Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 790
thở phả lên vùng da nhạy cảm bên tai cô, ấm nóng và ẩm ướt, mang theo mùi hương nhàn nhạt nước hoa cổ điển, giọng gần gũi và nhỏ nhẹ như đang trêu đùa cô.
Cô kìm khẽ run lên, tựa như dòng điện nhỏ len lỏi qua khắp cơ thể, khiến da nổi lên những cơn rùng nhẹ.
… quá gần …
Sở Hồng Ngọc nhắm mắt , lục trong túi xách lấy một cuốn sổ nhỏ ném về phía Lý Kelly, giọng lạnh lùng:
“Cô Lý, mời xem, đây lịch trình Đại thiếu gia. Các minh tinh và tiểu thư hào môn gặp ngài đều xếp hàng dài đây. Cô cứ từ từ chọn một ngày .”
xong, cô bất ngờ siết chặt vòng tay ôm lấy eo Ninh Bình Vũ, thực chất ngầm nhéo mạnh một cái eo .
Ninh Bình Vũ nhíu mày đau đớn, vẫn phối hợp, giả vờ như say.
Lý Kelly nhận lấy cuốn sổ, chỉ liếc qua tức đến run rẩy.
Cuốn sổ dày kín các trang, chi chít tên và thời gian, xếp kín mít, dài thấy điểm dừng.
Điều khiến Lý Kelly giận đến mức xé toạc cuốn sổ chính : mỗi cái tên đều kèm theo ghi chú chi tiết, bao gồm điện thoại, địa điểm gặp gỡ, và cả “danh sách quà tặng”.
Cô ném mạnh cuốn sổ xuống đất, chỉ thẳng mặt Sở Hồng Ngọc, giận dữ mắng: “Cô… cô dám làm thế ?”
Sở Hồng Ngọc giả vờ vô tội, nhún vai: “ sắp xếp , bộ do Đại thiếu gia tự quyết. Nếu cô ý kiến, chờ ngài tỉnh rượu hãy lý với ngài.”
Lý Kelly giận đến run cả , chằm chằm bóng lưng Ninh Bình Vũ mà quát lớn: “ Vũ, quá đáng thật đấy! Rõ ràng gia đình chủ động liên hệ với ba !”
Ninh Bình Vũ vẫn đầu, dáng vẻ lười biếng ôm lấy Sở Hồng Ngọc.
Ánh mắt Lý Kelly tối sầm , trừng Sở Hồng Ngọc: “Cô chỉ món đồ chơi dùng sắc hầu , để xem cô đắc ý bao lâu!”
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà đang nhiều độc giả săn đón.
xong, cô dậm mạnh chân, tức giận rời .
Sở Hồng Ngọc theo bóng lưng cô , khóe môi nhếch lên một nụ lạnh nhạt.
Cô cúi nhặt cuốn sổ đất lên, phủi bụi, cất túi xách.
đó, cô sang Ninh Bình Vũ, giọng điệu thoải mái: “Xong , Đại thiếu gia.”
Ninh Bình Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng ý cô: “Cô cũng khá lắm, chuẩn mấy thứ từ khi nào ?”
Sở Hồng Ngọc nheo mắt hồ ly, mỉm đáp: “Làm việc cho Đại thiếu gia, chắc chắn động não. thực sự định nhận làm tử ? năng lực đấy, nếu phát triển ở nội địa, chừng sẽ trở thành đối tác nhất .”
Ninh Bình Vũ nhạt, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, nâng cằm cô lên một cách hờ hững, ánh mắt lấp ló chút thú vị: “Nhiều mưu mẹo thế , còn ngông nghênh. chắc đang đào tạo đối tác nhất một đối thủ đáng gờm nữa.”
Sở Hồng Ngọc thở dài một , ánh mắt lóe lên tia thông minh: “Đại thiếu gia cảnh giác quá mức . chỉ một bình thường đến từ nội địa, trọng tâm sự nghiệp tương lai cũng ở nội địa, chẳng xung đột lợi ích trực tiếp nào với cả.”
