Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn
Chương 670: Tội Ác Tày Trời Của Du Deng
“Bây giờ lẽ Chu Du và những khác khai thác thông tin hữu ích từ tên trùm Du Deng .”
“Cho dù hỏi tin tức về nơi ... Hừ! Chỉ cần c.h.ế.t, cũng sợ khai.”
Đường Dao Dao gật đầu, hỏi thêm nữa. Nhóm ba rời khỏi nhà tre để hội quân với .
Chu Du thấy nhóm Tống Thanh Lâm tới, lập tức tiến lên định báo cáo tình hình. Tống Thanh Lâm đợi Chu Du mở miệng hỏi : “Thế nào? khai thác gì ?”
Chu Du nháy mắt, vỗ tay tự tin: “Hừ! Đích tay, còn tin tức nào mà moi chứ?”
“ sợ , chỉ sợ thôi.”
“Đừng mồm mép nữa, mau .” Tống Thanh Lâm lườm một cái.
Chu Du lúc mới thôi đùa cợt, chỉnh sắc mặt, bắt đầu báo cáo những thông tin lấy từ miệng Du Deng. Tống Thanh Lâm càng mặt càng lạnh, cuối cùng sắc mặt trầm xuống như sắp nhỏ nước.
Đường Dao Dao bên cạnh cũng đôi chút. Hóa Chu Du , bọn Du Deng bắt cóc dân từ Hoa Quốc về, cô gái nào nhan sắc thì bán sang các nước phát triển. nào nhan sắc kém thì hoặc ném cho đám đàn em chà đạp, hoặc mổ lấy nội tạng đem bán, còn thi thể... thì ném xuống sông cho cá sấu ăn. Ngay cả việc chôn cất chúng cũng lười làm.
Đàn ông bắt về, ai khỏe mạnh thì mổ lấy nội tạng bán sang nước M và các nước phát triển khác, hoặc đưa đến mỏ khoáng sản để lao động khổ . Cái thôn trại chỉ đóng vai trò như một trạm trung chuyển, cho nên Hoa Quốc còn trong trại nhiều.
gian rơi im lặng trong giây lát. Tống Thanh Lâm tiếp tục hỏi: “Các hỏi địa điểm giao dịch và mỏ khoáng sản ở ?”
Xem thêm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Chu Du đáp: “Cái chúng hỏi , nơi giao dịch ở Mandalay, cách đây bảy tám mươi cây . Còn mỏ khoáng sản thì cách đây đầy 5 cây .”
Chu Du , Đường Dao Dao và Tống Thanh Lâm . Tống Thanh Lâm mở miệng: “Bây giờ tên Du Deng còn chuyện ?”
Chu Du gật đầu: “, Đội trưởng còn gì hỏi thì nhanh lên, cảm giác cầm cự bao lâu nữa .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ừ!” Tống Thanh Lâm gật đầu, sải bước về phía căn phòng giam giữ Du Deng. “Chúng gặp tên trùm Du Deng một chút!”
bước qua ngưỡng cửa, Tống Thanh Lâm chợt đầu Đường Dao Dao đang theo sát phía . đưa tay ngăn cô : “Em đợi ở bên ngoài .”
Đường Dao Dao sững sờ, thấy sự lo lắng trong mắt Tống Thanh Lâm, kết hợp với những lời Chu Du , cô dường như hiểu điều gì đó. Cô gật đầu, thu chân .
cánh cửa đóng mắt, Đường Dao Dao ngoài vài bước. Lúc trời sáng rõ. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống ngôi làng nhỏ bao bọc bởi t.h.ả.m thực vật xanh mướt. khí cơn mưa thật trong lành, Đường Dao Dao hít sâu một , từ từ thở trọc khí trong lồng ngực.
đầy năm phút , nhóm Tống Thanh Lâm bước . Tống Thanh Lâm thẳng đến bên cạnh Đường Dao Dao, : “ xác nhận với tên Du Deng , lối đó chính đường thông tới mỏ khoáng sản. Bây giờ chúng qua đó xem .”
Đường Dao Dao gật đầu theo. Lúc , Tống Thanh Lâm đầu hiệu cho Chu Du. Khóe miệng Chu Du nhếch lên một nụ lạnh, gật đầu dẫn theo hai căn nhà.
nhanh đó, ba họ đuổi kịp. Đường Dao Dao vô tình chú ý thấy góc áo Chu Du dính một vết m.á.u mới. Hiển nhiên, tên trùm Du Deng làm nhiều việc ác kết cục gì.
Nhóm Tống Thanh Lâm đẩy cánh cửa tủ quần áo ngụy trang , hang động tự nhiên khổng lồ, bước con đường hầm thông tới mỏ khoáng sản. Họ trong đường hầm tối tăm ẩm ướt nửa giờ thì thấy phía loáng thoáng truyền đến tiếng kim loại va chạm “leng keng”.
Tống Thanh Lâm đầu phất tay hiệu dừng . Tất cả đều dỏng tai lên chăm chú lắng . thể xác định nơi cách mỏ khoáng sản còn xa nữa.
“Cảnh giới!”
lập tức lên đạn, kiểm tra vũ khí trang . khi xác định chuẩn đầy đủ, họ mới giơ súng, cẩn thận tiến về phía .
Khi nhóm xuất hiện tại cửa hang đang tỏa ánh sáng yếu ớt, xuống một cảnh tượng hãi hùng: Trong một lòng núi khổng lồ khoét rỗng, hàng chục bóng gầy gò trơ xương đang máy móc vung cuốc chim ánh đuốc.
Trong hang động kín mít cắm đầy đuốc, khiến bầu khí vốn oi bức càng thêm ngột ngạt vì sự lưu thông. Thứ duy nhất chuyển động mạnh mẽ e rằng những chiếc roi da vung vẩy đám cai ngục.
Trong gian ẩm ướt và cực kỳ nóng bức đó nồng nặc mùi rỉ sắt và mùi hôi thối. Họ thể thấy rõ ràng xương sống lưng những thợ mỏ hằn lên từng đốt, tấm lưng ướt đẫm mồ hôi lấp loáng ánh đuốc theo từng nhịp lao động. Những cánh tay khẳng khiu vung búa dám ngừng nghỉ, chỉ sợ chậm một chút sẽ rước lấy trận đòn roi.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
thể tưởng tượng những vết thương ngang dọc họ từ mà . Cổ chân họ còn xích bởi những sợi xích sắt nặng nề, mỗi bước đều kéo lê mặt đất tạo âm thanh chói tai. Ngoài , tiếng c.h.ử.i mắng và tiếng roi da cai ngục liên tục vang lên dứt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.