Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 206
Diệp Du mím môi , Ngô Văn Bác cũng : " , đừng Chu Thừa Hào, ai trong chúng ở đây mà từng Phồn Phồn 'đánh giá' qua? Chúng thể làm gì chứ? hết giữ trong sạch, nếu , còn gì thể diện nữa."
Mấy bên cạnh cũng phụ họa, Diệp Du càng tức giận hơn, em gái , em gái mềm mại, ngọt ngào , đáng lẽ như em gái khác, dịu dàng ở bên cạnh trai mới , thế mà ở cùng với nhiều nam sinh như , còn những lời lẽ 'hổ lang' khiến đỏ mặt, cái cái , haizz!
Trần Phồn xong đơn thuốc cho Chu Thừa Hào, dặn dò: "Những gì với nhất định nhớ kỹ, nếu vì lý do chính mà điều trị công cốc, sẽ tiếp tục chữa trị cho nữa ."
Chu Thừa Hào gật đầu lia lịa, bước khỏi phòng ngủ, mười mấy đang vây quanh bàn ăn cơm, thực chút ghen tị, ký túc xá Trần Khánh Lai và họ nổi tiếng trong khối 12, chỉ vì những trong ký túc xá thành tích học tập tiến bộ định từ năm lớp 10, quan trọng nhất những trong ký túc xá đoàn kết.
vì thấy mấy trong ký túc xá trông cao to mà lôi kéo họ những nhóm nhỏ, đều thành, đến ký túc xá họ gây chuyện, kết quả những trong ký túc xá họ đánh cho chạy .
Ngô Văn Bác, Chu Hải Hàng ký túc xá họ, đều những thể chuyện với những kẻ cầm đầu côn đồ thành phố, hơn nữa còn một đứa con lãnh đạo thành phố, ai dám tùy tiện chọc ghẹo?
Ngô Văn Bác : " Hào đây sắp ?" Những trong trường thường gọi Chu Thừa Hào Hào, biệt danh bắt đầu từ thời cấp hai.
Chu Thừa Hào gật đầu: "Các cứ ăn , về còn việc, dịp sẽ mời các ăn cơm."
Trần Phồn và Trần Khánh Lai tiễn đến cửa phòng, Chu Thừa Hào xuống cầu thang, lúc mới đóng cửa .
Ăn cơm xong, ai nhàn rỗi, rửa bát thì rửa bát, quét dọn thì quét dọn, lau bàn thì lau bàn, Trần Phồn thì trực tiếp đặt những thứ Chu Thừa Hào mang đến cùng với những thứ mang từ thành phố về.
" hai, những thứ các mang về ký túc xá mà ăn, mấy ngày nay lạnh quá, em mang chiếc áo khoác lông vũ mới mua cho đến
, cứ mặc , đợi đến ngày nghỉ phép, em sẽ nhờ bố tìm cho chúng một chiếc xe, chở hành lý về Trần Điền."
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chu Hải Hàng liền : " cần các tìm xe , đến lúc đó đưa các ."
Diệp Du liền hỏi: " bằng lái ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Hải Hàng tự hào ngẩng đầu : " đây tuy nhỏ bé tài cán gì, lấy bằng lái mùa hè , lái xe về Trần Điền hai đấy."
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Diệp Du thở dài: "Mùa hè năm nhất định thi lấy bằng lái xe mới ."
Trần Khánh Lai chiếc áo khoác lông vũ màu xanh tím đặt giường, phồng, ấm áp, liền hỏi Trần Phồn: "Chắc tốn ít tiền nhỉ?"
Trần Phồn phóng khoáng : "Chúng tiền mà, sợ tốn, mua về cứ mặc , chiếc áo khoác lông vũ cũ mặc mấy năm , nên vứt thì cứ vứt thôi."
Trần Khánh Lai nhẹ nhàng vỗ đầu Trần Phồn một cái: "Em quên ông gì , tác phong sống giản dị, cần cù thể bỏ, chiếc áo khoác lông vũ cũ bây giờ mặc lạnh thì đợi khi trời ấm hơn sẽ mặc."
--- Chương 111 --- Phồn Phồn , đỡ đầu sẽ đưa mở mang tầm mắt ---
khi Trần Khánh Lai và ăn cơm xong thì đến lớp chuẩn tiếp tục học buổi chiều, Trần Cương thì xách một túi đồ Trần Phồn đưa cho, cùng Trần Phồn và Diệp Du, tìm một chiếc xe ba bánh ở cổng trường để , đến bến xe để tự về nhà.
Trần Phồn hẹn với Liễu Tư Lan, tối nay Liễu Tư Lan sẽ đưa cô làm massage chân, Trần Phồn làm, cô chỉ tò mò mà thôi.
Một tuyến xe buýt chuyển sang một tuyến xe buýt khác, hai trực tiếp đến văn phòng Diệp Thanh Minh.
Diệp Thanh Minh họp xong trở về, thấy hai đang bệt ghế sofa, liền hỏi: " xe ? trông con mệt mỏi thế?"
Trần Phồn liền : " xe cũng mệt chứ ạ, xe ba bánh cà tàng, xe buýt, chuyển xe buýt nữa, mấy chục dặm đường, mất gần hai tiếng đồng hồ."
Diệp Thanh Minh hỏi Trần Phồn thi cử thế nào, Trần Phồn thở dài lắc đầu: "So với thì kém hơn ạ, Thầy Trần còn phát cho con giấy khen nào, còn để dành cho con, sang năm mới phát cho con."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Thanh Minh liền bật : "Lớp các con phát giấy khen còn thể đặt ?"
Trần Phồn ừ một tiếng: "Hư danh thôi mà, phát cũng chỉ mang về nhà dỗ cho bố vui chính. Thầy Trần rõ lắm, cũng an ủi chúng cháu khéo, lão hồ ly."
Chưa có bình luận nào cho chương này.