Cô dừng , đôi tay mảnh mai theo chiếc cà vạt , chầm chậm kéo lên, ngón tay chạm làn da ấm nóng . Khi kéo cà vạt thấp xuống, cách giữa hai càng gần thêm.
Bắt chước cách làm nãy, cô áp môi sát tai , giọng nhẹ như thở, thoảng mùi thơm: “Hơn nữa, Đại thiếu gia rõ ràng thích những cấp ngông nghênh. chính từng những ‘con khỉ Tôn Ngộ ’ thế tư duy đột phá, thích hợp nhất để làm việc ?”
thở ấm áp phả lên vành tai Ninh Bình Vũ, tựa như chiếc lông vũ khẽ lướt qua, mang đến cảm giác tê dại khiến ánh mắt tối .
Đây khiêu khích ?
cúi mắt đôi môi đỏ gần ngay mắt, ánh mắt sâu thẳm. Bàn tay phản xạ nắm lấy bàn tay an phận cô, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại.
Những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng quấn lấy từng lọn tóc cô, giọng trầm thấp pha chút trêu chọc vang lên bên tai cô: “Tôn Ngộ vốn khó trị, huống chi cô chẳng Tôn Ngộ , mà giống… một con yêu tinh ăn thịt trắng trợn hơn.”
xong, ngón tay cái khẽ vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn cô, ánh mắt mỉm chứa đựng một tia sóng ngầm khó nhận .
Sở Hồng Ngọc bật lời nhận xét . Nếu cô yêu tinh ăn thịt , chẳng Kim Sí Điểu đến Tôn Ngộ cũng hàng phục nổi ?
Cô mỉm , giọng điệu pha chút khiêu khích: “ ăn ai cũng sẽ ăn , Đại thiếu gia ngài cứ yên tâm.”
Ninh Bình Vũ hừ khẽ một tiếng, phản bác, đôi mắt sâu thẳm bất ngờ híp . lười biếng vùi mặt hõm cổ cô, khẽ : “ …”
Từ xa , tư thế hai mờ ám đến cực điểm, như thể đang quấn quýt hôn bên khung cửa sổ, quyến rũ khiêu gợi…
Những papartamlinh247i ẩn nấp trong bóng tối ngừng bấm máy. Tuy bằng chứng về "vị hôn thê mới" mà cô Lý nhị tiểu thư nhắc tới, bắt cảnh “nóng bỏng” cũng đủ để thành KPI tòa soạn. Tương lai tươi sáng đang chờ đón họ!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những tay săn ảnh hài lòng rời .
Ninh Bình Vũ dường như mắt ở gáy, chỉ chờ bọn họ một lúc thì đột nhiên giữ lấy bàn tay Sở Hồng Ngọc định vuốt lên lưng , đẩy cô xa.
thẳng dậy, trở dáng vẻ lịch sự lạnh nhạt thường ngày, thản nhiên : “Xong , papartamlinh247i rời .”
Sở Hồng Ngọc lùi một bước, thoăn thoắt chỉnh quần áo xộc xệch, giọng điệu nhẹ nhàng trách móc: “Đại thiếu gia, xuống tay cũng quá ác . thương hoa tiếc ngọc ?”
Ninh Bình Vũ nhướng mày, chỉnh cà vạt, lạnh lùng hỏi: “Thương hoa tiếc ngọc? Trợ lý Sở, cô chắc chắn cần điều đó ?”
Sở Hồng Ngọc bật khẽ, giận, lấy từ túi xách một chiếc gương nhỏ, chậm rãi tô lớp son môi :
“ cần quan trọng, Đại thiếu gia, e rằng lúc cần phòng vệ sinh để giải quyết chuyện quần áo .”
Động tác Ninh Bình Vũ khựng , lưng vốn thẳng nay càng căng cứng như tấm sắt.
