Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 179
Liễu Tư Lan liền : “Con cứ đến ở cùng bố con , ngày ba bữa đều đến căn tin ăn, chẳng thể ăn cơm chú Mã nấu ?”
Trần Phồn nghĩ : “Cơm trong căn tin món ăn đại , ăn lâu thì kiểu gì cũng ngán. nuôi xem, nếu chú Mã thể mở một nhà hàng bên ngoài, chúng sẽ ăn món chú Mã nấu ?”
Liễu Tư Lan : “Chú Mã con đó, đang nhân viên trong biên chế, thể ngoài mở nhà hàng. Đợi chú về hưu thì lẽ .”
Trần Phồn tò mò: “ nuôi, chú Mã học trò gì ? Làm đầu bếp coi trọng sự truyền thừa ?”
Liễu Tư Lan chằm chằm Trần Phồn: “Phồn Phồn, con cứ thật với nuôi , con làm gì?”
Gợi ý siêu phẩm: Gả Thay, Tôi Được Đại Gia Nghìn Tỷ Chiều Chuộng đang nhiều độc giả săn đón.
Trần Phồn dựa sát Liễu Tư Lan, ôm lấy cánh tay bà, nhỏ giọng : “Con mà, một chút ý nghĩ con cũng thoát khỏi đôi mắt tinh tường nuôi.”
Liễu Tư Lan vẻ mặt nịnh nọt Trần Phồn chọc ngừng: “ , , đừng rót mật tai nữa, rót nữa chiều làm tìm chỗ nào .”
Trần Phồn nhỏ giọng : “Con một cuốn sách phương thuốc thuốc bổ dưỡng, do một vị tổ tiên nhà họ Trần chúng con để . Con một ý nghĩ, nuôi, xem, chúng mà mở một nhà hàng, chuyên bán những món ăn làm từ các phương thuốc trong đó, chẳng sẽ kiếm nhiều tiền ?”
Liễu Tư Lan tò mò: “ con đột nhiên kiếm tiền ? Hết tiền tiêu ?”
Trần Phồn lắc đầu: “ , ông ngoại để cho con ít, chú hai nhà họ Diệp gửi cho con một cái thẻ, mỗi tháng đều tiền gửi đó, con thiếu tiền. Con chỉ nghĩ, những phương thuốc thể biến thành tiền, chẳng một việc ý nghĩa ?”
Liễu Tư Lan trầm ngâm một lát: “Phồn Phồn , bây giờ phận bố con ở đây, con, cả hai con, và cả trai con nữa, sẽ đối mặt với nhiều cám dỗ.”
Trần Phồn nghi hoặc Liễu Tư Lan. Liễu Tư Lan nghĩ đến phận Trần Phồn, trong mấy tháng đổi nhiều, lẽ cô bé còn thích nghi với sự chuyển đổi phận . , Liễu Tư Lan cảm thấy, bà nghĩa vụ rõ những điều cho Trần Phồn, càng nghĩa vụ nhắc nhở Trần Phồn, làm thế nào để chống cám dỗ, thậm chí cạm bẫy.
Liễu Tư Lan giải thích rõ tư tưởng cốt lõi những lời cho Trần Phồn. Trần Phồn chớp chớp đôi mắt to tròn, đồng tử đen láy, hàng mi dài cong vút, đôi mắt to chớp chớp khiến Liễu Tư Lan trong lòng ngứa ngáy.
Ánh mắt Trần Phồn cũng từ nghi hoặc, mơ hồ, cho đến khi tỉnh táo, ngẩng đầu với Liễu Tư Lan: “ nuôi, con hiểu . Con bây giờ chính điểm yếu bố con. Một vì chức vụ bố con, lôi kéo bố con, sẽ tìm một đột phá khẩu từ chỗ con. Con giữ vững giới hạn , con thể trở thành điểm yếu bố con.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Liễu Tư Lan Trần Phồn một thông suốt, ngờ, chỉ cần vài lời gợi ý, cô bé thể hiểu ý nghĩa những lời đó.
Gợi ý siêu phẩm: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
“ nuôi cứ yên tâm, quân tử yêu tiền lấy đạo. Con ông ngoại đích dạy dỗ mười mấy năm, thiển cận, lòng cũng tham. Công việc bố con vĩ đại như , con sẽ bôi nhọ bố con, càng gây thêm rắc rối cho bố con.”
--- Chương 94 Hồi ức Diệp Thanh Minh ---
Diệp Thanh Minh tỉnh họp, thời gian khá gấp, ngay tối hôm đó họ lái xe tỉnh.
Từ Bến Hải tỉnh, năm nay khai thông tuyến đường cao tốc đầu tiên tỉnh, đường xây thẳng tắp và bằng phẳng. Đây đầu tiên Trần Phồn xe đường cao tốc, tâm trạng vẫn khá hào hứng.
“Bố ơi, từ Bến Hải tỉnh, hơn năm trăm dặm đường cơ mà, thật sự chỉ ba tiếng đồng hồ đến ?” Trần Phồn vẫn tin, tàu hỏa mất năm sáu tiếng, lái xe còn nhanh hơn tàu hỏa.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Thanh Minh kiên nhẫn giải thích: “ , nhanh như thế đấy, lên đường cao tốc , chỉ cần thẳng về phía thôi, ngã ba, cũng cần lo lắng bộ, chỉ cần rõ xe cộ hai bên .”
Buổi tối đường cao tốc nhiều xe, tài xế quân nhân chuyển ngành từ đơn vị ô tô về, tay lái giỏi, dù chạy đường đêm cũng định.
Bên ngoài cửa sổ tối đen, chẳng rõ gì cả, Trần Phồn còn tiếc nuối: “ hai bên đường cao tốc gì.”
Diệp Thanh Minh : “Hai bên đều ruộng đồng chứ còn gì nữa.”
Trần Phồn ở giữa, một bên Diệp Thanh Minh, một bên Diệp Du, cô liền gục xuống đùi Diệp Thanh Minh, ghé mặt cửa sổ ngoài, chỉ thấy một màu đen kịt, thỉnh thoảng thể thấy vài đốm đèn lấp lánh, chắc những ngôi làng.
Diệp Du thì hỏi Diệp Thanh Minh: “Bố, đến nơi chúng ở ?”
Diệp Thanh Minh : “Ở nhà khách chứ, bố đặt phòng cho hai đứa . Sáng mai bố họp, hai đứa tự ăn sáng, đừng quá xa, trưa nghỉ ngơi bố sẽ dẫn hai đứa dạo các trung tâm thương mại gần đó.”
Trần Phồn : “Bố cứ bận việc bố , con và Diệp Du tự dạo .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.