Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 55: Sao em lại có duyên với ma thế?
Rõ ràng khi cô đơn thuần, yếu ớt tựa như một bé thỏ con khiến khác tiếc thương, khi ôm cô lòng thì cô giống như một yêu tinh thể hớp hồn bất cứ lúc nào.
thở dần trở nên nặng nề, hít thở sâu mấy mới khống chế .
một nguyên tắc, sẽ bao giờ lợi dụng lúc khác gặp khó khăn, những gì thì sớm muộn gì cũng .
Đêm nay dài đằng đẵng.
Nguyễn Tích Thời còn gặp ác mộng nữa, đến khi cô tỉnh sáng sớm hôm .
Cô mở mắt , lúc thấy khung cảnh lạ lẫm thì ngớ mất một lúc, đó bật dậy.
Cô thấy một bóng cao lớn đang bên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua khung cửa chiếu lên , khiến sự ấm áp từ thêm phần dịu dàng.
“Phó Vân Đình?” Nguyễn Tích Thời ngây vài giây mới nhớ chuyện hôm qua.
Đó một giấc mơ ư?
“Tỉnh ?” Phó Vân Đình thấy tiếng cô thì .
Hôm nay mặc quân phục, tôn lên vóc cao ráo, vạm vỡ thô ráp , tựa như chim ưng khí thế áp bức khác, chỉ thế thôi mà cũng toát sự mạnh mẽ ngút trời.
“Ừm.” Nguyễn Tích Thời vô thức gật đầu, cô chợt nghĩ đến gì đó, vẻ mặt khẽ đổi: “C.h.ế.t , ở đây một đêm ?”
“Ừ, em ngất.” Phó Vân Đình đến bên giường: “Em vẫn còn cho xảy chuyện gì?”
“Hôm qua bắt một con ma nên hao tổn chút linh lực.” Nguyễn Tích Thời thành thật trả lời.
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Phó Vân Đình nhướng mày: “ bắt ma? Cô nhóc, em duyên với ma thế?”
duyên chứ? Đây mối làm ăn cô tìm đó!
“ cũng mong duyên.” Nguyễn Tích Thời lầm bầm.
Nếu cô chỉ dạo bên đường mà vẫn đụng ma, chuyện linh lực sẽ dễ như trở bàn tay, thế thì chắc cô đến c.h.ế.t luôn cũng nên.
Cô đang thì đầu gõ một cái, cô khẽ kêu “a”, tủi ôm đầu, ngước lên hỏi : “ làm gì thế?”
“Ai bảo em suốt ngày cứ nghĩ chuyện gì , thế mà vẫn kiếm chuyện ?”
Phó Vân Đình liếc cô: “Mau xuống giường, ngoài ăn sáng .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-55--em-lai-co-duyen-voi-ma-the.html.]
cài khuy quân phục , ngoài.
“ đây mở miệng vợ ơi vợ , giờ thì dữ với !” Nguyễn Tích Thời xoa đầu càm ràm thấy ăn nên vẫn nhanh nhẹn bước xuống giường.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Tối qua cô ăn gì, vật vã lâu thế, bụng cô kêu réo từ lâu .
chạy từng bước nhỏ khỏi phòng Phó Vân Đình ngửi thấy mùi cháo thơm lừng gợi lên cơn thèm ăn.
Cô nuốt nước miếng, hai tô cháo nóng hổi mà Phó Vân Đìng bưng , trong tô cháo còn khá nhiều đồ ăn, trông đầy ấp.
Nguyễn Tích Thời thử một miếng, phát hiện trong đó d.ư.ợ.c liệu bổ khí: “Nhà hầu nấu đồ bổ ?”
“Nhà hầu.” Phó Vân Đình húp một ngụm cháo, .
hầu?
Nguyễn Tích Thời ngây , đến khi phản ứng thì trợn tròn mắt: “Thế tô cháo … nấu ?”
Phó Vân Đình “ừ” một tiếng
Bạn thể thích: Thập Lục Nương - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nguyễn Tích Thời Phó Vân Đình, bỗng cảm giác cháo trong miệng trở nên ngọt ngào.
Thế bát cháo do Phó Vân Đình đặc biệt nấu bồi bổ cho cô ?
Đôi mắt cô cong cong thành vầng trăng khuyết: “Cháo ngon cực kỳ!”
Chiếc thìa trong tay Phó Vân Đình khẽ khựng , ngước mắt lên liếc cô, thấy cô thấy mắt nữa thì khóe miệng bất giác cong nhẹ: “Ừm, trong bếp còn đấy.”
“Thế ăn thêm bát nữa!”
Nguyễn Tích Thời húp ực ực hết cháo trong bát, lấy thêm một bát đầy ắp, ăn căng tròn cả bụng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.