Thập Niên 80: Mỹ Nhân Mềm Mại Được Anh Chồng Thô Hán Cưng Chiều Hết Mực
Chương 35: Buôn bán nhỏ
Căn phòng từng tối tăm chật hẹp giờ phút trở nên sáng sủa tươi mát.
Xinh đến mức khiến mê mẩn.
bộ dạng hiểu sự đời các cô, trong lòng Vương Lan đắc ý chịu !
hai ít công kích gu thẩm mỹ cô ! Còn bảo cô quê mùa, một chút cũng thời thượng.
Bây giờ thì ?
Các cô chẳng cũng giống như đồ nhà quê ?
“Chị, cái … rốt cuộc chị làm gì ? chị mua nhiều đồ như thế?”
Vương Lan liếc tủ quần áo , đây thứ cô hài lòng nhất.
căn bản cô mua mới, đây tủ quần áo cũ cải tạo .
Diệp Nguyễn Nguyễn màu tủ quần áo lắm, bảo cô dán một lớp giấy màu vàng nhạt lên tủ, còn tấm rèm treo tủ tự nhiên do Diệp Nguyễn Nguyễn giúp may.
Còn những thứ khác, nào chăn ga gối đệm bốn món, nào rèm cửa cũng đều cô giúp làm!
“Chị, chị , rể phát tài ?”
Vương Lan ho một tiếng, chậm rãi mở tủ quần áo, lấy chiếc áo khoác len quý giá .
“Chúng vẫn nên xem cái , đây cái chị mua năm ngoái.”
Hai lập tức thu hút sự chú ý.
Cầm áo khoác len sờ sờ, dày dặn mềm mại, sờ lên so với vải len các cô mang đến hơn bao nhiêu .
Kiểu dáng tuy rằng giống , chịu nổi chất liệu a!
“Xem , chất lượng áo khoác chị chứ?”
“.”
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương thể thừa nhận.
Vương Lan: “Cho nên, vải len các em mang đến, chị xin miễn, các em tự may .”
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương , bất đắc dĩ gật đầu: “ ạ.”
Vải len tiêu thụ , hai nhanh liền quẳng đầu.
Mỗi kéo một cánh tay Vương Lan bắt đầu làm .
“Chị, chị cho em chị mua tủ quần áo, chăn ga gối đệm, còn rèm cửa nọ, hết bao nhiêu tiền ?”
“ đấy chị Lan, em ở trong thành phố cũng từng thấy bộ chăn ga nào như thế . Còn nữa, lúc em kết hôn, mua đồ nội thất, dạo khắp thành phố cũng thấy cái tủ quần áo nào như .”
Vương Lan ở mép giường, thảnh thơi vắt chéo chân: “Các em cũng mua mấy thứ ?”
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương chút chần chờ, lập tức gật đầu.
ngay đó hai chút do dự.
“Chị, mấy thứ như , đắt lắm ?”
“Chị cũng đấy, chồng em mới chỉ giảng viên, lương bao nhiêu.”
Khóe miệng Vương Lan nhếch lên: “ các em thể chấp nhận giá bao nhiêu?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-my-nhan-mem-mai-duoc--chong-tho-han-cung-chieu-het-muc/chuong-35-buon-ban-nho.html.]
Cô ngốc, hai ngày thường keo kiệt lắm, trong tay nắm bao nhiêu tiền .
Cắn c.ắ.n môi, Lâm Nguyệt : “Chị, tủ quần áo em chắc chắn mua nổi , em mua một bộ chăn ga gối đệm, chị cũng đấy, em với chồng em mới cưới hai năm… bọn em còn con…”
đến cuối cùng, mặt cô đỏ bừng.
Vương Lan khẽ một tiếng: “Chị hiểu!”
Tống Hiểu Phương cũng đỏ mặt: “Còn em nữa, em cũng mua một bộ.”
Lâm Nguyệt: “Chị, nếu bộ chăn ga đó quá 50 đồng thì em thể chấp nhận .”
Tống Hiểu Phương: “Em cũng thế! Cho dù vượt quá một chút… cũng .”
Lâm Nguyệt cô bạn một cái, c.ắ.n răng: “Em cũng thế, vượt quá một chút cũng , miễn mua !”
Vương Lan híp mắt liếc hai một cái, đó ghé sát , nhỏ giọng : “Chị cho các em , tủ quần áo chị mua mới , đó do chị tự dán giấy cải tạo đấy.”
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương trừng lớn mắt.
“Hả?!”
Hai nhanh chóng đến tủ quần áo, vén tấm rèm lên.
Khi tấm rèm vén lên, màu sắc tủ quần áo biến thành màu trắng gạo, kỳ thật cũng tính , vẫn cứ bình thường thôi.
Hai lập tức ý thức , thứ làm cho cái tủ quần áo trở nên đẽ bản cái tủ, mà tấm rèm xinh treo đó!
Vương Lan khoanh tay về phía các cô: “Phát hiện chứ? Thật nhất vẫn tấm rèm .”
Trong lòng hai lập tức rục rịch, nếu chỉ tấm rèm thôi thì giá cả chắc chắn đắt.
Cho dù đắt, cũng trong phạm vi các cô thể chấp nhận .
“Chị, chị đừng úp úp mở mở nữa, cho bọn em chị đặt ở ?”
Vương Lan: “Cái chị đặt ở cửa hàng, đây chị quen một cô bé, cô giúp chị làm. Chăn ga gối đệm, rèm tủ quần áo, còn cả rèm cửa sổ, mấy thứ đều cô làm cho chị.”
“… cô thu tiền chị ?” Tống Hiểu Phương hỏi.
Vương Lan tặc lưỡi: “Nghĩ gì thế?! Em mấy loại vải quý giá thế nào ? Các em tự xem mấy loại vải , các em gặp bao giờ ?”
Hai lắc đầu.
Vương Lan: “Cho nên , chỉ riêng vải vóc thôi chúng mua , huống chi làm mấy thứ còn chỉ dùng một loại vải, vải bông vụn, ren, cái gì gọi ren ?”
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương còn kịp mở miệng, Vương Lan liền tiếp tục : “Chị cũng , đem hai loại vải kết hợp với trông , cái đó gọi thiết kế!”
“Thiết kế còn đáng giá hơn nhiều so với bản vải vóc đấy.”
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương mà như lọt trong sương mù.
Vương Lan lắc đầu, chủ đề chính: “Cho nên, thiết kế, dùng vải như , mấy thứ đều tiền cả đấy!”
Nghĩ nghĩ, Vương Lan bịa chuyện : “Chị cho các em , bộ chăn ga gối đệm chị tốn mất 60 đồng! Rèm tủ quần áo tốn 30 đồng, rèm cửa sổ tốn 50 đồng!”
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Đấy còn tính giá hữu nghị cho chị đấy!” Vương Lan đắc ý .
Lâm Nguyệt và Tống Hiểu Phương gian nan nuốt nước miếng.
mà cái giá so với cái tủ quần áo mới làm các cô thèm thuồng thì rẻ hơn nhiều .
Tủ quần áo mới mất hai ba trăm đồng cơ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.