Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 76: Cô nhóc, vẫn còn giả vờ trước mặt tôi hả?
Chất giọng trầm khàn đầy quyến rũ khiến bầu khí xung quanh bỗng trở nên vô cùng mờ ám khiến mấy cô nàng gần đó mà đỏ hết cả mặt.
Còn Chương Vi thì ghen tị đến độ hai mắt đỏ lên.
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) đang nhiều độc giả săn đón.
Nếu nhận những lời đó từ thiếu soái Phó cô thì dù c.h.ế.t cô cũng vui lòng.
Tiếc , nhân vật chính hôm hnay cô .
Ánh mắt đám đông đổ dồn về phía Nguyễn Tích Thời, chính cô cũng ngờ thình lình thốt một câu như , hai má tức khắc nóng lên, vành tai cũng đỏ bừng vì hổ.
Tổng Tư Lệnh sững vài giây bật thành tiếng: " , mấy thanh niên trẻ như các con bây giờ đề cao gì nhỉ... , tự do yêu đương, ? do cha và con suy nghĩ quá thiển cận, giờ con và cô Nguyễn cùng ngoài dạo mua sắm, tiện ghé nhà hàng nào đó dùng bữa với !"
ông liếc Nguyễn Tích Thời, trong mắt thoáng hiện ẩn ý sâu xa.
", bọn con nhé!" Dứt lời, Phó Vân Đình sang Nguyễn Tích Thời, khi thấy gương mặt ửng hồng cô, trong mắt chợt lóe lên hứng thú.
Về phần Nguyễn Tích Thời, lúc cô đang lo tìm thấy lý do để trốn khỏi chỗ , , cô lập tức mở miệng tạm biệt Tổng Tư Lệnh ngay.
Cô mới theo Phó Vân Đình tới cửa thì bàn tay to lớn tóm lấy eo, kéo thẳng lên xe. Trong xe lấy một bóng , cũng chẳng Phó Nhất trốn mất . Nguyễn Tích Thời ném hàng ghế , còn hồn thì thấy Phó Vân Đình nhanh chân leo lên xe, đôi mắt sâu thẳm dán chặt lên gương mặt nhỏ nhắn cô: "Ban nãy em làm gì?"
"Hả?" Nguyễn Tích Thời giả vờ hiểu.
Phó Vân Đình híp mắt, thình lình duỗi tay nắm chặt lấy cổ tay nhỏ gầy cô.
Lòng bàn tay một lớp chai mỏng, nên lúc nắm lấy, cô thể cảm nhận cảm giác ngứa ngứa truyền tới từ chỗ cổ tay.
kéo mạnh cô về phía , cơ thể hai dán sát , lúc mở miệng chuyện, thở mát lạnh phả mặt: "Cô nhóc, còn giả vờ với nữa hả?"
Nguyễn Tích Thời bất ngờ nên trợn trừng mắt.
Trong một phút thất thần, lá bùa tuột khỏi tay, nhẹ nhàng đáp xuống vạt váy.
Phó Vân Đình thoáng qua lá bùa: "Chính mắt thấy em ném mấy lá bùa xuống gầm bàn, ngay chỗ đang , còn suýt đốt luôn khăn trải bàn."
Quả nhiên thấy.
Nguyễn Tích Thời giật thon thót.
Cô chẳng nên giải thích thế nào với Phó Vân Đình nữa.
Với niềm tin dành cho cha , dù cô ăn ngay thật thì chắc chắn cũng tin. Trái , khi còn cho rằng cô đang ấp ủ âm mưu gì đó nên mới đồng ý tới phủ Tổng Tư Lệnh.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-76-co-nhoc-van-con-gia-vo-truoc-mat-toi-ha.html.]
Khi thấy đôi mắt đen láy lanh lợi chớp chớp tựa như rẽ quạt ngay cô đang nghĩ cách viện cớ dối.
vạch trần cô, im lặng chờ cô mở miệng.
một hồi lâu, cô mới đáp : "Trong nhà ... âm khí."
Phó Vân Đình cau mày: "Âm khí?"
"Bình thường âm khí xuất hiện quanh c.h.ế.t hoặc ma ám." Nguyễn Tích Thời sợ hiểu rõ nên cố gắng giải thích cho thông tục nhất: "Tóm tượng trưng cho điểm ." Phó Vân Đình hứng thú cô, xuôi theo lời cô hỏi : "Nghĩa mấy thứ dơ bẩn đang sống trong trong nhà ?"
" thế!" Nguyễn Tích Thời sức gật đầu: "Em thấy trong nhà âm khí nên mới ném bùa để xua nó khỏi nhà thôi."
"Thế em thấy âm khí?" Phó Vân Đình cô.
"Em thiên nhãn." Nguyễn Tích Thời đáp bằng giọng xen tí tự hào nho nhỏ.
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
"Thiên nhãn?" Hai mắt Phó Vân Đình khẽ híp bất ngờ áp sát gương mặt tuấn tú gần cô.
Vốn cách giữa hai chẳng xa, giờ thể sắp dính luôn .
Nguyễn Tích Thời thể ngửi thấy hương cỏ cây mát lạnh tỏa từ , khoảnh khắc gương mặt điển trai đó thình lình phóng to ngay mắt, trái tim nhỏ bé cô cứ rần rần hết cả lên, như thể sắp nhảy khỏi lồng n.g.ự.c đến nơi.
"Theo truyền thuyết, thiên nhãn sẽ mọc ngay giữa trán mà nhỉ?" Phó Vân Đình cất giọng trầm ấm: " thấy em mọc con mắt nào ?"
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
"Làm gì , thiên nhãn mọc thêm một con mắt!" Nguyễn Tích Thời vô thức giơ tay sờ trán: "Ý giờ mắt em năng lực thấy những thứ mà khác thấy, ví dụ như âm khí, ngoài còn ma!"
Cô hốt hoảng giải thích.
Cô thật sự Phó Vân Đình hiểu nhầm thành quái nhân ba mắt .
gương mặt đỏ bừng chẳng do hổ do hoảng loạn cô, trong mắt Phó Vân Đình chợt hiện lên ý .
cũng từng chứng kiến cảnh khác hốt hoảng nhào tới giải thích với ít , hầu như ai cũng vì sợ thủ đoạn độc ác thiếu soái thôi.
điều cô thì .
Lý do cô hấp tấp giải thích với vì cô thật sự sợ hiểu lầm .
Nghĩ đến đây, sự hứng thú trong mắt càng nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.