Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh

Chương 107: Có biết buổi tối đến phòng em là muốn làm gì không?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

ngờ đêm hôm mò khuê phòng thu hoạch như , đó thấy vẻ mà thường ngày thấy.

Loại vẻ , càng dễ dàng khơi dậy ham một đàn ông.

Nguyễn Tích Thời ánh trần trụi mà khuôn mặt nhỏ đỏ lên, vội vàng đẩy , xoay khóa cửa phòng, đó mới mặt Phó Vân Đình, thấy Phó Vân Đình cứ mãi cô, cô bèn nhỏ giọng giải thích: "Tầng còn Chương Vi và Chương Đình, em sợ bọn họ thấy."

"Em sợ bọn họ thấy, sợ kẻ trộm?" Phó Vân Đình nhạo một tiếng.

"Em..." Nguyễn Tích Thời định bùa thì ánh mắt thấy s.ú.n.g lục ở thắt lưng Phó Vân Đình.

do mới leo qua cửa sổ , khóa bao s.ú.n.g mở, lộ một phần khẩu súng.

Khẩu s.ú.n.g Phó Vân Đình, s.ú.n.g mà quân chính phủ phát cho đều s.ú.n.g lục kiểu Mauser, quá nặng nề, thích, nên tự trang một khẩu nhỏ gọn gọi Tứ Xà, đó hai chữ cái S, uốn cong giống như con rắn, hiếm thấy.

Khẩu s.ú.n.g dễ sử dụng, độc đáo cộng với giá cả đắt đỏ, cả Yên Thành cũng chỉ một khẩu như .

Ở kiếp , Nguyễn Tích Thời trở thành hồn ma và theo Phó Vân Đình, thấy khẩu s.ú.n.g lục .

Đó trong phòng thẩm vấn quân chính phủ.

lâu đó s.ú.n.g lục ai trộm , cây s.ú.n.g đó g.i.ế.c c.h.ế.t một Pháp.

Pháp một thương nhân, đến Vân Quốc làm ăn, ở Pháp khá uy tín. Việc xảy gây ít xôn xao, cũng khiến Phó Vân Đình gặp ít phiền phức.

Nguyên Tích Thời đến đây thì chuyển hướng, giọng nhẹ mấy phần: “Chắc chắn em sợ, sợ thì ích gì.”

ngước mặt, đôi mắt trong veo: “Nếu lo lắng cho em, mà thể bảo vệ em lúc, thể tặng em một vũ khí tự vệ, như chúng đều thể yên tâm hơn.”

Đôi mắt Phó Vân Đình sâu, khuôn mặt trắng nhỏ cô: “Em cái gì?”

Nguyên Tích Thời vươn tay trực tiếp tháo s.ú.n.g : “Em cái !”

Đôi mắt Phó Vân Đình tối : “Em ăn gan hùm mật báo , dám chơi cả súng?”

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

“Em một cô gái, sức lực bằng đàn ông, vũ khí khác trong tay em tác dụng, chỉ s.ú.n.g đáng tin nhất!” Nguyên Tích Thời mở mắt bịa đặt.

Phó Vân Đình chỉ nhẹ với cô, cũng tin .

Nguyên Tích Thời nắm chặt s.ú.n.g trong tay.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-107-co-biet-buoi-toi-den-phong-em-la-muon-lam-gi-khong.html.]

Dù thế nào, cô cũng sẽ trả s.ú.n.g cho Phó Vân Đình.

để Phó Vân Đình cuốn vụ việc đó.

cô sợ Phó Vân Đình chịu nhường .

Lúc Cô đang suy nghĩ làm thế nào để thuyết phục Phó Vân Đình, thì thấy nhẹ một tiếng, hỏi: “Cô nhóc, dùng s.ú.n.g ?”

Nguyên Tích Thời mở to mắt , còn kịp phản ứng, Phó Vân Đình vươn tay kéo cô lòng, bàn tay lớn bao trọn lấy tay cầm s.ú.n.g cô: “ sẽ dạy em.”

Trong lúc , nghiêng đầu, đôi môi lạnh vô tình cố ý sượt qua mặt cô. Khung cảnh bất chợt nhuốm lên vài phần phong tình.

Khuôn mặt nhỏ Nguyên Tích Thời nóng lên như bùng cháy.

nắm vững về điểm ngắm.” Phó Vân Đình nắm tay cô, giơ s.ú.n.g lên nhắm về phía cửa: “Xác định đối phương kẻ thù em thì quyết đoán nhấn xuống.”

Cạch!

Phó Vân Đình thực sự bóp cò.

viên đạn b.ắ.n ngoài.

Phó Vân Đình thấy vẻ điềm tĩnh mặt Nguyên Tích Thời, khóe môi nhếch lên: “ sợ?”

Nguyên Tích Thời mỉm , : “ ở đây, em sợ gì cả!”

Thật sự xem cô cô nhóc , khẩu s.ú.n.g ngay cả chế độ an còn kéo, dọa ai đây. Huống hồ thật , kỹ năng b.ắ.n s.ú.n.g chắc kém hơn bao nhiêu.

Phó Vân Đình nheo mắt .

Cô nhóc to gan quá.

ngay cả hai chữ sợ hãi cũng thế nào ?

Nếu như hôm nay, xông phòng cô và cầm s.ú.n.g thì đây?

nét mặt điềm tĩnh Nguyên Tích Thời, đột nhiên nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đối diện với .

cô ngỡ ngàng ngẩng mặt lên, trầm thấp giọng : “Thật sự sợ ? em , buổi tối đến phòng em làm gì ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...