thu ép theo, đành lên tiếng đầy thành ý:
“Vị cô nương , e rằng cô nhận nhầm . chỉ đây ăn một bát đậu hũ thôi. Nếu cô khó khăn gì, thể với , nhất định sẽ giúp bởi vì trong phủ Hầu gia.”
phủ Hầu gia! Nếu cô rước họa, nhất nên nhân lúc ai phát hiện, lặng lẽ buông tha nàng !
đến ba chữ “phủ Hầu gia”, bước chân đối phương quả nhiên khựng . Thẩm Ngân Thu thấy hy vọng, định thêm để lay động lòng kịp mở miệng thì thì thầm bên tai, giọng trầm thấp mà từ tính:
“ phủ Hầu ? Tiểu thư nhà quan quả nhiên còn xinh hơn cả tiểu thư nhà phú hộ… da mịn đến mức… khiến thể kiềm lòng…”
“Tráng sĩ, bình tĩnh! Ngàn vạn đừng làm liều!” Thẩm Ngân Thu giọng nam trầm khàn vang bên tai, tức thì hồn bay phách lạc!
Lúc nãy nàng còn đang Thanh Diệp mua chè, hiểu cái tên từ nhảy , một lưỡi d.a.o sắc bén giấu trong tay áo dí sát cổ nàng, lạnh giọng: “ theo , đừng lên tiếng!”
lẽ vì cố tình hạ thấp giọng nên nàng nhận đó giọng nam. Thời buổi sát thủ cũng cố gắng quá mức chăng? Cả cải trang cũng làm , mặc gì mặc, cứ mặc… nữ trang!
“Ít nhảm, mau !”
Thẩm Ngân Thu "nha " thưởng thức quát một tiếng, lưỡi d.a.o kề bên hông như ép sát thêm vài phần. Tuy nàng mặc nhiều lớp áo, cũng đến nỗi thấy đau nhé!
Nàng lập tức im bặt. ngờ cuộc đời trớ trêu đến ngay khoảnh khắc chạm mặt một quen ưa!
Liên Hân Di xuất hiện, dẫn theo một hàng dài bốn nha bốn gia đinh, khí thế rầm rộ chắn ngang đường Thẩm Ngân Thu.
Kẻ bắt cóc dẫn nàng lách sang bên trái, thì Liên Hân Di liền chắn bên trái; chuyển sang bên , nàng cũng chắn bên . Hừm, kiểu cố tình gây sự đây mà!
Lúc , Thẩm Ngân Thu thật sự dâng trọn tấm lòng ơn cho Liên Hân Di!
Tên bắt cóc hung tợn trừng mắt Liên Hân Di, nàng dường như ánh mắt dọa sợ, đ.á.n.h giá nha to cao lạ mặt mắt quả thật vóc dáng vượt trội hơn nữ t.ử thông thường.
Nha bên cạnh nàng cũng hề thua kém, hai bên lập tức chắn chủ tử, khí thế xem như hề lép vế.
Liên Hân Di hất cằm kiêu ngạo, bước lên hai bước, ánh mắt khinh miệt quét qua Thẩm Ngân Thu, đầy châm chọc:
“Đường đường thế t.ử phi mà phố một mang theo tùy tùng? Trưởng công chúa ? Còn nha bên nữa, thật chẳng quy củ gì cả, mong thế t.ử phi quản dạy cho !”
Trong lòng Thẩm Ngân Thu thầm hô: lắm! Dù nàng cũng thế t.ử phi , mà Liên Hân Di vẫn coi nàng gì lắm! Bây giờ cứu , trông chờ việc Liên đại tiểu thư ghét nàng đến mức nào!
Xin cứ tiếp tục gây sự , xin mời ngài làm càn nhiều !
Xem thêm: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
=====================================
Chưa có bình luận nào cho chương này.