Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 498: Âm mưu đáng sợ, Vương Ngọc Bình tỉnh ngộ
Cô uống t.h.u.ố.c xong, nhớ tới Quý Thanh hôm nay cũng xuống nước cứu , liền nhắc nhở nhớ uống t.h.u.ố.c phòng cảm cúm.
Cô đến cửa, liền gặp Quý Thanh đang bưng chậu gỗ , cô :
“Nhớ uống t.h.u.ố.c phòng cảm cúm Uyển Khanh để cho chúng , bằng trời lạnh thế cảm thì khổ lắm.”
Quý Thanh gật gật đầu:
“.”
xong, lướt qua Vương Ngọc Bình định giặt quần áo.
Vương Ngọc Bình đột nhiên hỏi:
“Câu lúc nãy ý gì?”
Quý Thanh hiểu cô đang ám chỉ chuyện Lữ đội trưởng.
:
“Cô thích hợp sống trong cảnh quá phức tạp. Nhà Lữ đội trưởng bà già khó chơi, am hiểu tính kế con dâu. Tuy rằng ở riêng, tìm phiền toái vẫn dễ dàng.”
đ.á.n.h giá Vương Ngọc Bình một cái, cô gái mắt cao đến một mét sáu, nhỏ nhắn xinh xắn.
“ thêm hai cái Vương Ngọc Bình nữa cũng đối thủ bà .”
Vương Ngọc Bình nghẹn họng:
“Ý ngốc?”
Quý Thanh nhạt:
“ như , tự cô phận, thừa nhận chính ngốc.”
“ cảm thấy, hiện tại thấy cô tự hiểu lấy.”
Vương Ngọc Bình tức đến nhẹ:
“ tưởng ai cũng giống , nhiều tâm cơ như chắc.”
Cô cảm thấy ở điểm thanh niên trí thức, tâm tư sâu nhất, nhiều tâm cơ nhất chính Quý Thanh.
bộ tâm cơ cả điểm thanh niên trí thức cộng cũng bằng một Quý Thanh.
Quý Thanh khẽ một tiếng:
“Quá khen.”
Coi như cô đang khen ngợi .
Cao Khánh Mai tin Vương Ngọc Bình xuống nước cứu , vội vàng mang theo Cao Thịnh đến điểm thanh niên trí thức, vặn thấy Quý Thanh và Ngọc Bình đang chuyện, cô tiến lên hỏi:
“Hai chứ?”
Quý Thanh và Vương Ngọc Bình lắc đầu:
“ , uống viên t.h.u.ố.c phòng cảm cúm Uyển Khanh để .”
Lúc Cao Khánh Mai mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ nhíu mày:
“Con bé A Mạn ngày thường ngoan ngoãn, chạy bờ sông chơi?”
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
Quý Thanh kể những lời bọn trẻ cho Cao Khánh Mai .
xong, Cao Khánh Mai thầm mắng một câu:
“Mang một đứa trẻ vài tuổi bờ sông tự bỏ , đây lấy mạng đứa nhỏ mà.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dứt lời, cô kinh hãi.
Quý Thanh thì qua, hai bốn mắt , Cao Khánh Mai :
“ cũng nghi ngờ ?”
Vương Ngọc Bình Cao Khánh Mai, Quý Thanh, vẻ mặt hồ nghi, cảm thấy hai đang chơi trò đố chữ.
Quý Thanh "ừ" một tiếng:
“Cho dù chuyện tày đình cũng nên để đứa trẻ bờ sông, trừ phi cố ý.”
Vương Ngọc Bình xong thì chấn động.
“... bà nội A Mạn cố ý đưa A Mạn bờ sông, chính A Mạn rơi xuống nước c.h.ế.t đuối?”
Vương Ngọc Bình xong, cảm thấy đầu như nổ tung.
“Tại bà làm như ?”
lúc , Trương Thiết Sinh từ trong phòng ló đầu :
“ vì .”
đều về phía Trương Thiết Sinh, chỉ thấy cùng vài khác từ trong phòng. Trương Thiết Sinh chậm rãi :
“Chuyện , còn từ Lữ đội trưởng.”
“Vợ Lữ đội trưởng mất nhiều năm, bà già họ Lữ con trai cưới vợ mới, đó giúp chọn một cô gái thành phố. Đáng tiếc cô gái chê Lữ đội trưởng một đứa con gái.”
Cao Khánh Mai hỏi:
“ từ ?”
Trương Thiết Sinh nhạo một tiếng:
“Từ miệng cả nhà họ Lữ. Năm ngoái Lữ đội trưởng cứu cô gái một mạng ở trong thành phố, cho nên cô gái liền để ý Lữ đội trưởng, ở nhà lấy cái c.h.ế.t uy hiếp. Ngặt nỗi nhà cô vẫn luôn chịu nhả , còn lấy A Mạn làm cái cớ.”
Vương Ngọc Bình dám tin:
“Chỉ vì như mà bà g.i.ế.c cháu gái ruột ?”
“ g.i.ế.c, chỉ đưa cháu gái ngoài, nhất thời chú ý trông coi, đứa trẻ liền rơi xuống nước.”
Quý Thanh liếc Vương Ngọc Bình:
“Ai chứng cứ chứng minh bà g.i.ế.c cháu gái ruột?”
“Hiện tại tất cả chỉ suy đoán chúng mà thôi.”
“Hơn nữa, bước khỏi cánh cửa , những lời đều thối nát trong bụng.”
Mấy nam thanh niên trí thức còn :
“Chúng mới sẽ ngoài chuyện nhà khác. Hôm nay cũng do các cô nhắc tới, chúng mới nhớ chuyện như .”
Cao Khánh Mai và Hà Tiểu Viện kéo Vương Ngọc Bình về phòng, Hà Tiểu Viện nhỏ giọng nhắc nhở:
“Về tránh xa Lữ đội trưởng một chút. Chúng vốn thanh niên trí thức, rời xa gia đình cắm rễ ở đây vốn gian nan, đừng trêu chọc những gia đình phức tạp như .”
Cao Khánh Mai vỗ vỗ tay Vương Ngọc Bình:
“Tiểu Viện , phàm làm việc gì cũng cầu định, cầu an .”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
“ trêu chọc nổi thì chúng đừng gần.”
Vương Ngọc Bình há miệng thở dốc, thở dài một tiếng, lúc mới gật gật đầu:
“Tớ hiểu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.