Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám

Chương 166: Bữa Tối Và Những Suy Luận

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đặc biệt, cứ nghĩ đến cảnh Tần Tiểu ngốc nghếch làm trâu làm ngựa cho mà chẳng gì về chuyện sắp xảy , Xa Tinh Tinh nhịn bật .

liếc ly nước chanh Tần Tiểu uống cạn hơn nửa bàn, tựa lưng sofa, khẽ chạm con d.a.o găm giấu trong khe ghế. Đó một con d.a.o gọt hoa quả khá lớn, dài bằng hai bàn tay, sắc lẹm và lóe lên ánh kim loại lạnh lẽo đầy sát khí!

Bên ngoài quán Dễ Nhớ, Phương Trấn Nhạc cùng cả đội vây quanh chiếc bàn tròn. Ngoại trừ Cửu Thúc gia đình, những còn đều đám độc ... cộng thêm "Tiểu Mười Một".

Tối nay Tôn Tân và Đinh Bảo Thụ đều mặt, quán vẻ bận rộn hơn hẳn. Gia Như và Gia Tuấn đều huy động làm "lao động trẻ em", chạy đôn chạy đáo đến mồ hôi nhễ nhại.

Khi đồ ăn bắt đầu dọn lên, thấy gian bên ngoài thoáng đãng, tiếng xe cộ qua ồn ào, khách khứa ở các quán bên cạnh cũng đang nhậu nhẹt huyên náo, họ ngoài sẽ thấy gì nên bắt đầu hạ thấp giọng thảo luận về vụ án.

"Điểm một chút nhé." Phương Trấn Nhạc đặt một hạt đậu phộng lên bàn: "Thứ nhất, nạn nhân cơ bản xác định Chu Kiến Quốc, từ Thâm Quyến sang để bàn chuyện kinh doanh ghế massage."

"Địa điểm vứt xác xác định khu đất hoang phía bắc bến tàu bán sỉ thực phẩm Trường Sa Loan." Gary bóc hạt đậu thứ hai, đặt cạnh hạt Phương Sir thành một cặp.

"Thời gian t.ử vong hai tháng ." Lưu Gia Minh đặt hạt đậu thứ ba.

"Thắt lưng Chu Kiến Quốc biến mất." Gia Di thêm hạt thứ tư.

" hỏi tửu lầu nơi nhân viên kinh doanh Vương Dũng Đào và nạn nhân ăn tối hôm đó. Họ thực sự rời cùng , thấy ai khác tiếp cận nạn nhân." Tam Phúc bày hạt đậu thứ năm: "Khách sạn nạn nhân ở ngay đường Vượng Giác, chắc chắn ông xa. Cô lễ tân khách sạn , tối ngày trả phòng ông tự về khách sạn, sáng hôm 10 giờ thì thu dọn đồ đạc rời một , thấy ai cùng."

" thể khi rời khách sạn, đường về thì gặp hung thủ."

"Nếu thì khả năng lạ gây án, thế thì rắc rối to."

"Cũng thể hẹn gặp quen ở đó, chúng đó ai. Hiện giờ thêm manh mối nào, thật sự khó khăn. Nhạc ca, định nhờ truyền thông tìm nhân chứng mục kích gặp nạn nhân hai tháng ?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Chờ thêm chút nữa, đừng đ.á.n.h động hung thủ vội. Chúng tiếp tục tìm thêm manh mối khác, nếu thực sự hết cách mới dùng đến truyền thông." Truyền thông con d.a.o hai lưỡi, dùng thì ích dư luận khó kiểm soát, cảnh sát thường dễ dàng nhờ đến truyền thông để phá án.

Tam Phúc chằm chằm mấy hạt đậu phộng mặt Phương Trấn Nhạc, dùng đũa gạt nhẹ hạt đậu Lưu Gia Minh, nhướng mày hỏi:

"Chu Kiến Quốc rời khách sạn mùng 6 tháng , hôm đó ông rời khỏi Hương Giang. Liệu chúng thể giả định ngày t.ử vong chính mùng 6 tháng ?"

Phương Trấn Nhạc hạt đậu thứ ba, trầm ngâm một lát gật đầu: " khi tìm thấy bằng chứng chỉ ngày khác, chúng cứ lấy ngày mùng 6 tháng làm ngày t.ử vong để tiếp tục điều tra."

Thấy Phương Trấn Nhạc đồng tình với ý kiến , Tam Phúc khẽ nhếch môi, tâm trạng phấn chấn hẳn lên.

"Vẫn bắt đầu tra từ công ty Hằng Tường Vượng Nghiệp. Sáng mai Cửu Thúc dẫn theo Gary và Gia Minh đến đó hỏi thêm các nhân viên kinh doanh khác, cả lễ tân nữa, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin về Chu Kiến Quốc càng ."

"Xem ông , bạn bè quen nào khác ở Hương Giang . Ông đặc biệt thích món ăn gì nếm thử khi rời ? gì về việc mua quà cáp cho gia đình ? làm rõ hoạt động Chu Kiến Quốc từ ngày đầu tiên đến Hương Giang, tập trung hỏi Vương Dũng Đào cũng đừng bỏ sót các đồng nghiệp khác. Một chút manh mối nhỏ cũng bỏ qua."

"Rõ, Nhạc ca." Gia Minh gật đầu.

"Yes, Sir." Gary cũng nhận lệnh. việc để làm còn vui hơn . hướng nghĩa cơ hội phá án, còn hơn mù mờ chẳng bắt đầu từ .

"Mười Một, sáng mai đến sở thì thúc giục Madam, bảo bà hối thúc cảnh sát đại lục gửi thông tin sang. khi tan làm với Madam , mục tiêu xác định Chu Kiến Quốc thì bên tra cứu cũng dễ dàng hơn." Phương Trấn Nhạc dứt lời, gắp một miếng đùi gà trong nồi canh gà đang bốc khói nghi ngút. Nước dùng thơm phức, nóng hổi giữa tiết trời thu se lạnh thật sự quá đỗi tuyệt vời.

"Rõ, Nhạc ca." Gia Di gật đầu dứt khoát.

Cả đội đang ăn uống rôm rả thì Tôn Tân và Đinh Bảo Thụ bỗng nhiên sóng vai về.

"Hai chung với ?" Gia Di tròn mắt ngạc nhiên. Một đứa trẻ lầm lì bướng bỉnh, một gã thanh niên mắc chứng sợ xã hội đến mức mắt khác quên sạch tiếng Quảng Đông, chơi với ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...