Thiên Kim Giả Nổi Tiếng Nhờ Livestream Huyền Học
Chương 27: Sau núi (1)
Một cơn gió mùa hè thổi qua, m.á.u tươi trong nháy mắt tan biến. Trong đầu cô vang lên một giọng nam trong trẻo như nước: “Ngủ .”
“Cảm ơn.”
Ôn Xuân ký túc xá nữ nên định tìm chỗ nghỉ ngơi, đắn đo mãi mới quyết định trồng một cái cây ở núi để làm chỗ ngủ cho .
, trường trung học Nam Xuyên xây dựng xung quanh một ngọn núi, diện tích 5000 mẫu, cơ sở vật chất trang thiết đầy đủ, bên trong thậm chí còn công viên Nam Xuyên, phía ký túc xá nữ trường trung học.
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
Ôn Xuân cảm nhận vô xương cốt chôn vùi đất, im lặng gì. Ngôi trường xây dựng nghĩa địa, chẳng trách ma quỷ lảng vảng ở nhân gian nhiều đến thế.
Chuông báo thức reo lên, Ngu Tịch mở mắt, đôi mắt từ mơ màng trở nên rõ rệt.
Cô giơ tay lên đồng hồ: 1 giờ 45 phút. Cô chỉ mới nghỉ ngơi bốn mươi lăm phút. Cả hai đời Ngu Tịch cũng từng trải qua cuộc sống gấp gáp thế .
Ngu Tịch nhớ lịch học.
Buổi sáng chín giờ học, mười một giờ ăn cơm, buổi chiều hai giờ học, ba giờ dùng chiều, hai giờ tiếp theo tập luyện, năm giờ tan học và bắt đầu tham gia các hoạt động ngoại khóa.
Cô cảm thấy choáng váng, chẳng lẽ vẫn tỉnh ngủ ?
Ngu Tịch rời khỏi giường và theo đám đông đến lớp học. đó, chăm chú làm bài tập về nhà, đó những học sinh xin phép nghỉ trưa ở lớp.
Hiện tại học kỳ một năm ba trung học, vẫn thời điểm quá căng thẳng, vẫn thời gian nghỉ ngơi trong ký túc xá, đến nửa học kỳ gần như cũng về ký túc xá nghỉ nữa.
Ngu Tịch ngẩn đống sách giáo khoa chất cao như núi mặt. Hiện tại cô sắp xếp xong xuôi tri thức , sách nắm bộ.
Hiện tại linh khí ở nơi loãng hỗn tạp, phù hợp để tu luyện.
giờ cô làm gì?
Liên lạc với bạn một chút.
Bí pháp truyền âm.
Ngu Tịch: Ôn, ở đây ?
Ôn Xuân: .
Ngu Tịch: Đang làm gì đấy?
Ôn Xuân: Đang dựng giường.
Đôi mắt lạnh lùng Ngu Tịch trong giây lát sáng lên, linh hồn cô thoát khỏi cơ thể và nhẹ bay ngoài cửa sổ.
Từ khi linh hồn thể sống độc lập mười tám năm, cô cải tiến thuật xuất hồn, giờ đây cô thể học trong lớp ngoài mà ảnh hưởng đến chuyện nào.
Ngu Tịch bay thẳng đến ngọn núi phía mà Ôn Xuân nhắc đến. luồng khí đen đặc quánh tỏa từ ngọn núi, cô hiếm khi im lặng.
Ngu Tịch đề nghị: “ cảm thấy nơi thích hợp để ở.”
Những nơi như nghĩa trang thường cần làm lễ thanh tẩy, sáu trăm năm thanh tẩy mới thể xây dựng nhà đó. ai sống đầu , tất nhiên khó tránh khỏi chuyện ma quái.
Ôn Xuân bất đắc dĩ : “ cũng còn cách nào khác. Chỉ chỗ mới làm phiền, những chỗ khác ồn ào quá.”
Ngu Tịch: “Thôi .”
Ôn Xuân bắt đầu xây nhà, lấy một hạt thông màu nâu.
Hạt giống từ trong bàn tay nảy nở, một màu xanh non bung khỏi vỏ, những chồi non nhỏ trìu mến bám tay Ôn Xuân.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-27--nui-2.html.]
“Ồ, một tên nhóc may mắn.” Ôn Xuân nhẹ nhàng vuốt ve đầu chồi non nhỏ, ngờ thể tùy ý biến hóa mà sinh một mầm xanh linh tính.
Chồi non nhỏ thì vui mừng khôn xiết, nó nhảy nhót trong lòng bàn tay Ôn Xuân.
