Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng
Chương 326
Bảy rưỡi sáng lên xe khách, về đến huyện thành hơn mười một giờ , lúc chút thời gian nghỉ ngơi nghỉ ngơi.
trong huyện thành đông như tỉnh thành, bọn họ thả lỏng một chút, ăn hết bánh nướng mang theo, uống chút nước, hoãn một chút.
Mười hai giờ, lên chuyến xe khách về trấn.
Diệp Hân buồn ngủ díp mắt. Lúc đầu tựa vai Thẩm Trác, đó cảm thấy như cũng thoải mái lắm, ngược đùi đặt cái túi đựng quần áo, khá mềm thích hợp làm gối, cô liền trực tiếp ngả lên đó ngủ luôn. Dù vị trí bọn họ ở giữa, cũng ai thấy...
Thẩm Trác vươn một tay bảo vệ đầu cô, vuốt tóc cho cô, đối với mái tóc dài đen nhánh mềm mại cô quả thực yêu thích buông tay.
Về đến trấn, hai rưỡi.
khi xuống xe, Diệp Hân bỏ đồ xuống , vươn vai một cái, hít thở một ngụm khí trong lành quen thuộc, tỉnh táo tinh thần.
Cuối cùng cũng về đến trấn, đều yên tâm !
mặc dù say xe như nữa, đường vẫn khiến căng thẳng thần kinh, thoải mái.
đầu Thẩm Trác, dọc đường đều sức nhiều, tốn tâm tư chăm sóc , liền hỏi : " mệt ?"
Thẩm Trác về đến môi trường quen thuộc cũng an tâm hơn nhiều, thấy nụ cô, tự nhiên tâm trạng lên, " mệt."
Diệp Hân thở hắt , : " chúng về nhà!"
Chỗ xuống xe lúc ở đầu trấn, đồ đạc nhiều, mang tới mang lui phiền phức, cô liền ở đây trông đồ, bảo Thẩm Trác lấy xe và sọt. Thẩm Trác sải bước khỏi, bao lâu đạp xe cõng sọt .
xe thì tiện hơn nhiều , tấm nilon buộc đầu xe, túi vải trực tiếp bỏ trong sọt Thẩm Trác cõng, Diệp Hân chỉ cần xách trái cây .
nán trấn bao lâu, lúc về đến Lương Thủy Đường vẫn còn sớm, ba rưỡi.
Bây giờ thời điểm nông nhàn mùa đông, nhiều đều mái hiên tụ tập tán gẫu, làm thủ công, hai khỏi nhà sớm ai thấy, bây giờ về liền gặp một đợt vây xem mạnh mẽ, còn nhiệt liệt bàn luận:
"Hôm nay ngày họp chợ nha, bọn họ từ về ?"
"Trong huyện? thể nào, tháng mới một ."
" chỉ, tỉnh thành !"
"Tỉnh thành! thì ghê gớm thật, bà ?"
"Hôm đó buổi tối muộn, thấy bọn họ tìm Lý Hưng Quốc mở giấy giới thiệu!"
"Ây dô, thì giả ! Hai trẻ tuổi giỏi thật, đều thể tỉnh thành ! chừng tuổi , huyện thành cũng hai a!"
"Thẩm Trác làm bác sĩ nhận tiền lương , với chúng tự nhiên giống ! Bà xem bọn họ túi lớn túi nhỏ, cũng mua hàng gì, cuộc sống hơn chúng nhiều !"
"Còn nữa a, bà xem hai bọn họ từ đầu đến chân bộ đồ , còn sạch sẽ xinh hơn thành phố đấy!"
"..."
Bạn thể thích: Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-co-gai-nho-sieng-nang-lam-ruong/chuong-326.html.]
Hai tai thính những lời , lặng lẽ tăng nhanh bước chân.
