Thập Niên 80: Tái Sinh Khởi Nghiệp
Chương 9
Thằng bé học nấu ăn, giặt giũ, giống kiếp , cả đời để nó chạm những việc .
Ngày nó đỗ cấp ba trọng điểm, nó đặc biệt đến báo tin mừng.
bàn ăn, nó ngập ngừng : “Bố bây giờ… sống lắm. Ông bà nội ngày nào cũng cằn nhằn ông , nhà chú hai cũng trách ông hồi đó cản …”
gắp cho Tiểu Mẫn một miếng thịt kho tàu, ngẩng đầu lên: “Nếu con đến để làm hòa giải thì về .”
“ !” Kiến Quân vội vàng giải thích, “, con… con mở trường nữ sinh?”
“Tháng khai giảng.” lau miệng, “Chuyên nhận các cô gái nghèo, miễn bộ học phí.”
Nó im lặng lâu, đột nhiên : “Đợi con nghiệp đại học, con thể đến nhà máy giúp việc ?”
đứa con trai càng ngày càng giống cha nó, cuối cùng chỉ : “Tiểu Mẫn sẽ giúp .”
Chúng ly hôn xong, Trần Minh Viễn quả nhiên tiếp tục cấp dưỡng cho Lý quả phụ.
Chẳng tường nào gió lọt qua .
Chuyện hiểu truyền đến tai lãnh đạo trường, thêm vụ ly hôn đó, ảnh hưởng cực kỳ tệ hại.
Đừng bỏ lỡ: Ly Hôn Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
điều chuyển từ vị trí giảng dạy sang hậu cần.
tình cờ thấy ở bách hóa tổng hợp, đang quầy văn phòng phẩm, tranh cãi với bán hàng vì cuốn sổ giáo án tăng giá năm xu.
Cái lưng từng thẳng thớm nay còng xuống, thái dương thấy tóc bạc.
thấy , theo bản năng trốn, quầy hàng vấp chân.
thẳng qua, mùi nước hoa lướt qua ống tay áo bạc màu .
ban đầu cha chồng còn định mai mối cho , ai mà chẳng một cái hố đáy thể lấp đầy? Nửa lương thì cung phụng cha , nửa còn đem bù đắp cho “hộ khó khăn” nào, ai dám đẩy con gái hố lửa đó?
Lễ khai giảng “Trường Nữ Công Tú Lan” một vị khách mời mà đến.
Cha chồng cũ dẫn theo phóng viên xông , lóc tố cáo mặt : “ xem! Cái đàn bà độc ác , tự hưởng phúc mà chăm sóc già!”
hiệu cho bảo vệ đừng ngăn cản, cầm lấy micro:
“Hai vị quả thật nhắc nhở . Trần Minh Viễn những năm đó cho hai vị bao nhiêu tiền dưỡng lão? đưa cho bao nhiêu tiền sinh hoạt phí? cần bây giờ tính toán một chút ? lúc các đồng chí phóng viên ở đây.”
Hiện trường vang lên tiếng khúc khích.
Cha chồng mặt mày tái mét mời khỏi cửa, ngày hôm báo đăng tin: 《Nữ Doanh nhân Vương Tú Lan: Dùng giáo d.ụ.c đổi vận mệnh》.
Cái thằng cháu trai đẩy Tiểu Mẫn xuống sông, rốt cuộc cũng thoát khỏi quả báo.
, thoát khỏi sự can thiệp ?
Cái suất công nhân chính thức mà nó giành hủy bỏ do nhà máy chuyển đổi sản xuất, vợ nó cưới về cũng ôm tiền bỏ trốn.
nó say rượu đả thương khác nên phạt ba năm tù, lúc tù thì cả tàn phế.
Những chuyện , chỉ tham gia một chút.
Tiểu Mẫn tin, chỉ nhẹ một câu: “, đừng vì loại mà phí tâm tư, con sớm hận nữa .”
xoa đầu con bé.
Con gái xứng đáng một cuộc đời hơn, những con sâu bọ xứng chiếm giữ ký ức nó.
Năm Kiến Quân đỗ đại học, nó một đến tìm .
Nó cửa văn phòng , vẻ lúng túng.
Những năm nó thỉnh thoảng sẽ đến, giữa chúng luôn một bức tường vô hình ngăn cách.
“,” nó nhỏ, “Con đỗ đại học tỉnh . Học phí… Bố con bên đó khó khăn.”
đặt bút xuống, nó.
Đứa con trai cao hơn nhiều, giữa hai hàng lông mày vẫn bóng dáng cha nó.
“ bao nhiêu?” Giọng bình thản.
“Chỉ cần học phí thôi, tiền sinh hoạt con thể tự làm thêm…” Nó vội vàng bổ sung.
một tấm chi phiếu đưa cho nó, nhiều, chỉ đủ học phí và sinh hoạt phí bốn năm đại học nó.
