Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi Cuộc Hôn Nhân Của Hầu Gia Và Cô Thứ Nữ Bị Bỏ Rơi
Chương 100: Đóa hoa kỳ lạ
Thiên Quang nghẹn lời, thấy xung quanh ai mới thấp giọng :
“Chủ tử, chuyện … nô tỳ cũng rõ.”
Nàng ngừng một chút, như sực nghĩ điều gì đó, lúng túng thì thầm:
“ lẽ Thế t.ử gia… thích ?”
Nghĩ thì cũng hợp lý bốn tiểu phía hình mỗi một kiểu, ghép đủ cả bộ sưu tập hiếm gặp. Còn cuối cùng thì tuy cân đối, dung mạo nổi bật.
Thẩm Ngân Thu “ha ha” hai tiếng, lát ôm bụng :
“ nữa, đau quá. , phía ở lương đình một lát.”
Thiên Quang bất đắc dĩ cùng Thiên Vân theo chủ t.ử đến lương đình. Vì trong đình đặt bàn đá ghế đá, Thiên Quang sợ lâu dễ nhiễm lạnh nên mang đệm đến, mới yên tâm để chủ t.ử xuống.
Gió lạnh khẽ thổi, bên hồ ngoài đình Lan trồng một dãy cây giống với bên lối phong hòe, giờ còn cánh hoa phấn hồng. Xen giữa hai cây một gốc mai đỏ, hoa nở khắp cành, chen giữa khô héo và tươi thắm. Một loài dây leo tên quấn lấy nhánh trơ trụi, sức sống mãnh liệt buông rủ bên hồ.
nước bốc lên mặt hồ, từ xa như chìm trong sương mù. Thẩm Ngân Thu âm thầm cảm khái Hầu phủ quả thật đơn giản, chỉ riêng những cảnh trí vượt xa phủ Thừa tướng một bậc.
Nàng thư thái hưởng thụ một buổi sáng yên bình, gần đến giờ dùng cơm trưa mới cùng Thiên Quang, Thiên Vân và hai nha trầm mặc Hầu phủ về.
Dọc đường , nàng phát hiện đám hạ nhân trong phủ đang lén lút nàng, ban đầu nàng nghĩ do mới đến nên họ tò mò. lúc đó, một nha Hầu phủ Thanh Trúc đột nhiên chủ động xin phép:
“Thế t.ử phi, nô tỳ xin hỏi thử xem chuyện gì xảy .”
“ .” Thẩm Ngân Thu liếc mắt Thanh Trúc lễ phép đáp, nàng cũng đám hạ nhân đang gì dù tò mò thì với phận nô tài, hành vi trộm chủ t.ử mực.
Thanh Trúc mặt lạnh tra hỏi, đám hạ nhân thấy ánh mắt nàng lườm sang thì lập tức hoảng sợ, do khí thế Thanh Trúc nể mặt Thẩm Ngân Thu, cuối cùng cũng ngoan ngoãn khai thật.
xong, Thanh Trúc về bên Thẩm Ngân Thu, mặt mang vẻ kỳ quái báo :
“Thế t.ử phi, bọn họ … ngài Như Tâm di nương
ức h**p đến …”
“Hả?” Thẩm Ngân Thu về phía đám chuồn mất từ lúc nào, “Lúc nào Như Tâm ức h**p ?”
đợi Thiên Quang giải thích, Thanh Trúc nhắc khéo:
“Hẳn khi nãy, lúc Thế t.ử phi ôm lấy Thiên Quang… khiến hiểu lầm.”
Dứt lời, nàng liếc Thiên Quang một cái.
Thiên Quang lập tức nhận ánh mắt trách móc đó cứ như lửa đốt nàng! đây Hầu phủ, Thanh Trúc do Thế t.ử đích cử đến hầu hạ tiểu thư, nàng đành nhẫn nhịn, gượng đáp:
“Thanh Trúc . ngờ trong phủ ưa buôn chuyện đến thế. Chủ t.ử mới đến, nên lập uy một phen, nếu sẽ cho dễ bắt nạt.”
Thẩm Ngân Thu chú ý đến sự đối đầu giữa hai , gật đầu :
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Đang chẳng kiếm việc gì làm, tự dưng chuyện đưa đến cửa. Tiếp theo, các ngươi điều tra kỹ cho xem tên nô tài nào dám ăn lung tung.”
Làm “trưởng quan vung tay” thế sảng khoái.
Thanh Trúc và Thiên Quang đồng thời đáp lời, liếc mắt , ánh đều lộ khí thế " thua".
Khi Thẩm Ngân Thu nhàn nhã trở về Trường An viện, Vạn Sĩ Yến chờ trong chính đường. bước , ánh mắt dừng nơi nàng.
Ánh mắt giao , Thẩm Ngân Thu bỗng phì .
Vạn Sĩ Yến mờ mịt: “?”
