Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 464
Bà nội bé khi lấy nước nóng, cũng lấy từ trong túi bánh ngô.
bé qua thức ăn phong phú nhà Cố Tri Ý, hiện tại đối với bánh ngô khô cằn nhà chẳng còn mảy may hứng thú.
bé lẳng cái bánh ngô lóc ầm ĩ: “, cháu ăn thịt. Cháu cần ăn cái .”
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đại Bảo và các em há hốc mở to miệng. Dù chúng từng dạy rằng dù thích cũng tuyệt đối lãng phí đồ ăn.
bây giờ đứa trẻ đối diện trực tiếp lẳng thẳng bánh ngô ngoài. Bọn họ tài nào chấp nhận hành vi . Cho nên Đại Bảo hệt như một bà cụ non, liền bắt đầu giáo huấn hai đứa em trai .
“Nhị Bảo, Tam Bảo, các em xem, thế phí phạm đồ ăn, nhé, các em nhớ , tuyệt đối làm theo.”
Trong khi , nhóc còn chỉ thẳng hành động đứa trẻ phía đối diện, lộ rõ vẻ đồng tình.
Nhị Bảo và Tam Bảo: Gật đầu lia lịa, đồng thanh: “ cả chí lý!”
khi Nhị Bảo gật gù đồng ý, xong xuôi còn quên nghiêm giọng dặn dò Tam Bảo bé bỏng.
Khiến Cố Tri Ý và đều nhịn . Đây cái tổ hợp ba em mà lạ lùng chứ?
Chẳng qua phụ nữ đối diện thấy những gì Đại Bảo , liền hung hăng trừng mắt cả nhà, đó cúi xuống nhặt chiếc bánh rơi mặt đất. Bà vỗ vỗ bụi chiếc bánh bột ngô, nhẹ nhàng dỗ dành bé mặt: “Cháu ngoan, chỗ bà nội còn trứng gà, chúng ăn trứng gà nhé?”
bé trứng gà, lúc mới nín bặt, giọng khản đặc hỏi: “Ở ? Cháu ăn.”
Bà nội bé vội vàng lấy quả trứng luộc hồi sáng cho bé , bóc sạch vỏ mới đặt trong tay thằng bé.
“Ăn từ từ thôi, đừng để nghẹn.”
Thằng nhỏ chẳng thèm để ý, ngấu nghiến ăn quả trứng gà.
Chỉ , thật như lời bà nội nó , khi ăn vội đến miếng cuối cùng, bé nghẹn ứ nơi cổ họng. Cả khuôn mặt đỏ tía tai vì nghẹn.
Vẫn bà nó tiến lên vỗ lưng mấy cái, cho uống ngụm nước ấm mới xuôi.
Thằng nhỏ ăn xong vẫn thỏa lòng, bắt đầu làu bàu: “Cháu vẫn đói, cháu còn ăn.” Dứt lời đòi lăn lộn ăn vạ tiếp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
phụ nữ ở một bên dỗ dành cháu trai nhỏ.
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Khi Lâm Quân Trạch trở , Cố Tri Ý liền lấy hết đồ ăn .
Khi thằng nhỏ thấy đồ ăn Cố Tri Ý ngon như liền níu lấy tay bà nội, nũng nịu đòi.
“Bà nội, cháu ăn cái bọn họ, miếng móng giò .”
xong liền chỉ móng giò kho bỏ trong chiếc cặp lồng nhôm Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý làm như việc gì, đón lấy chiếc khăn ẩm Lâm Quân Trạch giặt, lau khô tay cho mấy đứa nhỏ.
đó mới cho mỗi đứa một miếng móng giò, để chúng tự cầm gặm.
Thằng nhỏ thấy thì nước miếng ứa , bà nội nó cũng chẳng khá hơn bao.
ăn ngon như , bà cũng cảm thấy thèm thuồng, gì đến trẻ con.
Chẳng qua bà nghĩ, cả chuyến tàu đều chung một khoang, khi ăn uống lẽ lời hỏi thăm chứ? Trong lòng bà nội thằng nhóc nghĩ như .
Đáng tiếc, Cố Tri Ý như gì, chỉ lo chia thức ăn cho mấy đứa nhỏ nhà .
Thấy , bà nội thằng nhóc thầm rủa Cố Tri Ý điều.
Bên đứa nhỏ quấy phá, đành mở lời hỏi: “Cô em , cháu nhà thèm quá, cô thể cho thằng bé nếm thử một miếng ?”
Cố Tri Ý ngờ thể thốt những lời mặt dày đến thế?
cách nào để tiếp tục giả ngơ, cô gượng : “Thật sự xin nhé, thưa thím, thức ăn ở đây chỉ đủ cho cả nhà cháu thôi, thật lòng còn dư cho cháu nhà thím ạ.”
xong cô chỉ lo dùng bữa .
phụ nữ vươn cổ ngó nghiêng cặp lồng nhôm, rõ ràng còn một miếng nữa kìa. Chẳng cô đang trơ mắt dối ? thẳng thắn cho cháu bà ăn !
Bà liền mở miệng : “Trong hộp cơm còn một miếng ? vặn đủ cho cháu nhà ăn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.