Ngu Tịch sinh vật nhỏ bé với vẻ tò mò. thời cô ít tinh linh yêu quái, huống chi linh hồn cây non như .
Ôn Xuân cẩn thận đặt cây nhỏ lòng bàn tay trắng nõn Ngu Tịch.
Cảm nhận xúc cảm nhỏ bé đến mức khó nhận trong lòng bàn tay, chồi non lắc lư, ánh mắt cô bỗng dịu .
Cô đưa tay chạm nhẹ những chiếc rễ nhỏ trắng nõn mềm mại, nó rụt rè rụt vỏ mầm.
Ngu Tịch mỉm , lúc cô mất vẻ điềm nhiên lạnh lùng thường ngày, cuối cùng cũng nở nụ với tuổi .
Chồi non nhỏ mặt phản chiếu trong đôi mắt màu hổ phách cô gái, mà trong đôi mắt xanh đối phương chỉ một cô.
Gợi ý siêu phẩm: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Ngu Tịch chơi với chồi non một lúc, đó trả cho Ôn Xuân.
Ôn Xuân nhận lấy vung tay lên, chồi non nhỏ đ.â.m thẳng trong đất, chẳng mấy chốc bật ngược trở .
Biểu cảm Ôn Xuân phần khó chịu, mảnh đất hề tôn trọng .
Chiếc quạt bạch ngọc lập tức hiểu suy nghĩ chủ nhân, nó vung mạnh một cái, một cơn gió mạnh nổi lên, cây cối đổ rạp, tre oằn , cát đá bay tứ tung.
Một đàn ông mặc áo giáp xuất hiện, ngoại hình rắn rỏi, ánh mắt kiên định, bao phủ bởi một màu đen, lưng còn mọc những chiếc gai nhọn hoắt như con nhím.
Đợi đó tiến gần, Ngu Tịch cuối cùng cũng rõ những chiếc gai kỳ lạ , hóa từng mũi tên dài đen kịt, chúng đ.â.m xuyên qua cơ thể đàn ông đó khiến thoạt như những chiếc gai dài.
đàn ông chắp tay vái lạy : “ xin hai vị đại nhân, nơi thích hợp để các ngài nghỉ ngơi. ngọn núi hàng ngàn chôn cất, đều trung hồn Đại Lương quốc. Xin hai vị hãy tìm nơi khác dừng chân.”
Ngu Tịch và Ôn Xuân thì liên tục xin .
Tướng quân đáp một cách hào sảng rằng cả.
“Giờ chúng làm gì?” Ngu Tịch hỏi Ôn Xuân.
“Lấy trời làm chăn, lấy đất làm chiếu, lấy sương sớm làm nước, lấy trời làm bạn.” Ôn Xuân phe phẩy quạt thong thả , mầm non những lời hào hùng cũng bất giác ưỡn n.g.ự.c lên.
“Ồ, ngủ ngoài đường ? thì về đây.” Ngu Tịch toạc . khi chứng kiến sự đời mầm nhỏ, mối quan hệ họ trở nên thiết hơn. Ngu Tịch mỉm đùa với Ôn Xuân.
Ôn Xuân giơ tay đưa quạt lên che khuôn mặt điển trai , bất đắc dĩ : “ vẻ .”
Mầm cây nhỏ thấy ngủ ngoài đường thì gục đầu chán nản trong lòng bàn tay ấm áp Ôn Xuân.
Ôn Xuân dùng ngón tay chạm vỏ hạt, trêu chọc nó: “Tên nhóc , ngủ ngoài đường với ?”
Mầm cây nhỏ xoay đưa lưng về phía , tỏ vẻ chuyện với .
Ngu Tịch mỉm rạng rỡ, nụ cô làm mê đắm lòng . Nụ sáng chói như đóa sen đỏ nở rộ mùa hè, mang theo vẻ lộng lẫy vượt qua thế giới trần tục.
[Ting ] Một loạt tiếng chuông liên tục vang lên, mặt trời đang ngả dần về phía tây, lúc chiều tà.
Ngu Tịch tạm biệt Ôn Xuân để trở xác . Cô hồi thì nhận trong lớp học còn một bóng , bảng trắng chi chít các công thức toán học.
Dường như thứ vẫn diễn như bình thường, ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ trong lớp, cả phòng học chiếu rọi trong ánh sáng vàng cam, năm tháng tĩnh lặng.
Bỗng một tiếng hét chói tai đầy tuyệt vọng cùng tiếng động lớn vật nặng rơi xuống đất phá tan gian yên bình và tĩnh lặng ngôi trường.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.