Thanh Mai Phụ Hồng Trang
Chương 4
4
Lời đột ngột im bặt.
Bên ngoài từ lúc nào truyền đến tiếng trống nhạc hỷ vang trời.
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
Tiếng bước chân chỉnh tề hàng trăm vọng , lụa đỏ trải đầy đất, cổ nhạc tề minh, mười dặm hồng trang.
Ba mươi hai tinh binh khiêng chiếc kiệu vàng chạm phượng dừng cổng viện.
Thái t.ử mặc hỷ bào, cưỡi cao đầu đại mã, ánh mắt rơi xuống bàn tay Tiêu Diễn Ngọc đang nắm chặt cổ tay . Ánh mắt ngài đột nhiên trầm xuống:
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Tiêu Diễn Ngọc, ngươi định làm gì Thái t.ử phi cô?"
Bàn tay Tiêu Diễn Ngọc khựng giữa trung.
chậm rãi đầu, ánh mắt rơi đoàn nghi trượng kéo dài thấy điểm kết ở phía xa.
"Thái t.ử điện hạ?" Giọng mang theo vài phần chắc chắn, "Ngài... đây ý gì?"
Lý Thừa Càn mặc lễ phục mãng bào đỏ rực, như :
"Cô đương nhiên đến đón dâu, rước Thái t.ử phi cô."
Tiêu Diễn Ngọc như bỏng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Môi run rẩy vài cái mới rặn một câu:
"Điện hạ nhớ nhầm ? Thần và Thẩm cô nương hôn ước trong , đây việc định từ thuở nhỏ..."
"Hôn ước?"
Lý Thừa Càn khẽ nghiêng đầu, nội thị phía lập tức dâng lên một cuộn thánh chỉ màu vàng minh hoàng rực rỡ.
" cái ngày ngươi cưới Lâm tiểu thư , Cô xin phụ hoàng đích hạ chỉ ban hôn, phong Thẩm Vân Chiêu làm Thái t.ử phi Cô, chính đại hôn ngày hôm nay. Tiêu công t.ử nếu dị nghị, thể cung mà phân trần với phụ hoàng."
" thể nào," giọng Tiêu Diễn Ngọc khàn đặc,
"Thẩm Vân Chiêu... thể đồng ý gả cho Thái tử? Nàng một..."
Lời hết, ai nấy đều cái ý tứ còn dang dở ấymột "hổ nữ" cả kinh thành chê bao năm nay, thể xứng với vị trí nữ chủ nhân Đông Cung, mẫu nghi thiên hạ?
Lý Thừa Càn hề nổi giận. Ngài chỉ thản nhiên liếc Tiêu Diễn Ngọc một cái.
"Tiêu công tử, Cô cho ngươi thời gian một nén nhang, mang theo đồ đạc ngươi, rời khỏi Thẩm phủ."
Ngài khựng , ánh mắt quét qua chiếc kiệu hoa màu hồng phấn ngoài cổng viện, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.
"Còn nữa, mang theo cả mấy thứ đồ chơi lên nổi mặt bàn ngươi cùng luôn . Đừng làm bẩn cửa nhà Thái t.ử phi Cô."
Mặt Tiêu Diễn Ngọc đỏ bừng lên vì giận dữ. Từ nhỏ đến lớn, bao giờ chịu nhục nhã thế ?
Tiêu gia ở kinh thành tuy thế gia đại tộc đỉnh cấp, cũng thế hệ trâm thế phiệt.
, Tiêu Diễn Ngọc, càng thiếu niên tài tuấn nức tiếng kinh thành, cưỡi ngựa b.ắ.n cung văn chương đều xuất chúng, đến cũng tiêu điểm .
"Điện hạ," hít một thật sâu, giọng đè nén cơn giận.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thanh-mai-phu-hong-trang/4.html.]
"Thần và Thẩm cô nương từ nhỏ hôn ước, tình phận phi thường.
Nàng lúc chỉ nhất thời dỗi hờn, làm quyết định... quyết định hồ đồ thế , thần vị hôn phu nàng, thể ."
sang , ánh mắt rực cháy:
Gợi ý siêu phẩm: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi đang nhiều độc giả săn đón.
"A Chiêu, nàng theo . nàng đang giận , chuyện ngày hôm qua , nên nàng như .
Nàng theo về , chúng xuống chuyện t.ử tế"
"Tiêu công tử." ngắt lời .
"Ngươi coi Thẩm Vân Chiêu cái gì?"
"Mấy ngày ngươi đẩy xuống sông hộ thành, để ngâm nước đá suốt hai canh giờ;
ngày hôm qua ngươi mặt bao ở Thiên Hương Lâu, dội từng đĩa thức ăn thừa lên đầu ;
ngày hôm nay ngươi mang chiếc kiệu hoa màu hồng phấn đến Thẩm phủ, mặt tất cả hạ nhân trong viện , đòi lột sạch giá y ."
"Ngươi sỉ nhục như thế, vì vẫn thể tin thề thốt rằng sẽ một lòng một theo ngươi?"
Nửa năm dồn nén tủi nhục, cam lòng, thất vọng, khoảnh khắc bộ bùng lên, thiêu đốt đến mức lồng n.g.ự.c phát đau.
Tiêu Diễn Ngọc cam tâm há miệng:
"Bởi vì... bởi vì yêu nàng mà, A Chiêu, tưởng nàng đều hiểu cả."
mỉa mai, giọng điệu vẫn bình thản như cũ:
“Tháng Chạp năm ngoái, ngươi đưa Lâm Cẩm Nguyệt Mai Viên ngắm tuyết, bắt đợi ở cổng thành suốt hai canh giờ.
mặc quần áo mỏng manh giữa họng gió, lạnh đến mức môi tím tái, chân cứng đờ.
khi về, ngươi chỉ một câu ‘Nguyệt Nhi nhất định đòi ngắm hoa mai, để nàng đợi lâu ’,
đoạn dẫn nàng uống rượu nóng, đến một câu hỏi lạnh cũng chẳng .”
“Đầu xuân năm nay, ngươi đưa đến biệt trang ngoại thành đạp thanh.
Lâm Cẩm Nguyệt ‘vô ý’ ném chiếc trâm bạch ngọc mẫu để cho đống lửa,
ngươi đến một lời an ủi cũng , chỉ tìm cách gỡ tội cho nàng , rằng ‘nàng cố ý’.”
“Mồng chín tháng Ba, ngày sinh thần . dậy sớm trang điểm chải chuốt, đợi ngươi đến đón ngoại thành ngắm hoa đào.
Thế đợi từ sáng sớm đến giữa trưa, từ giữa trưa đến hoàng hôn, ngươi đều đến.”
“Đối xử với như , đều vì ngươi yêu ?”
Tiêu Diễn Ngọc đó, há miệng như lời phản bác, chẳng thốt nổi một chữ nào.
“A Chiêu…”
gọi tên , giọng chút khàn đặc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.