Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Chương 187

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

khi khỏi nhà, Cố Tri Ý chuẩn sẵn một cái túi vải lớn nên cũng chẳng cần mang theo gì thêm, thế ....

về nhà tiện thể mang cho em một lọ tương ớt lên đây . Em ăn nhạt, thì thể thêm chút tương ớt cho dễ ăn.” Cố Tri Ý .

Lâm Quân Trạch Cố Tri Ý nhắc đến tương ớt hiểu cô ám chỉ điều gì, liền bật : “ , . Em cứ ngoan ngoãn ở đây chờ nhé.” xong thì khẽ xoa đầu Cố Tri Ý mới vội vã khỏi cửa.

Vẻ mặt Hứa Cầm ánh lên sự ngưỡng mộ khi Cố Tri Ý, thốt lên: “Em Cố , ông xã nhà em đối xử với em thật chu đáo.”

Cố Tri Ý chỉ đáp lời. Rốt cuộc, trong cảnh , gì cũng thành khoe khoang, nhất cô nên giữ mồm giữ miệng đôi chút, tránh vạ miệng.

Chẳng bao lâu , cánh cửa phòng hé mở. Cố Tri Ý cứ nghĩ Lâm Quân Trạch quên đồ , nào ngờ bước một đàn ông lạ mặt. tiến thẳng đến giường Hứa Cầm, sững sờ mặt cô.

Với vẻ mặt phần áy náy, : “Tiểu Cầm , thật ngại quá, dạo xưởng bận rộn quá chừng, hôm nay chúng về nhà luôn em nhé.”

Lời dứt, chồng Hứa Cầm cũng bước , giọng điệu hằn học: “ chịu xuất viện, còn ở đây hưởng thụ phúc lộc ? Con trai kiếm tiền chật vật, để cô tiêu pha phung phí thế !”

Hứa Cầm còn định đáp lời, lúc đó đứa bé bật . Cô đành nuốt ngược những lời , vội vàng dỗ con . Trong khi đó, từ lúc chồng và chồng cô bước , đứa bé vẫn cứ ré lên, mà hai chỉ trơ một bên, thờ ơ lạnh nhạt, chẳng mảy may ý định tiến lên giúp đỡ.

Cố Tri Ý cảnh khỏi rùng một cái.

phụ nữ bước qua cánh cửa tử thần, thế chỉ vì sinh một đứa con gái mà chồng đối xử lạnh nhạt, còn chồng thì chẳng mảy may đoái hoài.

Cố Tri Ý còn đang ngẩn thì phụ nữ bên giường đối diện chuẩn thu dọn đồ đạc để về. dỗ con xong, cô tiện tay vội vàng xếp gọn quần áo cho bé. khi , cô chợt nhớ đến chuyện Cố Tri Ý giúp mua hai bữa cơm, liền hỏi: “Em Cố ơi, tiền cơm hết bao nhiêu ? Chị bảo chồng chị đưa em nhé.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Càng , giọng cô càng nhỏ dần, nhỏ dần.

“Tiền cơm ư? Tiền cơm gì mà tiền cơm? Cô còn dám ăn cơm ở bệnh viện ? làm cái chuyện chứ? Nhịn hai bữa cơm thì cô thể c.h.ế.t đói ?”

chồng Hứa Cầm kích động đến mức mắng xối xả.

Cố Tri Ý vốn định từ chối cần, thấy thái độ chồng Hứa Cầm như , cô bèn : “Cũng chẳng đáng bao, cô đưa năm hào và nửa cân phiếu gạo .”

Hứa Cầm phớt lờ những lời chửi bới chồng, cứ thế thẳng chồng . Cuối cùng, đàn ông Hứa Cầm vì sĩ diện, đành chịu đựng ánh mắt như thiêu đốt mà móc tiền và phiếu gạo đưa cho Cố Tri Ý.

khi , Hứa Cầm còn ngoái Cố Tri Ý, khóe miệng khẽ giật giật, : “Cảm ơn em nhiều nhé, em gái. Chị mong em sinh một thằng cu mập mạp.”

đoạn, cô ôm con rời khỏi phòng.

chồng và chồng Hứa Cầm sớm mất hết kiên nhẫn chờ đợi, thấy cô chậm còn ngừng hối thúc.

Khi bóng dáng cả nhà khuất hẳn, Cố Tri Ý mới bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Câu cuối cùng Hứa Cầm chất chứa một hàm ý khác: Chỉ sinh con trai bụ bẫm thì cô mới nhà chồng đối xử khắt khe.

Cố Tri Ý cũng chẳng nên nghĩ gì, chỉ thể thầm mong Hứa Cầm thể tự vững, bằng thì cứ sống mãi như , dù sinh con trai chăng nữa, cuộc sống gia đình cô cũng chẳng thể hơn bao.

Về phần Lâm Quân Trạch, vội vã chạy về nhà. khi , còn trả chiếc xe bò mượn xã, về nhà lấy chiếc xe đạp cà tàng, đó ghé qua nhà bố để dặn dò đôi lời.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...