Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 708: Hướng kinh doanh của Triệu An Đình
Triệu An Đình mặc áo thun trắng, quần kaki vàng nhạt, bên ngoài khoác một chiếc sơ mi màu xanh thiên thanh. Cách ăn mặc sạch sẽ, sảng khoái khiến trông như một nam sinh đại học mới ngoài đôi mươi. xách hai túi quà giao cho Nghiêm Như Ngọc.
Đừng bỏ lỡ: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
"Anna bận đóng phim ở đoàn về , đặc biệt nhờ mang món quà nó chọn tới cho em, còn phần ."
Nghiêm Như Ngọc xem : "Anna thì chắc chắn túi LV , mấy năm nay nó tặng túi cho em, cứ như túi xách thể chữa bách bệnh ."
"Cũng lý mà." Giả Thục Phân gật gù suy ngẫm: "Túi (bao) trị bách bệnh, bao xác thực trị bách bệnh."
Bà thuận tay vỗ "bốp" một cái lưng Nghiêm Cương đang cạnh. "Cái đồ gỗ mục , học hỏi ."
Nghiêm Cương 57 tuổi đ.á.n.h bất ngờ, khuôn mặt nên biểu hiện thế nào. Ông liếc ai đó, đầy ẩn ý : " với Ninh Ninh bên đến già, tình cảm vợ chồng thâm sâu, cần học hỏi ."
Giả Thục Phân tuổi cao nên tai nghễnh ngãng, khó hiểu hỏi : "Cái gì sâu? Sâu bọ gì? Cương tử, văn hóa thì đừng dùng thành ngữ bốn chữ làm gì."
Nghiêm Cương cạn lời, những còn đều rộ lên.
Khi Nghiêm Như Ngọc mang quà phòng, cô chợt nhận mấy năm nay Triệu An Đình năm nào cũng tặng quà sinh nhật và cả quà nghiệp cho cô, vì quá bận nên hình như cô bao giờ mở xem. Để lát nữa rảnh cô tháo xem thử mới .
Trong bữa cơm, bé Uy Uy thừa lúc lớn để ý, vớt một chiếc chân gà trông vẻ ớt bỏ tọt mồm. Thật đó chân gà ngâm ớt, cay xé lưỡi. bé há miệng phun ngay lập tức, thè lưỡi nhăn nhó.
"A a a! Cái lưỡi chào đón bạn !"
bé phun , phun trúng áo Triệu An Đình cạnh. Nghiêm Xuyên và Mới đều nhà, thế Ôn Ninh và Nghiêm Cương với tư cách ông bà nội dậy bế cháu dọn dẹp.
Giả Thục Phân nháy mắt, nhanh nhảu bảo: "Tiểu Ngọc, con dẫn An Đình tìm quần áo con , ôi chao, thể để mặc bộ đồ bẩn về ."
" ạ."
Nghiêm Như Ngọc cũng ăn xong, nghĩ ngợi nhiều, thật sự dẫn lấy đồ. " với hai em vóc dáng cũng tương đương, thích mặc màu gì?"
Khóe môi Triệu An Đình khẽ : "Gì cũng , em chọn thích hết."
Nghiêm Như Ngọc nhướng mày: "Thế ? hai em cái áo thun in hình Tôn Ngộ nắm tay Lâm Đại Ngọc đấy, mặc ?"
Triệu An Đình: "... Thôi bỏ , vẫn thích mặc hình Cừu Vui Vẻ và Sói Xám hơn."
"Ha ha." Nghiêm Như Ngọc bật . " ông chủ bận rộn thế mà cũng nhân vật hoạt hình ? , còn cứu trợ nữa. An Đình, thật sự ngoài dự đoán em đấy! tận hưởng cuộc sống."
Triệu An Đình thẳng thắn: "Đó vì đây em hiểu thôi. Nhân chuyện cứu trợ, bàn với em một việc chính sự."
"Việc gì ạ?" Nghiêm Như Ngọc tò mò.
Triệu An Đình giữ bí mật: "Em cứ giúp lấy quần áo , lát nữa ăn xong chúng bàn tiếp."
Cái kiểu úp úp mở mở làm Nghiêm Như Ngọc thấy ngứa ngáy trong lòng. Cô thách thức: " thôi, nếu việc chính sự mà 'chính đáng' thì em tha cho ."
Triệu An Đình bật : "Chống mắt lên mà xem."
Nghiêm Như Ngọc hừ nhẹ một tiếng phòng lấy đồ. Cô chọn đại cho một chiếc áo thun trắng và đưa kèm một chiếc khăn sạch, bảo nhà vệ sinh . chuyện diễn bình thường.
Đến lúc Triệu An Đình về, Nghiêm Như Ngọc cũng . Bé Uy Uy ôm lấy chân cô, ngước đầu lên: "Cô cô ơi, con làm chồng cô, cô dắt con theo với."
Nghiêm Như Ngọc nhướng mày: "Cái thằng nhóc , cô bác sĩ đấy, chuyên tiêm cho các bạn nhỏ, con còn làm chồng cô ?"