đột nhiên lưng , cố giữ vẻ mặt lạnh nhạt, giọng lười biếng thường ngày giờ đây lẫn chút bối rối khó phát hiện: “Đây phản ứng bình thường đàn ông, chẳng gì to tát. Dù ai thì cũng thôi.”
dứt lời, nhanh chóng cởi áo vest, động tác gọn gàng khoác lên tay, che phần eo một cách vặn.
đó, ung dung bước về phía phòng vệ sinh, tốc độ bước chân nhanh hơn thường lệ.
Sở Hồng Ngọc theo bóng lưng cứng nhắc , cuối cùng nhịn , bật thành tiếng.
Cô nghĩ, sống trong xã hội tư bản một thời gian, thật sự trở nên " xa" hơn .
thể trêu chọc đàn ông trong chuyện mà mặt đỏ, tim loạn.
cảm giác thấy một tên tư bản cao ngạo như bối rối… thật sự thú vị.
“Cứ tiếp , đồ nghịch đồ!” Ninh Bình Vũ bỗng nhiên đầu , ánh mắt lạnh lùng quét qua cô.
Sở Hồng Ngọc trong lòng khấp khởi vui mừng, cô vội vàng cất gương túi xách, thẳng , tỏ vẻ nghiêm túc như một cô nhân viên lễ tân, cúi : “Cảm ơn Đại thiếu gia. Ngài ông chủ, sư phụ . Ngài nhanh về nhanh nhé!”
Ninh Bình Vũ hừ lạnh một tiếng, lưng bước phòng vệ sinh.
Sở Hồng Ngọc kìm , khóe môi khẽ nhếch lên. Tuyệt quá! Cô vốn định chuẩn cho một cuộc chiến dai dẳng cơ!
ngờ hôm nay tên tư bản dễ tính đến !
ngay đó, cô thoáng nghi ngờ – tại đột nhiên dễ dàng như thế nhỉ?
…
Thời gian thấm thoắt trôi qua, chớp mắt thêm một năm.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ lớn sát đất, chiếu căn phòng, để những mảng sáng tối đan xen nền nhà.
Trong phòng, một cô bé nhỏ nhắn đang vịn bức tường, ánh mắt ngơ ngác xung quanh.
Cô bé mặc một bộ đồ liền màu hồng, lớp lông mềm mại càng làm nổi bật vẻ đáng yêu non nớt .
“Ma… ma… Ba ba…” Tiếng bập bẹ rõ cô bé vang lên, âm thanh non nớt vọng khắp căn phòng.
Cô bé mặc một bộ đồ liền màu hồng, lớp lông mềm mại càng làm nổi bật vẻ đáng yêu non nớt .
Khuôn mặt nhỏ nhắn cô bé đỏ bừng vì cố gắng, đôi bàn tay mũm mĩm bấu chặt bức tường, cơ thể nhỏ xíu lắc lư như thể sắp ngã bất cứ lúc nào.
giúp việc bên cạnh, tay cầm một món đồ chơi mềm mại, ánh mắt dõi theo cô bé rời, chỉ sợ cô ngã.
Ninh Viên đứa bé cưng với ánh mắt đầy yêu thương, thuận tay đặt tờ báo xuống mặt Sở Hồng Ngọc, giọng điệu lành lạnh:
Gợi ý siêu phẩm: Thập Lục Nương đang nhiều độc giả săn đón.
“Chị Hồng Ngọc, gần đây chị và trai em càng ngày càng hot đấy. cái tiêu đề , chậc chậc, thật càng lúc càng giật gân.”
Sở Hồng Ngọc đặt tách cà phê xuống, nhận lấy tờ báo, lướt mắt một cách hờ hững.
Ngay lập tức, một tiêu đề to đùng đập mắt cô: “Ninh Đại thiếu gia buổi tiệc thâu đêm, ‘kịch chiến’ ba giờ xe cùng trợ lý xinh !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.