Thanh Trúc vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nếu kỹ sẽ phát hiện nàng lúng túng. Năm vị tiểu thật che giấu, bôi đen chủ t.ử nàng như mà lộ chút sơ hở. Nếu hôm nay theo thế t.ử phi, chuyện từ Như Tâm, thì e rằng bọn họ vẫn còn giấu như mèo mù.
Thiên Quang tiểu thư đang vì chuyện gì, vội vã kéo tay áo nàng hiệu. Thẩm Ngân Thu cố nhịn , khẽ ho một tiếng, trịnh trọng :
“Tham kiến Thế t.ử gia.”
Vạn Sĩ Yến liếc qua Thanh Trúc và Thanh Diệp lưng nàng, về phía nàng :
“ , giữa và nàng, cần đa lễ miễn trưởng bối ngoài.”
Ấn tượng Thẩm Ngân Thu về chỉ dừng ở hai từ: dịu dàng, yếu đuối. , nàng liền thuận theo chuyện vui vẻ giữa hai , cũng chẳng cần khách sáo.
Vạn Sĩ Yến kéo tay nàng phòng bên cạnh, cơm canh dọn sẵn, mùi thơm lan tỏa. Cửa mở , mắt Thẩm Ngân Thu liền sáng bừng, hít một thật sâu, đôi mắt cong cong như trăng non.
Vạn Sĩ Yến trong mắt:
“ ngoài một vòng hẳn đói , sáng nay nàng ăn bao nhiêu .”
Thẩm Ngân Thu gật đầu lia lịa:
“Món trông ngon quá! Thế t.ử chờ lâu nhỉ? sẽ về sớm hơn.”
Vạn Sĩ Yến thầm nghĩ:
Chỉ cần về . quan tâm đến ăn uống như nàng… thật đáng yêu.
Lẽ Thẩm Ngân Thu hầu hạ dùng bữa, cả hai đều ngầm bỏ qua chuyện đó. Họ ăn trò chuyện về các món ăn, khí vô cùng ấm áp và hài hòa.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-nu-bi-bo-roi-cuoc-hon-nhan-cua-hau-gia-va-co-thu-nu-bi-bo-roi/chuong-100-doa-hoa-ky-la.html.]
Nụ Vạn Sĩ Yến nhiều đến mức khiến Thanh Trúc và Thanh Diệp nín thở dám tin mắt chủ t.ử họ. Bình thường nụ phần nhiều để giữ cách, càng cận thì càng lạnh lùng.
Vì , cả hai lặng lẽ sang Thế t.ử phi mới nhậm chức quả nhiên… nịnh bợ Thế t.ử phi chuyện vô cùng cần thiết!
Dùng bữa xong, Vạn Sĩ Yến lấy cớ tiêu thực, rủ Thẩm Ngân Thu viện dạo một vòng. Thẩm Ngân Thu ăn no , chút buồn ngủ, thật lòng chỉ về phòng đ.á.n.h một giấc. đối mặt với đề nghị Vạn Sĩ Yến, nàng từ chối dù gì cũng nhận ít quan tâm từ .
Một góc viện Vạn Sĩ Yến một
nhà kính trồng hoa, diện tích bằng một nửa phòng ở họ, đủ chỗ cho ba mươi . Nhà hoa làm bằng trúc, thanh nhã.
Bên trong bày hàng chục chậu hoa, đặt ngăn nắp giá gỗ hai tầng, trông gian càng thêm rộng rãi. Bên ngoài nhà kính còn cành khô dây leo quấn lấy, kịp dọn sạch.
Thẩm Ngân Thu Vạn Sĩ Yến giới thiệu, liền đưa tay sờ thử những giống hoa cỏ mong manh, dễ gãy đến tưởng. Quả thực, những loại hoa ở đây đều giống quý hiếm, ngoài ít thấy. Dù am hiểu về hoa cỏ, tiểu thư cưng chiều trong phủ ngoại tổ, lễ nghĩa quy củ dạy dỗ nàng đều theo tiêu chuẩn đích nữ, nên những thứ thuộc về thanh nhã như hoa cỏ, nàng cũng từng tiếp xúc nhiều. mà những loại hoa trong nhà kính , phần lớn nàng đều từng tới.
Thấy một loài hình dáng kỳ lạ, nàng nhịn vươn tay chạm , hành vi thật sự nên, cũng lễ phép, nên nàng ngượng ngùng rụt tay , khẽ liếc về phía , lộ vẻ áy náy.
vì Vạn Sĩ Yến ở đây, tất cả nha đều điều kể cả Thiên Quang và Thiên Vân cũng Thanh Trúc, Thanh Diệp giữ chân . Thấy dáng vẻ như xin Thẩm Ngân Thu, Vạn Sĩ Yến bật trong lòng, dịu dàng :
“ cả. Những đóa hoa , cũng nàng. Nàng làm gì cũng .”