Về đến nhà một trận thu dọn sắp xếp, đặc biệt xem những chiếc bát sứ nồi đất nặng nề dễ vỡ đó. May mà, dọc đường Thẩm Trác cẩn thận từng li từng tí nhẹ cầm nhẹ đặt, bây giờ lấy một cái nào sứt mẻ.
bát mới, bát cũ đào thải ngay tại chỗ, Diệp Hân lấy hai cái bát vỡ trộn thức ăn cho gà vịt. Ba ngày , mau chóng xem xảy tình trạng gì .
May mà, đều vẫn sống sờ sờ, thậm chí còn nhặt mười mấy quả trứng!
khi thêm nước thêm thức ăn cho chúng, Diệp Hân đắc ý nhặt trứng về. Thẩm Trác sắp xếp xong bát đĩa và đồ lặt vặt , Diệp Hân liền rửa tay, mang quần áo và một bộ sách về phòng , Thẩm Trác tự nhiên cũng mang về.
Ngày hôm chính hăm tám , mắt thấy sắp đến Tết.
bữa trưa, Diệp Hân xuống ký túc xá thanh niên tri thức một chuyến.
Giang Tĩnh Vũ nhờ cô trông nom đàn gà, qua ba bốn ngày , cô xem thử. lúc sáng nay học ba tiếng mệt, tiện thể cũng dạo.
Bây giờ ký túc xá thanh niên tri thức vắng vẻ , thể đều ở trong nhà, cô đến gần cũng ai phát hiện.
Diệp Hân liền tiện thể đến góc nhà bên đó xem chuồng gà , cũng , đều sống sờ sờ, mặc dù về mặt vệ sinh kém một chút. Xem Trịnh Văn Văn đang chăm sóc, chỉ rốt cuộc bằng Giang Tĩnh Vũ bọn họ tự chăm sóc tỉ mỉ.
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong đang nhiều độc giả săn đón.
Xem xong gà, cô mới về phía ngôi nhà, chuẩn hai câu với Trịnh Văn Văn.
Còn , cửa mở , một bóng chói mắt bước , Diệp Hân cảm thấy mắt chói một cái, kỹ , mới phát hiện Lý Lệ.
Lý Lệ mặc một chiếc áo bông màu đỏ, cũng màu đỏ tươi, cũng mới mua. Sặc sỡ cũng sặc sỡ, cũng , màu đỏ đó chuẩn lắm, hơn nữa đó một họa tiết, so với chiếc Diệp Hân khác biệt khá lớn.
Diệp Hân khỏi sững một chút.
tại , sắc mặt Lý Lệ , ngoài sự cao ngạo thường ngày, còn chút tức giận phát cáu .
Cô bậc thềm nhà, từ cao xuống, hai mắt đ.á.n.h giá Diệp Hân từ xuống một vòng, ánh mắt khiến thích, mở miệng chính lạnh lùng: " các tỉnh thành ?"
Diệp Hân cẩn thận gật đầu một cái: "Ừm."
Sắc mặt Lý Lệ lập tức trở nên kém hơn, hỏi: " các ba ngày, túi lớn túi nhỏ mua nhiều đồ?"
Diệp Hân: "... Cũng nhiều lắm."
Lý Lệ đôi giày bốt ngắn màu nâu sẫm chân cô: "Đôi giày cũng mua ở tỉnh thành?"
Diệp Hân: "."
Lý Lệ liền sắc mặt tồi tệ, khó chịu hừ lạnh một tiếng, cũng về nhà, đầu khỏi.
Diệp Hân quả thực hiểu .
đang phát điên cái gì? cũng trêu chọc cô a!
Trịnh Văn Văn lúc từ trong nhà , thấy cô vẻ mặt buồn bực, bảo cô: "Ngày hăm lăm, cô cũng khỏi nhà huyện thành , mua khá nhiều đồ, hăm sáu về. Chiếc áo bông đỏ cô chính huyện thành mua, làm cô đắc ý lắm. Cô so sánh với em đấy, bộ quần áo đó cô quá lòe loẹt, bằng em! , cô còn mua một cái cốc giữ nhiệt giống em."
Chưa có bình luận nào cho chương này.