Nó nhận lấy chi phiếu, ngón tay run run: “, con cảm ơn . Và… chuyện năm xưa, con xin .”
nó đang ám chỉ điều gì chỉ học phí, mà còn việc năm xưa nó chọn về phía cha nó, khuyên “tha thứ” cho Kiến Quốc, và lúc ly hôn, nó do dự chọn theo cha nó.
mắt nó, hề giận dữ, cũng oán hận, chỉ sự bình thản: “Kiến Quân, tiền con cứ cầm, học tập cho . Chuyện qua thì cứ cho nó qua , giữa chúng , cũng chỉ thể đến đây thôi.”
Nó há miệng, mắt đỏ hoe, cuối cùng chỉ cúi đầu thật sâu, lưng rời .
, nó hiểu ý trách nhiệm làm , kết thúc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Năm Tiểu Mẫn nghiệp Đại học Sư phạm, con bé dẫn về một trai trẻ tuấn tú.
Ánh mắt con bé, giống như bảo vật quý giá nhất đời.
chỉ với nó: “ sẽ luôn hậu thuẫn con.”
Trong đám cưới, .
Mùa xuân năm , cháu gái ngoại đời.
khuôn mặt nhỏ bé trong tã lót giống hệt nó, run rẩy hôn lên trán con bé.
, sẽ bảo vệ tất cả các con.
Sinh nhật sáu mươi tuổi , Kiến Quân dẫn vợ và con đến.
Nó lập gia đình và sự nghiệp, mặc dù trường học như kiếp , sinh viên đại học trong thời điểm vẫn hiếm , nó một công việc ở thành phố.
Chúng gặp hai ba một năm, thường dịp lễ tết, nó dẫn gia đình đến thăm , cùng ăn một bữa cơm, lịch sự xa cách.
“, sinh nhật vui vẻ.” Nó đưa quà, một cây bút máy khá .
“Cảm ơn.” nhận lấy, đưa cho trợ lý bên cạnh cất .
Vợ nó cố gắng làm cho bầu khí ấm áp hơn: “, Kiến Quân thường xuyên nhắc đến , dễ dàng gì…”
mỉm gật đầu, tiếp lời.
Con nó, cháu nội , rụt rè gọi “Bà nội”.
xoa đầu đứa trẻ, đưa cho một phong bao lì xì.
Ăn cơm xong, họ thêm một lát cáo từ.
Kiến Quân do dự một chút ở cửa, đầu : “, bảo trọng thể.”
“Con cũng .” ở cửa, gia đình ba họ lên xe rời .
Con gái Tiểu Mẫn tới, khoác tay : “, … thật vẫn luôn hối hận.”
Gợi ý siêu phẩm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt đang nhiều độc giả săn đón.
vỗ nhẹ tay con bé: “ . Tiểu Mẫn , lầm đều thể tha thứ, cũng vết nứt đều thể hàn gắn. Cứ như thế , đối với tất cả đều .”
nhà, ngoảnh .
những lựa chọn, một khi đưa , cả đời.
Nó chọn cha nó và gia tộc nó, còn , chọn con gái và cuộc đời chính .
Chúng trở thành những xa lạ thuộc nhất, như , cũng .
Năm sáu mươi lăm tuổi, giao công ty cho giám đốc điều hành chuyên nghiệp, thành lập “Quỹ từ thiện Tú Lan”.
Khoản quyên góp đầu tiên dành cho Trường Nữ Công, khoản thứ hai xây dựng Nhà ở cho trẻ em bỏ .
Cô gái nhỏ đẩy xuống nước năm xưa, giờ đang cầm bút đổi vận mệnh hàng ngàn cô gái khác.
phóng viên đến phỏng vấn , những cô gái trẻ đầy sức sống khán đài:
“Bởi vì may mắn, hy vọng thể truyền sự may mắn .”
Cuối mùa thu, Trần Minh Viễn nhờ nhắn gặp .
Trong phòng bệnh viện, gầy gò đến biến dạng: “Tú Lan… ung thư gan giai đoạn cuối.”
gọt cho một quả táo: “Cần tiền chữa trị ?”
lắc đầu: “Chỉ … với cô một tiếng xin . Chuyện Tiểu Mẫn, Kiến Quốc… thằng bé quỳ xuống cầu xin …”
“ , xem, chẳng bây giờ báo ứng .” đưa quả táo cho .
sững sờ.
Sinh nhật ba mươi tuổi cháu ngoại, ba thế hệ chúng cùng ăn bánh kem trong sân.
Ánh nắng xuyên qua giàn nho rải mỗi .
Tiểu Mẫn đang với chồng, đột nhiên nhớ đến kiếp khi con bé c.h.ế.t đuối, quỳ bên bờ sông nhặt chiếc kẹp tóc con.
“Bà ngoại! Ăn bánh ạ!” Cháu ngoại sốt ruột vì cha cứ giục cưới, chạy đến tìm , bà ngoại cởi mở nó.
nhận lấy, ôm con bé lòng.
Kiếp , Tiểu Mẫn học đại học, trở thành giáo viên, chồng yêu thương và những đứa con đáng yêu.
Doanh nghiệp giúp đỡ vô phụ nữ, trường nữ công thắp sáng cuộc đời hàng triệu .
thứ viên mãn mắt, chậm rãi nhắm mắt .
, cuối cùng thể ngủ yên .
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.