Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thế Thân Giải Độc

Chương 3: 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ơ… Khoan nào, cần phiền phức thế

khi còn kịp ngăn cản, tỷ xoay trong phòng lục lọi.

giường, kẻ nào đó vẫn lật từng trang sách, để tâm đến chuyện xung quanh.

Tên , thật vô tâm vô phế!

Hừ, thôi .

ám vệ cũng hé môi chuyện tối đó, cũng chẳng truy cứu gì thêm.

Mãi đến khi T.ử Uyển tỷ tỷ cầm lọ t.h.u.ố.c , nàng nhẹ nhàng :

" , đây loại t.h.u.ố.c nhất đấy, để tỷ giúp bôi lên một chút…"

Lúc , kẻ giường đột nhiên lên tiếng.

nhấc mắt lên, vạt áo trễ xuống, để lộ nửa bờ vai cùng một bên cổ.

làn da trắng mịn, vết cào dài chừng một tấc nổi bật rõ ràng, vô cùng chướng mắt.

Lúc , nhịn mà khẽ run lên.

T.ử Uyển tỷ tỷ cũng giật , hốt hoảng thốt lên:

"A Tận, cổ ngươi thương thế ?"

"Chỉ mèo hoang cào trúng thôi."

thản nhiên đáp, giọng điệu nhàn nhạt chút cảm xúc.

rùng một cái.

"Thuốc trị thương, mang đến đây , bôi một chút."

"Ừ, ."

Ngón tay thon dài nhận lấy bình sứ, cuối cùng cũng chịu giở quyển sách xuống.

Đôi mắt đen nhánh trầm mặc , giọng điệu mặn nhạt, rành rọt từng chữ:

"Tỷ tỷ tay ngọc tay ngà, đừng làm bẩn nó."

" để nàng bôi giúp ?"

" , ?"

……

Khóe môi nhếch lên, mang theo ý trêu chọc.

khan hai tiếng.

Ha ha, cái gì cũng .

Coi như… từng gì cả .

cứu nổi nữa !

7.

Thuốc mỡ quả thực loại nhất, bôi lên mát lạnh.

khi chạm da, nóng rực vẫn còn hằn rõ.

thở trầm mà lạnh lùng, mang theo cảm giác quá mức quen thuộc.

Làn da , dấu vết cào xước

Tất cả đều như gợi nhắc về chuyện đêm đó.

Cái quái gì thế !

Mà Lục Tận… thản nhiên như ,

Cứ thế vươn cổ , bộ dạng cứ như chờ hầu hạ .

Thật sự đáng ghét!

Ở bên cạnh, T.ử Uyển tỷ tỷ đang hút từng ngụm sữa nóng, bọn chậc chậc cảm thán:

" đây mỗi hai gặp đều như ch.ó với mèo, chẳng ai nhường ai."

"Bây giờ … hòa hợp thế ?"

gì.

Lục Tận nhếch môi, thản nhiên đáp:

"Ừ, tất cả nhờ một . Còn ai khác ngoài Phong Tiên chứ?"

……!

Chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống!

T.ử Uyển tỷ tỷ chớp mắt, tò mò hỏi:

"Phong Tiên ai?"

Lục Tận cúi mắt, giọng điệu vẫn thản nhiên:

", Phong Tiên ai nhỉ?"

……Rầm!

Cuối cùng, thực sự vững nữa!

Tên cẩu nam nhân còn nữa kìa!

đó, đưa tay giữ , nhẹ nhàng kéo xuống ghế.

"Hả? Chỉ một câu đùa thôi, căng thẳng như làm gì?"

Khóe môi khẽ nhếch lên, nụ xa đáng ghét.

"…… , cũng vững, nên tự kiểm điểm đấy."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/the-than-giai-doc/3.html.]

"Thuốc , giữ mà tự dùng ?"

"Đợi vết thương lành hẳn, mới thể tiếp tục vui vẻ chứ."

" , ?"

……

hận thể lật bàn ngay lúc !

8.

Hả?

Cái gì??

Lục… cúi đầu xin ???

……Ha!

nghĩ gì , định giở trò gì đây?!

lừa chắc?!

Thật sự cái kiểu giúp bà lão qua đường tiện thể đòi nợ luôn ?

Tên thể tin tưởng !

9.

khi Lục Tận rời , nán trò chuyện với T.ử Uyển tỷ tỷ thêm một lúc.

Để chắc chắn hơn, xác nhận nữa:

"Tỷ tỷ, Lục Tận thực sự chỉ coi tỷ tỷ tỷ thôi ?"

T.ử Uyển tỷ tỷ bật , tự nhiên đáp:

"Đương nhiên , , chuyện còn cần hỏi ?"

Nàng thong thả chọn mấy miếng điểm tâm còn sót đĩa, với giọng điệu nhàn nhã:

" quên ? Lúc nhỏ, và A Tận từng hàng xóm ."

" nhỏ hơn mấy tuổi, từ bé luôn coi như tỷ tỷ ruột thịt, mà cũng xem như ."

" , Giáo Phường Ty, vẫn luôn tìm cách bảo vệ , cho nên mới thường xuyên qua đây thôi."

" nếu ý khác… Ừm… e rằng cũng chỉ ‘rượu rượu, mà ý trong rượu’ thôi."

"Nam nhân mà, ha, ai mà ."

, nàng nhướng mày, như thể đang .

vẫn thể hiểu ẩn ý trong lời .

Thôi thì, cứ xem như nàng thực sự tình cảm gì với .

thì, tranh giành nam nhân với tỷ mới chuyện hổ nhất.

Chỉ

Lục Tận, thực sự chỉ coi T.ử Uyển tỷ tỷ tỷ tỷ thôi ?

tin.

Cái cách hết đến khác gọi "Uyển Uyển" suốt đêm

Sự dịu dàng đó, tuyệt đối thể giả !

10.

đó, nhân lúc khí thoải mái, liền hỏi tiếp:

"Tỷ tỷ, còn vị hoàng t.ử thì ? đây ngài từng cứu mạng tỷ thật ?"

Tay nàng khẽ run lên khi cầm chén , suýt chút nữa làm đổ ngoài.

" . từng cứu một ."

"Cho nên mới mãi quên , thể buông bỏ ."

", cũng thôi."

"Bây giờ chỉ một ca kỹ trong Giáo Phường Ty mà thôi. nhớ nhung thế nào nữa, cũng xứng với ."

Hàng mi dài nàng khẽ rũ xuống.

Nàng xoay chén trong tay, môi nở nụ , mang theo chút đắng chát.

bắt đầu hối hận vì lắm lời, hỏi những chuyện nên hỏi.

tỷ tỷ nhanh chóng lấy vẻ bình thản, cong môi như gió xuân:

" , mang thêm ít ô mai ngào đường đến đây , hôm nay vẻ nhạt nhẽo quá ."

"Dù thì, cuộc đời vốn đắng , chúng ăn chút ngọt mới ."

"Ừm, nhất thật nhiều vị ngọt."

"Nhớ mang thêm nhé, đừng quên đấy."

……

Gió đêm khe khẽ thổi qua hiên nhà, mang theo chút se lạnh.

Mỹ nhân mắt, như yếu đuối, kiên cường.

Nàng khẽ thở dài, vẫn nở nụ , như thể chuyện chẳng đáng bận tâm.

chỉ đành theo, vỗ về nàng:

" , nhất định sẽ mang đến cho tỷ, rắc thật nhiều mật ong luôn!"

11.

Từ Giáo Phường Ty trở về, trời tối.

rẽ một con hẻm vắng, chợt cảm thấy lạnh sống lưng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...