Uy Uy biến sắc, lập tức buông tay xua đuổi: "Thôi bỏ , thôi bỏ , cô mau kết hôn với chú ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Phương Uy Uy!"
... Lời thằng bé làm Nghiêm Như Ngọc liếc Triệu An Đình một cái. ngạc nhiên há hốc mồm, vành tai đỏ ửng như thể nắng đốt. Nghiêm Như Ngọc trái thấy ngượng.
xa một đoạn, cô giải thích: "Uy Uy giống hệt hai em hồi nhỏ, năng kiêng dè gì cả. hai em hồi bé cũng bà nội đ.á.n.h vì cái tội , đừng để ý lời nó nhé."
Triệu An Đình gật đầu: " , chấp trẻ con." còn ước gì lời thằng bé sự thật nữa kìa.
Suy nghĩ một lát, : " mời em uống chiều nhé? Tiện thể bàn việc chính sự luôn."
Nghiêm Như Ngọc đồng ý: " ạ, chọn quán gần bệnh viện Thiên Đàn ? Lát nữa em còn về kiểm tra phòng."
"Tất nhiên ."
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Triệu An Đình quả thực một tinh tế, còn thông thuộc địa hình quanh bệnh viện Thiên Đàn hơn cả Nghiêm Như Ngọc. nhanh, họ đến một quán cà phê trang nhã, gian . Triệu An Đình hỏi ý kiến cô gọi đồ uống, đợi cô giục, chủ động thẳng vấn đề.
" cùng vài đối tác kinh doanh đang khởi động một dự án công ích nhằm nâng cao năng lực cấp cứu chấn thương ngoại thần kinh ở cơ sở. Bệnh viện Thiên Đàn các em đơn vị hàng đầu trong ngành, nên mời các chuyên gia bệnh viện làm cố vấn kỹ thuật và thiết kế giáo trình đào tạo, em thấy ?"
Nghiêm Như Ngọc kinh ngạc: "Đây việc mà! Kiến thức phổ cập thì khi gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, họ sẽ hấp tấp di chuyển phần đầu nạn. mà An Đình, từ bao giờ công việc liên quan đến ngoại thần kinh ?"
Triệu An Đình khựng hai giây giải thích: "Thế hệ cha ở Hong Kong vốn đại lý thiết công nghiệp khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Mấy năm , tìm cách mở rộng kinh doanh sang Kinh Thị và Mỹ, tập trung mảng công nghệ y tế và giải trí. Thật đến vùng thiên tai để trao tặng miễn phí các thiết cứu trợ cốt lõi công ty, như máy giám sát, máy phân tích, máy giúp thở cầm tay..."
Nghiêm Như Ngọc vô cùng chấn động: "Khoan , ý những thiết chúng em dùng trong lúc mổ thể do công ty bán ?"
Triệu An Đình khiêm tốn: " nhận đơn đặt hàng từ bệnh viện các em."
"Lợi hại thật!" Nghiêm Như Ngọc khen ngợi, bưng ly sữa lên: " An Đình, em mời . cũng giống như cả, hai và Đình Tây em, đều nỗ lực con đường riêng và tìm thấy sự nghiệp để phấn đấu cả đời."
Triệu An Đình nâng ly cà phê: "Chúng như thôi."
Đặt ly xuống, Nghiêm Như Ngọc nghiêm túc : "Về dự án công ích , em sẽ bàn bạc với thầy em báo tin cho . Nếu thầy đồng ý và em thời gian, em sẽ hỗ trợ theo dõi dự án ."
"." Triệu An Đình rút khăn giấy, nhoài đưa cho cô. "Cạnh môi em dính sữa kìa."
Nghiêm Như Ngọc ngượng ngùng nhận lấy khăn: "Cảm ơn ."
Hai tiếp tục trò chuyện về dự án công ích và các thiết y tế. Nghiêm Như Ngọc khá tò mò về những thứ , còn Triệu An Đình dĩ nhiên giải thích vô cùng chi tiết.
Trong lúc họ đang trò chuyện, cách đó xa đột nhiên truyền đến tiếng một phụ nữ kinh hãi thốt lên, lập tức thu hút sự chú ý .
"Tiên sinh, ngại quá, bỏng chứ? đừng mà, tiên sinh?"
Nghiêm Như Ngọc và Triệu An Đình dời tầm mắt qua, liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang vội vã ngoài. Cả hai đều nhận đó ai.
Đàm Khinh Hạc.
Bầu khí tức khắc trở nên đình trệ. Nghiêm Như Ngọc rũ mắt, siết chặt chiếc ly trong tay.
Triệu An Đình cố giữ giọng bình tĩnh: "Em qua xem ? Tiểu Ngọc."
"Hả?" Nghiêm Như Ngọc thẫn thờ một lát, liền phủ nhận: " , cần thiết."
đường ai nấy thì nên vương vấn làm gì, nếu sẽ chẳng cho ai cả. Đàm Khinh Hạc chắc hẳn cũng nghĩ như nên mới lộ diện.
Triệu An Đình dùng ngón trỏ vân vê quai ly, lời cứ nghẹn nơi đầu môi, thôi. Cuối cùng, chẳng gì cả, bưng ly lên uống cạn sạch cà phê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.