Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 159: Trò Chơi Bắn Bi Và Chú Cún Con
Vân Tiểu Cửu chen : “Mặt hình như hỏng , chẳng bao giờ biểu cảm gì cả, cù lét cũng . Bố còn gọi quái vật nữa.”
*Hít...* Cả nhà họ Vân đồng loạt hít một khí lạnh. Đây "bé đáng thương" cấp độ cao nhất . Vân Tiểu Ngũ cũng mủi lòng, vỗ vai bé: “Đừng buồn, tớ em !”
Vân a nãi liên tục gắp thức ăn bát : “Ăn nhiều cháu, ăn cho chóng lớn.” kỹ thì đứa trẻ tuy trắng trẻo trai gầy yếu, trông khỏe mạnh cho lắm. ông bố tồi! Tuy Phó Minh Dụ rõ, Vân a nãi đoán chắc nhà kế . Thật tội nghiệp.
đầu tiên Phó Minh Dụ ăn cơm cùng nhiều như , khí náo nhiệt khiến cảm giác thực sự thuộc về nơi , dù mới chỉ quen đầy một ngày. Khác hẳn với căn nhà xa hoa lạnh lẽo, nơi luôn cảm thấy kẻ thừa thãi bên cạnh bố, kế và đứa em cùng cha khác . Huyết thống, đôi khi chẳng quan trọng bằng tình .
Ăn cơm xong, đám Vân Giảo dẫn Phó Minh Dụ ngoài dạo cho tiêu cơm.
“ em, đây chơi b.ắ.n bi ! Cái Giảo Giảo mua cho bọn tớ đấy.”
Vân Giảo sực nhớ : “C.h.ế.t , em quên chia tiền!” Cô bé chạy biến về nhà tìm lấy tiền. “Bà nội phần , ông nội cũng .”
Vân a nãi và Vân a gia kinh ngạc cháu gái: “Làm gì thế ? chia tiền cho ông bà?”
Vân Giảo tiếp tục đưa cho chú út và thím út mỗi mười đồng. Thẩm Vân Liên giải thích: “Đây tiền Giảo Giảo bán heo rừng một trăm hai mươi đồng đấy ạ. Lúc ở nhà ngoại con bé cũng chia cho mỗi một phần, lớn mười đồng, trẻ con một đồng.”
“Ôi chao, con bé ngốc , chia hết thế thì cháu còn bao nhiêu?”
Vân Giảo vẫn hớn hở chia tiền cho các trai: “ ạ, Giảo Giảo còn kiếm nhiều tiền lắm, cháu thể bắt nhiều cá lớn đáng giá mà!”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Dù thế thì cũng tiêu xài hoang phí như .” Vân a nãi lầm bầm cũng từ chối, bà định bụng sẽ giữ hộ tiền cho cháu gái, trẻ con cầm nhiều tiền an .
Cuối cùng, khi chia cho cả nhà, Vân Giảo chỉ còn chín đồng. Cô bé liếc Phó Minh Dụ "bé đáng thương" xui xẻo. “Cho một đồng .” Cô bé đưa tiền cho .
Phó Minh Dụ nhận lấy, nghiêm túc : “Tớ sẽ bảo ông nội mua đồ hộp cho ăn.”
Vân Giảo thỏa mãn ngay lập tức, hi hi, đồ hộp đắt hơn một đồng nhiều, vụ lỗ! “ nhớ đấy nhé, dám lừa tớ tớ đ.á.n.h cho đấy!” Cô bé cố làm vẻ hung dữ, hạ thấp giọng uy hiếp: “Tên buôn lừa tớ giờ đang bóc lịch trong đồn , còn đ.á.n.h thê t.h.ả.m lắm.” khuôn mặt cô bé quá đáng yêu, làm vẻ hung dữ trông chỉ thấy buồn chứ chẳng dọa ai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ cũng từng gặp bọn buôn ?” Phó Minh Dụ hỏi.
Vân Giảo gật đầu: “Ừ, chắc cùng một bọn với đám bắt đấy. tớ thông minh lắm, cùng các trai đ.á.n.h bọn chúng kêu cha gọi , còn lừa chúng bao nhiêu sô cô la nữa cơ.” Cô bé kiêu ngạo hất cằm: “ cũng thông minh lên, đừng để bắt nữa nhé.” Cô bé bóp bóp cánh tay gầy : “ gầy quá, dễ bắt nạt lắm.”
Phó Minh Dụ kiên định: “ tớ sẽ rèn luyện.” dối, theo ông nội ở quân khu thì việc rèn luyện thể bắt buộc.
Phó Minh Dụ chơi b.ắ.n bi cùng đám Vân Tiểu Ngũ. Lúc đầu chơi, chỉ một lát bách phát bách trúng. Vân Tiểu Ngũ kinh ngạc: “ làm thế?!”
Phó Minh Dụ thản nhiên: “Tính toán thôi, cái thể dựa góc độ và lực đạo để đo lường.” bắt đầu giảng giải một tràng công thức tính toán khiến đám Vân Tiểu Ngũ cuồng đầu óc.
“Dừng! Đừng nữa!” Vân Tiểu Ngũ kêu lên.
Phó Minh Dụ khó hiểu: “Dễ mà.” Trông lúc hệt như một con robot thông minh.
Vân Tiểu Ngũ lầm bầm: “Dễ cái rắm, tớ cứ dựa kinh nghiệm mà b.ắ.n thôi!”
Chơi một lúc, Phó Minh Dụ thấy trò quá đơn giản nên chán. Vân Giảo liền dẫn xem cún con. “Vài ngày nữa tớ đón một chú cún về nuôi .”
Ba chú cún con nhà bà Lưu đều mở mắt, con nào con nấy mập mạp, lông xù, kêu ăng ẳng vui tai. “Bà Lưu ơi, ba chú cún bà đều đem cho hết ạ?” Vân Giảo vẫn đang phân vân chọn con nào, con nào trông cũng ngoan.
“ cháu ạ.” Bà Lưu đáp: “Hiện tại mới nhà cháu đặt một con, hai con còn vẫn ai nhận.”
Vân Giảo xoắn xuýt, xoa tai ba cục bông nhỏ: “ thấy tớ nên nuôi con nào?”
Phó Minh Dụ chỉ con màu trắng: “Con màu trắng , lông nó xù và xoăn, trông đáng yêu, hợp với lắm.”
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất đang nhiều độc giả săn đón.
Vân Giảo gật đầu: “Tớ cũng thấy nó nhất.”
Phó Minh Dụ bế con màu đen lên, con giống ch.ó bố, trông dữ và tiếng sủa cũng to nhất. “Bà ơi, cháu thể xin một con ạ?” hỏi bà Lưu, lấy từ túi quần yếm một đồng bạc: “Cháu mua nó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.