Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 469
Dù hai hơn một năm gặp, thấy mặt, dăm ba câu chuyện đủ làm cái cảm giác thuộc ngày nào ùa về.
“Nghĩ bụng chắc các em về kịp gì ăn, chị mang cho nhà mấy món .” Lâm Xuân Lệ đưa đồ vật trong tay qua.
“ cảm ơn chị Xuân Lệ.”
Cố Tri Ý vội kéo chị nhà, hai chị em bắt đầu râm ran chuyện trò.
Một lát , Lâm Xuân Lệ mới chợt nhớ : “ , chị còn kịp chúc mừng em , cô sinh viên đại học Hoa Thanh!”
Lâm Xuân Lệ thật lòng vui mừng cho Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cũng từng hỏi Lâm Xuân Lệ thử , chị luôn lo lắng cho bốn đứa con nheo nhóc ở nhà, đành lòng dồn hết gánh nặng lên vai chồng.
Bạn thể thích: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cố Tri Ý cũng thêm, bởi chị hiểu rằng việc thi đại học khôi phục cũng điều bất ngờ với nhiều . Giờ đây, con đường mở , liệu chị Xuân Lệ đổi suy nghĩ nhỉ?
Dù thì chị Xuân Lệ cũng bạn đầu tiên Cố Tri Ý ở thế giới , nên cô vẫn hỏi thêm một câu.
Thật thì cô cũng hiểu những gánh nặng đè lên vai Lâm Xuân Lệ. 3ee834
Nhiều khi bản phấn đấu, chỉ cuộc sống mưu sinh bào mòn hết những góc cạnh sắc sảo, còn đổi cảnh hiện tại, thêm một nữa đối mặt với những điều mới mẻ, bắt đầu một cuộc đời khác. lẽ, sâu thẳm trong lòng còn mang theo nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai bất định chăng?
Khóe môi Lâm Xuân Lệ trĩu xuống, chị thở dài: “Chị thì thôi , giờ mấy đứa con , còn tâm trí mà bon chen góp vui nữa .”
Lâm Xuân Lệ vẫn giữ nguyên suy nghĩ , bon chen đổi gì nữa, cảm thấy bản cũng quá lứa lỡ thì .
Mười năm đằng đẵng trôi qua, bao nhiêu chuyện xảy . lẽ thuở ban đầu, chị còn mang theo chút cam lòng, thấy phận bất công, dần dần, vòng xoáy cơm áo gạo tiền và những chuyện vụn vặt trong nhà quấn lấy, bao nhiêu khí phách và hăng hái tuổi trẻ cũng theo đó mà phai nhạt cả.
Cố Tri Ý gật đầu, thầm hiểu và tôn trọng quyết định Lâm Xuân Lệ. Dẫu , trong thời buổi , cũng nhất thiết chỉ con đường đại học mới lối thoát duy nhất cho cuộc đời.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chị Xuân Lệ, Dũng nhà bên đó còn làm công việc thu mua ?”
Cố Tri Ý ghé sát bên tai Lâm Xuân Lệ, nhỏ giọng hỏi.
Lâm Xuân Lệ gật đầu: “Vẫn còn, dạo chính quyền tra xét gắt gao lắm, nên chị cũng để Dũng nhà làm liều nữa.”
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cố Tri Ý đồng tình gật đầu: “ , tiền bạc kiếm hết, an bản mới hết.”
Cố Tri Ý vốn , thời gian việc kiểm tra sẽ tương đối gắt gao. Thế nên, ngay từ những ngày cuối năm, Cố Tri Ý dặn dò Trương Lực bên tạm thời ngừng hoạt động .
Trong giai đoạn , nhất vẫn nên tạm thời lui về ẩn , tránh sự chú ý.
Theo như ký ức Cố Tri Ý, dường như ở kiếp , Trương Lực cũng gặp chuyện may thời điểm .
Thế cô dứt khoát cho họ nghỉ ngơi, ai nấy đều về ăn Tết sớm hơn dự định.
Mặc dù mấy Trương Lực vẫn còn kiếm thêm đồng đồng , Cố Tri Ý còn cung cấp nữa, thế họ đành chịu, ai nấy đều nghỉ.
Cũng xem như một kỳ nghỉ dài, để ở nhà sum vầy bên .
Lâm Xuân Lệ nán trò chuyện một lúc mới về. lúc đó, Cố Tri Ý mới nhớ khoản tiền hàng cuối cùng mà cô dặn Trương Lực cất giấu trong cái hốc bí mật tự đào.
Cô liền ngay bếp, dịch ngăn tủ sang một bên, cẩn thận cạy viên gạch lát nền lên. Thò tay trong, quả nhiên cô sờ thấy một vật cứng rắn.
đây, vì sợ gửi tiền đến đơn vị bộ đội Cương Tử tiện, Cố Tri Ý bảo trực tiếp đặt tiền đây. Ngay khi Cương Tử cất , cô kịp thời lấy luôn . Nhờ mà cần lo lắng khoản tiền sẽ ngoài dòm ngó.
tiền cuối cùng chắc hẳn mới cất hôm qua, Cố Tri Ý đãng trí quên béng mất. Thành tận bây giờ mới lấy , vặn coi như khoản chi tiêu ngày Tết.
Khôi phục chỗ giấu tiền dáng vẻ ban đầu, cô cũng đẩy ngăn tủ trở về vị trí cũ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.