Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng

Chương 193

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Diệp Hân cùng họ trong ruộng, ruộng rau họ, ngoài việc siêng nhổ cỏ, tưới nước, bón phân, bắt sâu, cũng ý kiến gì nữa.

Trịnh Văn Văn chút tự hào : “Chúng tuy trồng nhất, chủng loại phong phú nhất! Nhờ lúc đó em cho nhiều hạt giống!”

Vương Tiểu Vi : “Còn . Chúng còn trồng dưa hấu, khiến khác đều hiếm lạ thôi.”

dẫn Diệp Hân xem mầm dưa hấu.

Mầm dưa hấu họ trồng, ngược cũng sống , mọc hiển nhiên lắm, lá úa vàng, kém xa dãy nhà Diệp Hân. dáng vẻ bây giờ, e khó kết quả.

Trịnh Văn Văn còn vẻ mặt mong đợi hỏi: “Đến mùa hè chúng thể ăn dưa hấu ?”

Diệp Hân đành : “Các chị xới đất nhiều , rễ mầm cũng thoáng khí, ngoài chính bón phân theo kịp. sống thể kết dưa .”

Trịnh Văn Văn xong liền : “Nếu kết dưa, đến lúc đó chúng liền lên chỗ em xin một quả ăn, em chắc chắn thể trồng nhỉ?”

Diệp Hân dở dở , cảm ơn cô vài đỡ cho , liền nghĩ nghĩ : “Hôm nào, em mang cho các chị một ít phân bón tự em pha chế qua đây. Cố gắng cứu vãn cho các chị một chút.”

Trịnh Văn Văn xong liền mắt sáng lên, “Ây da, thế mà ngại quá!”

Vương Tiểu Vi cũng nhịn , hùa theo đùa: “ thế, em trồng dưa hấu chia cho bọn chị, liền cần hai đầu bận rộn , đỡ việc bao?”

Diệp Hân liền thở dài một tiếng: “Các chị thật sự hời còn khoe mẽ! Em với các chị nữa, về nấu cơm !”

liền cáo từ bọn họ, lấy bát với Giang Tĩnh Vũ.

Giang Tĩnh Vũ rửa sạch bát , một nữa lời cảm ơn với cô.

Diệp Hân nhận lấy đang định về, Tôn Duy Cường vịn tường từ trong phòng chậm chạp bước . lâu kìm nén lâu ngoài vệ sinh, cũng ngờ Diệp Hân ở đó, nhất thời chạm mặt, đó liền âm trầm mặt dừng ở đó.

Từ mâu thuẫn họ làm cho thanh niên tri thức đều , hai coi như xé rách mặt , bây giờ lời nào để .

Diệp Hân nhẹ nhàng lướt qua một cái, coi như thấy . thật thấy dáng vẻ xui xẻo mặt mũi bầm dập, trán còn quấn băng gạc , khi xoay nhịn một cái.

Tôn Duy Cường bóng lưng cô, sắc mặt đừng nhắc tới khó coi nhường nào .

Giang Tĩnh Vũ thấy , cũng chuyện, lặng lẽ bếp, giúp Trương Khang Minh nấu cơm. Hôm nay đến lượt Trương Khang Minh nấu cơm...

Diệp Hân về đến sân dốc, xuống uống nước nghỉ ngơi.

Nấu cơm thể nào nấu cơm , vẫn đợi Thẩm Trác về nấu .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-co-gai-nho-sieng-nang-lam-ruong/chuong-193.html.]

Cô thỉnh thoảng cũng cảm thấy như đượccàng đùn đẩy công việc nấu cơm cho Thẩm Trác, tay nghề Thẩm Trác càng rèn luyện, nấu cơm ngày càng ngon, cô cũng ngày càng quen , bằng lòng nấu cho cô nữa thì làm ?

tự làm , cô thật sự lười.

Nhíu mày nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lắc lắc đầu, bỏ , nếu thật sự đến bước đó tự nấu .

Nếu nấu thì cầm tiền mua, còn thể làm c.h.ế.t đói ?

bao lâu Thẩm Trác đẩy đá về, Diệp Hân mới từ ghế đẩu nhảy lên, qua đó giúp đỡ.

Cô giữ vững xe, để dỡ đá xuống, trong miệng chỉ huy : “Hai hòn cứ để ở cổng sân ! Trong sân và ruộng rau nhà đều một hàng . cứ để bên ngoài , thật để cũng , dù cũng bên ngoài .”

Thẩm Trác gật gật đầu, đôi tay đeo găng tay sợi bông dùng sức, dỡ đá xuống cổng, đặt bằng phẳng, còn giẫm giẫm, xác định đặt vững sẽ lăn.

đó hai mới đẩy xe cổng sân.

Diệp Hân với : “Em đói quá a, bận rộn một ngày mệt quá, vẫn kịp nấu cơm.”

Thẩm Trác lười biếng. vui vẻ để cô lười biếng nhỏ , thích nấu cơm cho cô ăn. Huống hồ cô giọng nũng nịu như chuyện với , hưởng thụ. Liền lập tức tháo găng tay, : “Em nhịn thêm chút nữa, nấu cơm ngay đây!”

Diệp Hân liền vui vẻ ở một bên, đợi dọn cơm.

Tiện thể, cô đem chuyện thổ phỉ xuất hiện đả thương với , dặn dò bình thường qua trấn cẩn thận.

Thật Diệp Hân luôn trị an lúc lắm, đây lờ mờ .

Ví dụ như năm ngoái đội trưởng lấy hoa hồng, một đội đội viên tráng niên theo hộ tống, chính sợ thổ phỉ chuyên môn nhắm ngày đội sản xuất chia hoa hồng , chạy đến cướp bóc; còn tuyển công nhân tháng hai, một vị thanh niên tri thức họ Mã cuối cùng chọn, chính trong một lấy hoa hồng đường về gặp cướp bóc, vì bảo vệ tiền tài, quang vinh thươngđây chính ví dụ đẫm máu.

Chẳng qua những chuyện đây đó, cách khá xa, bây giờ Tôn Duy Cường coi như một ví dụ mới gần, càng khiến kinh hãi và cảnh giác.

Thẩm Trác thanh niên tri thức thương , cũng nhíu mày, xoay : “May mà em ! em họp chợ, vẫn chở em chở em về .”

Diệp Hân lườm một cái: “Em dặn dò đấy! Em còn đường núi an ? bao giờ bộ một , đều kết bạn với khác.”

Hơn nữa, cô cảm thấy với sức mạnh hiện tại , thổ phỉ đến cũng thể đ.á.n.h một trận, còn ai đ.á.n.h ai !

mà, nếu thổ phỉ cầm vũ khí thì khó , cho nên vẫn đừng gặp thì hơn.

Thẩm Trác nghĩ nghĩ cô quả thực cẩn thận, cũng liền nhận lời: “, . Thật đạp xe nhanh, bọn chúng đuổi kịp .”

Diệp Hân yên tâm, còn nghĩ đến những chiêu trò nham hiểm xem ở đây, “Đạp xe chắc an . Nhỡ những tên trộm đó chính nhắm trúng xe cướp thì ? Đặt đinh đất, đ.â.m thủng lốp xe, liền thể dừng ; hoặc ném đá gậy gộc bánh xe làm kẹt , hoặc kéo dây thép ở phía ... Tóm nguy hiểm lắm, tâm phòng thể !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...