Thập Niên 70_ Sống Lại 1 Đời Tôi Sẽ Không Mù Quáng Nữa
Chương 4: 4
"Thúy Thúy, công điểm em và Xuyên hôm nay sẽ chia hết cho Cố và cô Tạ ?"
Ánh nắng chói chang xuyên qua kẽ nón lá.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nóng rát, chói mắt.
cũng vô cùng chân thật.
thực sự trùng sinh, về năm mười bảy tuổi.
Lúc , Cố Trường Sinh và Tạ Vãn Ngọc về làng một năm rưỡi. Khác với những thanh niên trí thức khác, họ hiếm khi xuống ruộng làm nông.
làm việc thì công điểm, công điểm đương nhiên khẩu phần ăn.
Ban đầu, họ dựa tiền tiết kiệm mang từ thành phố và khoản trợ cấp về nông thôn.
đó, họ gặp .
Chỉ vì một câu Cố Trường Sinh sức khỏe , bao trọn phần lớn việc đồng áng cả và Tạ Vãn Ngọc, thậm chí còn cửa chia công điểm cho họ.
than phiền đồ ăn căng-tin tập thể đủ dinh dưỡng, còn tranh giành, thế bữa nào cũng chuẩn cơm ngon canh ngọt mời họ đến nhà ăn.
Thời gian trôi qua, họ nghiễm nhiên tận hưởng sự hy sinh .
Thậm chí dần dần voi đòi tiên.
Giống như bây giờ.
Hai xuống ruộng đầy năm phút rời .
💥Hi ! Bạn đang truyện nhà dịch Mây Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Núi ) để nhận thông báo ngay khi truyện mới nhé!
Rõ ràng bỏ chút sức lực nào, việc đều trông cậy .
Và phần việc làm hết, tự nhiên sẽ Triệu Xuyên Xuyên giúp, tức và Triệu Xuyên Xuyên cùng kiếm công điểm cho họ.
Ở đằng xa, đôi nam nữ thanh mảnh, da trắng đang cùng bước đến.
Cố Trường Sinh, mười tám tuổi, khuôn mặt thanh tú, toát lên vẻ kiêu ngạo thư sinh.
đưa cho một chiếc lá sen gần như héo rũ vì nắng, mở miệng văn vẻ:
"Thúy Thúy, em giọt sương lớn lá sen, còn giọt sương nhỏ hơn lá sen. Chiếc lá sen cảm thấy hợp với em, tặng em."
Thấy phản ứng, tưởng vẻ lãng mạn văn nghệ làm cho mê mẩn.
Trong mắt lóe lên sự đắc ý kiểu " thứ đều trong tầm kiểm soát".
"Hôm nay và Vãn Ngọc đều cảm thấy khỏe lắm, nên bọn về đây, em vất vả chia thêm công điểm cho bọn nhé."
, còn dặn dò:
", tối nay bọn ăn gà rừng và táo rừng, để Vãn Ngọc bồi bổ thêm dinh dưỡng, hôm qua cô mệt , cần nghỉ ngơi. Em nhớ dặn Xuyên chuẩn ."
Cô gái bên cạnh đội nón lá sen, tay cầm một đóa hoa sen, để lộ khuôn mặt dịu dàng và vóc dáng yếu ớt.
" cảm ơn Thúy Thúy nhé, đấy, tớ đây từng làm việc nặng, từ khi về quê sức khỏe luôn . như lớn lên ở nông thôn, thể cường tráng, thật khiến tớ ngưỡng mộ."
Chắc chắn sẽ đồng ý, hai dặn dò xong liền lưng bước .
bóng lưng mật họ, bầu khí mập mờ khó hiểu bao quanh.
gần như nghiến nát răng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-song-lai-1-doi-toi-se-khong-mu-quang-nua/4.html.]
Mối quan hệ rõ ràng như , kiếp nhận chứ?
siết chặt nắm tay, cố giữ lý trí.
" ."
Hai khó hiểu đầu.
chiếc lá sen rách nát trong tay, , cố ý giơ xung quanh, tăng âm lượng.
"Mấy thành phố đến đây đầu óc nhanh nhạy, một chiếc lá rách đổi lấy mấy công điểm, còn thảo mai hơn cả nhà tư bản trong việc làm ăn.
chuyện sẽ nghĩ các coi trọng tình cảm hơn vật chất, còn sẽ nghĩ các mặt dày, thích lợi dụng, chiếm hời."
Lời dứt, vài tiếng khẩy vang lên từ đám đông đang làm việc.
Sắc mặt Cố Trường Sinh đổi, chút mất mặt.
Tạ Vãn Ngọc cũng bất ngờ.
"Thúy Thúy, ý gì, chiếc lá sen Trường Sinh tìm lâu mới hái tặng mà."
"Ồ, xem , hai thời gian rảnh rỗi dạo sông hái hoa, sức để làm việc?
Bề ngoài thanh niên tri thức hưởng ứng lời kêu gọi về nông thôn giáo dục , thực chất tư tưởng lạc hậu, đặc biệt đến đây nghỉ dưỡng, an dưỡng tuổi già ."
Lời , lập tức gây sự đồng cảm và bất mãn trong đám đông.
Đặc biệt những thanh niên trí thức khác cũng về quê chăm chỉ làm việc, họ sớm bực bội với thói quen đường tắt hai .
"Cố tri thức và Tạ tri thức từ khi về đây, thấy họ ở ngoài đồng mấy ."
" , chúng đều cháy nắng đen nhẻm, còn họ vẫn trắng trẻo mịn màng."
" ăn bám ở thành phố, chuyển về nông thôn ăn bám phụ nữ."
"Lúc chúng đang lao động vất vả, họ hẹn hò riêng tư ở cái ao nhỏ."
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã, truyện cực cập nhật chương mới.
Nếu đây, những lời chắc chắn sẽ lập tức phản bác và bênh vực.
chịu khác Cố Trường Sinh.
bây giờ, im lặng bày tỏ sự đồng tình.
Thấy những lời bàn tán ngày càng lớn.
Mặt Cố Trường Sinh và Tạ Vãn Ngọc đều tái vài phần.
sợ hãi tức giận, biện minh cho .
đột nhiên ôm trán, loạng choạng.
Ôm ngực, vẻ mặt đau đớn.
"Oẹ" một tiếng, một ngụm m.á.u tươi từ miệng phun .
Cảnh tượng khiến đám đông xung quanh kinh hãi kêu lên.
Cố Trường Sinh và Tạ Vãn Ngọc càng kinh hãi lùi vài mét.
Trong lúc chao đảo, eo đột nhiên một đôi tay to lớn ôm lấy vững vàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.