[Thích Cố] Ta Là Mẹ Ruột Ta Sợ Ai
Chương 6
Trong mấy khắc đồng hồ kiếm một trăm lượng vàng, hưng phấn quá đà, vui đến điên dại chạy tìm khách đ**m lớn nhất mà nghỉ ngơi, đó hai đống vàng ngây ngô, quên cả thời gian.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!, truyện cực cập nhật chương mới.
Nhất thời, trong phòng tràn ngập hàn khí.
[ Ngươi làm gì ?!!! ]
[ Làm gì làm gì? ] cẩn thận nuốt một ngụm nước bọt, sợ hãi hỏi.
[ Quần áo thế nào?! tiền ở ?! ]
Ây da, thì a, làm hại lo lắng vô ích. [ Yên tâm , Triều Triều. trộm cũng cướp, quần áo để tiện bề hành động, lát nữa tiểu nhị mua quần áo thượng hạng cho ngươi. chẳng qua giúp khác đoán vận mệnh một chút… ]
[ Đoán mệnh? Ngươi? ] một tiếng hừ lạnh, pha lẫn chút khinh thường. Triều Triều luôn coi rẻ mấy mánh lới lừa gạt vớ vẩn giang hồ.
[ … mà đoán mệnh cho một công t.ử lắm tiền. Mấy chỉ tham đồ hưởng lạc nhiều , lấy một chút tiền họ cũng mà! ] dám đoán mệnh hoàng đế Đại Kim tương lai, nếu , trời mới Triều Triều đuổi theo tên đó . Triều Triều a ~ ở đây tuyệt đối sẽ để ngươi cùng Thích bánh bao trở thành địch nhân đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c!
[ A, Triều Triều, ngươi thích quần áo màu gì? Xanh thẫm? bỏ , cái dễ nhận , sẽ trở thành mục tiêu cừu nhân. Màu trắng thế nào? Bạch y tung bay, tư thế oai hùng tiêu sái. Áo trắng ! ] Khả năng đ.á.n.h trống lảng cũng thành nhất thiên hạ .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thich-co--la-me-ruot--so-ai/chuong-6.html.]
[ Chuyện tạm thời cho qua. ngươi nhớ kỹ cho , mượn cơ thể làm chuyện hoang đường! ]
[ , tuân mệnh… ]
Bạn thể thích: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
﹡﹡﹡﹡﹡﹡
Lúc tiểu nhị mang quần áo tới, a, tồi, áo khoác màu ngà, trung y vàng nhạt, hợp với Triều Triều dã man. đang chuẩn quần áo thì…
[ Cúi xuống! ]
Gì? Cúi ? Làm chi? nguyên tắc lớn nhất ruột chính tuân theo Triều Triều, theo bản năng ngoan ngoãn khom lưng. [ Vì cúi xuống? ] hỏi xong đáp án, do quá thông minh, vấn đề gì cũng làm khó , mà lúc mới cúi xuống, đoản tiễn xẹt qua lưng, cắm phập vách tường. Chuyện vẫn luôn lo lắng rốt cuộc xảy , g.i.ế.c Triều Triều tìm tới cửa!
đoản tiễn cắm thật sâu trong vách, lòng nhũn như con chi chi, tiễn mà cắm vô , chầu ông bà từ lúc nào . [ Triều Triều, đây … ] Còn hỏi xong, nhiều lời.
Một bóng đen xông phòng, kiếm quang ẩn ẩn hiện hiện lao tới.
[ Mau lấy Mạc Tà! ]
đành chịu, đáp một tiếng, thuận tay chụp lấy Mạc Tà bàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.