Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 179
" chụp ảnh một đề nghị , tuần thể gọi đến chụp ngay. Còn chuyện thư gửi tòa soạn, cháu cứ đưa thư cho bác, bác quen ở tòa soạn báo, đến lúc đó bảo dành cho các cháu một trang lớn."
Chử Hi tít mắt: " thì phiền bác quá. Chờ xưởng lớn ngày càng , chúng sẽ trực tiếp tự mở một cái nhà máy thực sự."
"Thế thì quá, cũng đỡ để xưởng may ăn chênh lệch, như mỗi chị em đều thể kiếm thêm chút đỉnh."
" đạo lý ạ."
Cơm tối bốn món một canh. Con gái nhỏ giờ cần đút nữa, tự cầm thìa xúc ăn, ăn ngon lành, mỗi tội làm rơi vãi, ăn xong mặt mũi lem nhem.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Con bé khẩu vị giống Lận Tông Kỳ, tín đồ thịt, lúc chê dùng thìa phiền phức, bốc tay luôn nhét mồm.
Miếng thịt nào dai c.ắ.n nổi, con bé cũng lãng phí, lôi từ trong miệng nhét bát bố nó.
Lận Tông Kỳ miếng thịt con gái nhét bát, cũng tiếc nỡ vứt, dứt khoát nhắm mắt đưa bát lên lùa một nuốt chửng.
Chử Hi bên cạnh mà dám thẳng.
Ngược bà Lưu đặc biệt quý con bé, thấy nó thích ăn thịt thì gắp liên tục bát: "Nha Nha ăn nhiều nhé."
Con bé mồm miệng ngọt xớt, ngẩng khuôn mặt lem luốc lên, mắt cong cong: "Cảm ơn... bà..."
"Ừ, Nha Nha ngoan lắm."
Con bé khen nên càng cao hứng, miệng há to hơn: "A uồm "
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Khuôn mặt tròn vo, đáng yêu để cho hết.
Bà Lưu nhịn với Chử Hi: "Đứa nhỏ làm thương."
Chử Hi lắc đầu: "Đấy bác thấy lúc nó hành thôi."
"Hai hôm ban đêm buồn tè, tự bò dậy, tè luôn giữa hai vợ chồng cháu tự bò về chỗ ngủ ngon lành. Cháu với bố nó ngủ thấy , sờ chăn thấy ẩm ẩm? Hảo hán, nửa đêm dậy ga giường, nó thì ngủ tít mít, chẳng ảnh hưởng tí nào."
Bà Lưu phá lên. Chắc ngờ con bé còn nghịch ngợm thế.
chỉ nghịch ngợm, Chử Hi còn kể, con bé tè hai . Chắc buổi tối uống nhiều nước, đầu tiên tè lên quần áo Lận Tông Kỳ để cuối giường, ai phát hiện , mãi sáng hôm mới thấy. Hôm đó Lận Tông Kỳ mặc cái áo khai mùi nước giải làm.
Cũng từ hôm đó, Lận Tông Kỳ dám vứt quần áo lung tung lên giường nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Tối ăn cơm xong, cả nhà ba về.
khỏi cửa, con gái đòi cưỡi ngựa, Lận Tông Kỳ cũng chiều con, đặt con lên vai.
Con bé phấn khích, ôm đầu bố khanh khách.
"Nhong nhong nhong..."
Chử Hi giơ tay đỡ hờ lưng con, sợ con sơ ý ngửa .
Cô sang lo lắng: " chậm thôi."
" , chừng mực mà." Lận Tông Kỳ trả lời đầy tự tin.
"..."
chừng mực cái khỉ mốc.
Chử Hi đang định bảo giữ c.h.ặ.t t.a.y con thì lơ đãng ngước lên, thấy bóng dáng quen thuộc cách đó xa.
Tô Hòa.
Thế mà .
phụ nữ vẻ mặt âm trầm về phía họ. Thấy Chử Hi chú ý đến , cô lạnh lùng lườm một cái, trong mắt mang theo vài phần oán độc. Chử Hi còn rõ thì lưng bỏ .
Lận Tông Kỳ cũng thấy, mày nhíu chặt, đó kéo tay Chử Hi: " thôi, về nhà."
Chử Hi khẽ "ừ" một tiếng. theo hướng rời , cô cũng để tâm chuyện lắm.
Ngược Lận Tông Kỳ, về đến nhà lên giường mới bảo Chử Hi: " nếu chị Trương cô phóng viên Tô tìm em, em đừng , gì đợi về . thấy bình thường ."
chỉ bình thường, tự dưng chạy đến mặt Chử Hi quan hệ minh bạch với khác. Vợ thế nào tự , cần gì cô bậy.
quen mà năng như , còn nghi ngờ đầu óc cô phóng viên Tô vấn đề. cũng cảm nhận cô địch ý với vợ .
Chử Hi xong , trong lòng chắc đàn ông gì đó. Cô tức véo thịt , cố ý ghen tuông hỏi: " hả? trong lòng đang đắc ý lắm ?"
" linh tinh cái gì thế?"
Lận Tông Kỳ dở dở cô: " đắc ý cái gì chứ? chỉ mong em và con bình an, đừng để ai bắt nạt thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.