Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 87
Lận Tông Kỳ , đưa tay xoa đầu con gái. Cô nhóc trong lòng ngó nghiêng xung quanh, lẽ thấy lạ lẫm nên mắt mở to thao láo, xuể. bố sờ đầu, nó , sợ hãi chút nào, cứ chằm chằm.
Lận Tông Kỳ thấy lòng mềm nhũn.
Chử Hi theo Lận Tông Kỳ đến nhà ăn. công nhận doanh trại khá lớn, hôm qua cô đến để ý, cứ nghĩ đóng quân trong rừng sâu núi thẳm thì cũng chẳng rộng rãi gì, ai ngờ chỉ riêng cái sân tập làm cô hoa cả mắt, chẳng thua kém gì sân vận động trường đại học cô hồi . Cảm giác như họ đào rỗng cả thung lũng .
Chử Hi im lặng bên cạnh Lận Tông Kỳ. Giờ nửa cuối năm, trời sáng muộn, lúc mấy giờ vẫn còn thấy trời, sương mù giăng mờ ảo.
Cô nhớ bao lâu thấy sương mù kiểu . Hồi ở Bắc Kinh cũng thấy sương, sương khói bụi bặm, so với khí trong lành nơi đây. Cô hít sâu vài căng lồng ngực.
Cả nhà ba đến nhà ăn thì thấy bên trong hắt ánh đèn vàng leo lét. gần còn tiếng chuyện và mùi khói dầu bếp núc.
Lận Tông Kỳ dẫn cô nhà ăn, ở đó một cái giếng lớn lộ thiên, bên nắp đậy, bên cạnh sẵn thùng và dây thừng. Lúc ai, Lận Tông Kỳ tới mở nắp, thả thùng xuống giếng. Chử Hi dám gần, chỉ xa ngó vài cái, cảm giác giếng khá sâu.
Lấy nước xong, hai về. mấy bước thì gặp một lính trẻ mặc quân phục, mặt mũi đầy mồ hôi, tay bê một chậu rau.
Thấy Lận Tông Kỳ, sững , chắc quen, theo bản năng nghiêm chào: "Chào đoàn trưởng." sang Chử Hi bên cạnh, bổ sung ngay: "Chào chị dâu."
Lận Tông Kỳ gật đầu, dù tay xách thùng nước cũng giảm phong thái uy nghiêm. Chử Hi thì tươi rói: "Chào đồng chí, vất vả quá."
" gì, gì ạ." lính Chử Hi khách sáo thế thì ngượng ngùng xua tay.
Cũng để tâm chuyện , hai về đến nhà, kịp nhà nghỉ chân thì bên ngoài vang lên tiếng kèn báo thức. Chử Hi thấy lạ lẫm, còn Lận Tông Kỳ thì quen, đặt thùng nước xuống, mang bộ quần áo bẩn tối qua cửa giặt.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Chử Hi ngoài lúc nào, cô đặt con nôi ở phòng khách bảo trông chừng, còn xuống bếp đun nước.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong nhà gì ăn, mấy hôm nay đành ăn cơm nhà ăn . Hôm qua Điền Tráng bảo cạnh nhà ăn Cung tiêu xã (cửa hàng quân nhu), nãy cô ngó thấy mở cửa. Cô định lát nữa trời sáng hẳn sẽ xem, mua ít gia vị nấu nướng.
Lận Tông Kỳ giặt xong quần áo thì ngoài, mãi đến khi trời sáng rõ mới về, tay bưng một bát thức ăn. Chỉ một bát, chắc ăn . "Em ăn , trưa về."
"Đống đồ đạc trong nhà chờ về hẵng dọn, nhà bên cạnh đều vợ bộ đội cả, buồn thì em sang đó chuyện."
"."
Chử Hi ngoan ngoãn gật đầu. khi , cô còn ôm eo nũng nịu, ngước mắt đầy lưu luyến: "Trưa gặp nhé."
"Ừ."
Lận Tông Kỳ rũ mắt cô, khẽ, đưa tay xoa đầu cô mới .
đến cửa, dường như nhớ quên gì đó, vội , nghiêm trang đến bên nôi, cúi với con gái một câu sến súa: "Bố đây."
Bạn thể thích: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
xong, lưu luyến dậy, đó thỏa mãn cửa. ngang qua Chử Hi, còn vui vẻ vẫy tay chào: "Trưa về với em."
"..."
Đợi bóng khuất hẳn, Chử Hi mới phì . đàn ông cũng tiềm năng làm "nô lệ cho con gái" đấy chứ.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Ăn sáng xong cũng chẳng việc gì, Chử Hi bế con về phòng ngủ nướng. Tỉnh nữa thì trời sáng bảnh, mặt trời lên cao. Cho con bú, tã xong, cô đặt con nôi ở phòng khách bắt đầu tổng vệ sinh.
Tháo ga giường giặt, tuy mới ngủ một đêm trải cái chăn ẩm ướt , cô cảm giác ga cũng bẩn lây. Giặt xong ga thì đến phơi chăn, phơi quần áo, phơi giày, cái gì phơi cô mang phơi hết. đó lấy giẻ lau chùi khắp nhà, quét tước, kê đồ đạc.
Cô thích phong cách tối giản, kiếp nhà cô tự tay cô trang trí, đồ đạc nhiều món nào cũng chọn lựa kỹ càng. Tuy nhà so với biệt thự ngày xưa, dù cũng tổ ấm cô và Lận Tông Kỳ, sạch sẽ cũng thoải mái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.