Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 687
Trần Phồn lắng chăm chú. Trình lão từ từ bắt đầu hồi tưởng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông.
“Ông ngoại con , học tinh hoa nước ngoài để kiềm chế họ. chỉ học kỹ thuật phương Tây, mà y thuật phương Tây cũng học. Xem xem y thuật địa phương những thứ gì, học giỏi mới giỏi ở , chúng còn thiếu sót ở . Thế , ông ngoại con nước ngoài, một cái mấy năm trời.”
Trần Phồn tò mò hỏi: “Thầy ơi, thầy cùng ạ?”
Trình lão khẽ lắc đầu: “Lúc đó còn nhỏ, trưởng tôn chi chúng , trưởng bối trong nhà tự nhiên sẽ đồng ý cho ngoài. Ông ngoại con thường xuyên gửi thư về cho chúng , từ những lá thư ông, chúng nước ngoài trông như thế nào, cũng Tây y gì, còn nhiều kỹ thuật tiên tiến, tư tưởng tiên tiến. nghĩ, lúc đó, ông ngoại con, dùng những lá thư , mở một cánh cửa cho những đứa trẻ trong nhà, cho chúng chiêm ngưỡng thế giới bên ngoài.”
Đang chuyện thì gõ cửa. Trần Phồn hô “mời ” xong, lãnh đạo Trình Tuế Ninh bước .
Trần Phồn và Trình lão đều dậy. Lãnh đạo Trình Tuế Ninh chào quân lễ với hai : “Vô cùng cảm ơn hai vị cứu một chiến sĩ ưu tú.”
Trình lão vội vàng : “Đây việc chúng nên làm.”
Lãnh đạo Trình Tuế Ninh liền : “Hiện tại chuyện Tuế Ninh vẫn đang trong giai đoạn bảo mật, còn nhiều công việc cần về chủ trì. hỏi một chút, Tuế Ninh bây giờ thể di chuyển ? Nếu , đưa Tuế Ninh đến bệnh viện quân khu ở đây.”
Trần Phồn liền Trình lão. Trình lão suy nghĩ một chút, hỏi: “Lãnh đạo, Tuế Ninh thể ở đây ? Tết nhất ở đây cũng ít đến.”
Lãnh đạo Trình Tuế Ninh khó xử : “Chúng nhận tin, chuẩn tay. Để đảm bảo an cho Tuế Ninh, nhất đưa đến bệnh viện quân khu, an ninh ở đó hơn.”
Trình lão chỉ thể gật đầu: “ , chúng thể đến đó để bắt mạch cho cháu , cháu cần tịnh dưỡng cẩn thận.”
Lãnh đạo Trình Tuế Ninh gật đầu đồng ý: “Điều đó đương nhiên. Bệnh viện quân khu bên cử đến. Để đảm bảo an , mời hai vị tiếp tục ở đây.”
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
Trần Phồn tự nhiên vấn đề gì. Cứ thế, Trình Tuế Ninh bí mật đưa mà ai , đồng thời một khác cử giường bệnh Trình Tuế Ninh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mười giờ hơn, Khánh Lai xách theo bình giữ nhiệt và vài hộp giữ nhiệt đến phòng bệnh. Cháo kê nấu sánh đặc, gà rán và chả sen chiên thơm lừng hâm nóng, còn bánh bao kim ngân do dì Châu tự hấp. Đương nhiên thiếu món khoai tây sợi xào mà Trần Phồn yêu cầu, lúc gần nồi còn rưới thêm một chút giấm thơm. Hộp giữ nhiệt mở , Trần Phồn cảm thấy nước miếng chảy .
Trong phòng ghế sofa và bàn , Khánh Lai bày đồ bàn , với Trình lão: “Thời gian gấp, về nhà chỉ làm đơn giản một chút thôi, Trình lão đừng chê thanh đạm quá.”
Cả ngày hôm đó Trình lão lo lắng bận rộn, làm gì còn tâm trạng mà ăn uống. Lúc Trình Tuế Ninh bí mật đưa đến bệnh viện quân khu, ông cũng coi như tạm thời yên tâm phần nào, cảm thấy bụng đói cồn cào, cầm lấy chiếc bánh bao nhỏ, cắn một miếng, với Khánh Lai: “Cái thanh đạm, bánh bao ngon, mấy món ăn cũng làm ngon.”
Ăn cơm xong, Trần Phồn liền giục Khánh Lai mau về nhà. Khánh Lai thăm Trình Tuế Ninh, Trần Phồn liền kể chuyện Trình Tuế Ninh sắp xếp đưa .
Khánh Lai vẻ mặt nghiêm túc: “Nếu thì em và Trình lão nên tiếp tục ở đây, hai ở đây nguy hiểm.”
Trần Phồn để ý : “Trong phòng bệnh sắp xếp , đảm bảo đến về. hai cứ mau về , chúng em ở đây bảo vệ.”
Khánh Lai mang sạc điện thoại Trần Phồn đến, thấy điện thoại vẫn đầy pin, liền : “ chuyện gì nhất định gọi điện cho .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn “”, tiễn Khánh Lai xong, Trần Phồn lấy một quyển sách từ trong túi xách Khánh Lai mang đến, dựa đầu giường bắt đầu sách.
Trình lão thấy Trần Phồn sách, làm phiền cô, trong phòng bệnh hai vòng, đó mới xuống bắt đầu ngủ.
Cả tầng lầu vài phòng chăm sóc đặc biệt, và vài phòng đơn. Mấy phòng đơn về cơ bản đều phong cách trang trí tương tự như phòng Trần Phồn, nhà vệ sinh riêng, trong phòng một giường bệnh, một giường phụ, và ghế sofa bàn .
Trình lão nhanh ngủ say. Trần Phồn ban ngày ngủ
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
33_nhiều, lúc tuy mệt, đầu óc vô cùng tỉnh táo, hề buồn ngủ. Cô tắt đèn lớn, bật đèn ngủ nhỏ ở đầu giường, ánh đèn dịu nhẹ, cô tiếp tục vật lộn từng chữ với những dòng văn bản tối nghĩa khó hiểu.
Dần dần, Trần Phồn đắm chìm những ngôn ngữ và văn tự . Cô hề rằng, khi cô những dòng chữ , tâm pháp trong cơ thể bắt đầu vận chuyển chậm rãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.