Thẩm Ngân Thu xong khẽ ngẩn , nghiền ngẫm lời , càng thấy Vạn Sĩ Yến… kỳ lạ. thật sự quá tính toán . Mỗi mấy lời , nàng đều cảm giác kỳ lạ khó tả. ngẩng đầu ánh mắt chân thành , nàng cũng tìm chỗ nào giả dối, thế thôi, nghĩ nữa.
“Đây
hoa nuốt mồi. Cây nhỏ thôi, nàng hai hàng răng nhỏ li ti nó , trông vẻ mềm, thật thể kẹp chặt con mồi. Thường ngày nó cứ thế há miệng chờ con mồi tự tìm đến.”
Thẩm Ngân Thu loài cây cao tới khuỷu tay, mảnh bằng ngón út, hai lá xanh nhỏ, cùng một bông hoa hình giống vỏ sò, màu xanh nhạt.
Tật cũ tái phát, nàng rướn chạm . Vạn Sĩ Yến liếc thấy liền lập tức đưa tay giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Thẩm Ngân Thu ngẩn vì phản ứng nhanh như chớp đó. Vạn Sĩ Yến lắc đầu :
“Nó c.ắ.n đấy, thể dùng tay chạm .”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
“Ồ…” Thẩm Ngân Thu đáp khẽ, rút tay . hai giây, nàng tháo túi gấm bên hông, đổ một ít hạt sen, nhãn khô và táo đỏ…
Vạn Sĩ Yến: “…Phu nhân, đây …?” thật sự ngờ vợ mang theo đồ ăn bên .
“ hạt sen, nhãn, táo đỏ đấy. Lúc rảnh rỗi tiện tay nhét túi.” Thẩm Ngân Thu tự nhiên, đổ mấy thứ tay, chia vài hạt sen cho Vạn Sĩ Yến, tự bóc một quả nhãn, cẩn thận đưa đến miệng bông hoa.
Quả nhiên, răng hoa liền động đậy. Nàng vội rụt tay , nó từ từ gặm nhãn:
“Ha! Nó thực sự cắn! Chỉ … cổ họng thì làm nuốt trôi đây?”
Vạn Sĩ Yến hạt sen trong tay, bình tĩnh :
“Nó chỉ thích sâu bọ, như ruồi muỗi thôi.”
“ …” Thẩm Ngân Thu vuốt nhẹ chiếc lá, ngắm thêm một lúc mới chuyển sang chậu hoa khác.
Chẳng mấy chốc, nàng ôm một chậu hoa trắng khỏi nhà kính, mặt rạng rỡ đầy phấn khích. Vạn Sĩ Yến bên cạnh nhiều giúp nàng cầm, đều từ chối tuy nàng thẳng, ý rõ:
sức khỏe , đừng nhọc sức.
Vạn Sĩ Yến nghẹn lời, chỉ thể im lặng nàng ôm hoa bước chính sảnh, đặt ngay ngắn bàn. Thiên Quang và Thiên Vân lập tức vây quanh nàng, nàng bình tĩnh lệnh:
“Các ngươi sờ thử đóa hoa .”
Thiên Quang chạm , hoa liền run rẩy, từ trắng chuyển sang đỏ, ngay cả lá cũng cuộn khiến tròn mắt. Đến cả Thanh Trúc và Thanh Diệp cũng tò mò, vì các nha chăm hoa trong phủ đều chỉ tưới nước, dám động .
“Chủ… chủ tử, đây hoa gì ? Kỳ lạ quá!” Thiên Vân thốt lên.
Thẩm Ngân Thu hì hì:
“ ! mang nó về phòng, các ngươi nên đặt ở thì ?”
Thiên Quang và Thiên Vân lập tức thi đề xuất. Thẩm Ngân Thu ngáp. Vạn Sĩ Yến tới, ôm lấy chậu hoa, :
“Phu nhân, đến giờ nghỉ trưa .”
Thẩm Ngân Thu đáp “ừ”, đưa tay lấy chậu hoa, Vạn Sĩ Yến lưng bỏ . Nàng đành chạy theo phía :
“Đưa ! Đưa ôm!”
Thiên Quang và Thiên Vân tại chỗ, bóng lưng hai dần khuất, một :
“Ngươi thấy… Thế t.ử đối với tiểu thư như đang nuông chiều ?”
Thiên Vân đáp:
“ cảm giác… rõ . mà như cũng mà, ?”
Thiên Quang gật đầu. Tiểu thư viên phòng thì chắc chắn nếu Thế t.ử thật sự thích tiểu thư… chẳng lẽ Thế t.ử thật sự… …?
Tim nàng khựng một nhịp. Nàng nghi vấn đó , vẫn nhớ rõ đầu ở thôn trang gặp Thế tử, trái tim nàng loạn nhịp. Đến giờ nàng vẫn đè nén tình cảm đó.
Thiên Vân kéo tay áo nàng, khiến nàng hồn, vội vàng bước theo chủ tử.
=====================================
Chưa có bình luận nào cho chương này.