Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng
Chương 46
Diệp Hân nghĩ cũng , những thứ để bán lấy tiền, thảo d.ư.ợ.c vốn khó tìm, nếu cô còn lấy một phần, thu hoạch sẽ càng ít hơn.
Thế cô vươn tay về phía những cây vẫn đến lúc hái, Thẩm Trác ngăn cản: "Cái đó nhỏ quá, đừng đào, để chúng lớn thêm chút nữa."
Diệp Hân cũng đành thôi. đó giáo d.ụ.c hái t.h.u.ố.c phát triển bền vững, luôn tiện mặt mà vẫn phạm .
Cô định tách tự tìm, gọi giật : " đừng xa, lát nữa tìm thấy ."
Diệp Hân: "..."
Đành tạm thời từ bỏ kế hoạch .
Nghĩ cũng , nếu chỉ dựa việc tìm t.h.u.ố.c núi để trồng, bao lâu mới trồng đầy một mẫu đất a. lẽ lên trấn xem thử hạt giống d.ư.ợ.c liệu bán , vẫn trồng hàng loạt thì đáng tin cậy hơn.
Cô vỗ vỗ tay che giấu sự bối rối, chuyển chủ đề: "Quả dại ở hướng nào ? nhớ nữa."
Thẩm Trác trí nhớ , liền cố ý dẫn cô về hướng ba cây măng cụt rừng phát hiện . Diệp Hân thành thật theo.
lâu quả nhiên thấy dấu vết quen thuộc, ba cây ăn quả ở trong tầm mắt.
"Oa, chín nhiều quá!"
Từ xa thấy một quả chuyển sang màu vàng , Diệp Hân tinh thần chấn động, hưng phấn chạy qua, phát hiện ba cây đều chín ít, vàng ươm, trong khí tràn ngập một mùi thơm ngọt quả, thu hút ong vàng bay đến vo ve, khác với .
Cô đầu Thẩm Trác theo qua: "Bây giờ thể hái chứ?"
Thẩm Trác thấy cô mày mắt linh động, giọng điệu hoạt bát, một dáng vẻ vui vẻ, trong lòng cũng khỏi nhẹ nhõm theo: " thể hái , chín ."
Diệp Hân liền vui vẻ bỏ gùi xuống, còn định nhận lấy cái cuốc trong tay gõ quả.
Thẩm Trác : "Dễ gõ hỏng lắm, trèo lên cây hái ."
Xem thêm: Vợ Yêu Được Cưng Chiều Của Cửu Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Hả?" Diệp Hân sững một chút, ngửa đầu cái cây, " trèo lên ."
"Để ." Thẩm Trác , cũng bỏ gùi xuống.
" trèo cây ?" Diệp Hân chút kinh ngạc, thoạt luôn trầm , một sự trưởng thành vượt quá tuổi tác, khiến cô theo bản năng cảm thấy sẽ giống như trẻ con mà trèo cây. thực cũng mới mười bảy tuổi mà thôi.
" nhà quê làm gì ai trèo cây." Thẩm Trác xắn tay áo lên, vỗ vỗ cây, ngửa đầu quan sát một chút, liền bắt đầu trèo lên.
Động tác linh hoạt, hơn nữa tứ chi thon dài, nhanh bám một cành nhánh lên .
Diệp Hân ngửa đầu , cái cây mặc dù cao lắm, cũng thấp, cô chút lo lắng: " cẩn thận một chút nhé."
Cành nhánh cái cây to lắm, thể do gầy, cũng rung lắc lắm, vững cây , cúi đầu với cô: " móc gùi cuốc, đưa cho ."
Diệp Hân vội vàng làm theo.
Thẩm Trác liền cầm cán cuốc kéo gùi lên, tiên móc cuốc cành cây, đó bắt đầu hái những quả chín mọng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-co-gai-nho-sieng-nang-lam-ruong/chuong-46.html.]
Diệp Hân ở bên mà tràn đầy mong đợi, còn chỉ huy: "Bên trái còn quả chín kìa, đầu cũng ... Còn một quả vàng nữa, hái?"
Thẩm Trác : " chín hẳn ăn , hái."
Diệp Hân : " đến liệu chín quá, rụng mất ?"
Thẩm Trác nghĩ ngợi: " hái luôn, mang về để đó cũng thể tiếp tục chín."
Hái xong một cây, dùng cuốc đưa xuống, đổ đất , đó tiếp tục trèo lên hai cây khác hái.
Lúc Thẩm Trác vẫn đang hái, Diệp Hân đợi mà xổm gốc cây ăn . Quả chín mọng dễ bóc, bóp một cái nứt , vị ngòn ngọt, một mùi thơm thanh mát; quả chín lắm, thì vẫn khá cứng, cũng chua.
Thấy Thẩm Trác từ cây xuống, cô ân cần bóc một quả chín đưa qua, đưa thẳng đến bên miệng : "Quả ngon, nếm thử xem!"
Thẩm Trác cô một cái, cúi đầu ăn, quả nhiên nếm một vị ngòn ngọt.
Thực từ nhỏ ăn nhiều , thể cùng cô, cô tự tay bóc cho , liền cảm thấy ngọt ngào hơn những .
Đừng bỏ lỡ: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn, truyện cực cập nhật chương mới.
Khuôn mặt lặng lẽ ửng hồng, thấp giọng : "Ngon."
Diệp Hân đến mức mắt híp , vui vẻ vô cùng: "Thật sự ngon, hóa quả dại mùi vị !"
Thẩm Trác xách gùi xổm xuống bên cạnh cô, nhặt những quả mặt đất bỏ , đồng thời hỏi: " từng ăn quả dại ?"
Diệp Hân : " từng !"
Cô đứa trẻ sinh ở thành phố lớn lên ở thành phố, từng đến nông thôn, thỉnh thoảng trường tổ chức du xuân, cũng công viên, thực vật ở đó đều do con quy hoạch gieo trồng, đều coi đại tự nhiên thực sự, làm quả dại.
mà, thời đại cô, cho dù nông thôn cũng hiếm hệ sinh thái như , nhiều nơi đều phá rừng khai hoang, thậm chí ít nơi chặt phá t.h.ả.m thực vật nguyên sinh cả ngọn núi để trồng cây kinh tế, môi trường xa mới bằng bây giờ.
Còn về phần nguyên chủ, cũng đứa trẻ thành phố, chắc hẳn cũng từng lên núi hái quả dại.
Đây đầu tiên Diệp Hân cảm nhận niềm vui sơn thôn chốn đồng quê, nhịn bóc ăn hết quả đến quả khác, hương vị ngọt ngào khiến cô chút dừng .
Thẩm Trác thấy cô ăn vui vẻ, cũng cất vội, chọn một quả to chín mọng cho cô.
"Cho , quả chín mọng ."
" cũng ăn !"
Cây cối rậm rạp che khuất ánh nắng, mang đến một tia mát mẻ, hai ăn quả dại bóng cây ăn một nửa bụng, nước quả làm tay dính nhớp nháp.
Ăn khá nhiều, cuối cùng cất , cũng còn nửa gùi.
cây vẫn còn ít quả chín, lẽ đến thể thu hoạch một đợt.
Diệp Hân tâm mãn ý túc cõng gùi lên, cùng Thẩm Trác tiếp tục về phía hái thuốc, lúc họ về sẽ qua con đường nữa. Thực lúc về hái quả sẽ đỡ tốn sức hơn, cô đợi .
Lúc rời khỏi ba cây măng cụt rừng về phía , Diệp Hân đột nhiên khẽ động trong lòng - , thể dời cây ăn quả gian ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.