Tham vọng của Tần Chỉ
Chương 2
Bước chân chẳng hề khựng lấy một nhịp.
Hồi mới khai giảng năm lớp 10, hai đứa xếp chung lớp, Chu Dạng ngày nào cũng canh me lúc khỏi nhà để học cùng. mặt dày mày dạn chui tọt ghế xe nhà , còn viện cớ mỹ miều: chung xe để tiết kiệm nhiên liệu, giảm thiểu khí thải, bảo vệ môi trường xanh sạch .
Chẳng hiểu tuôn mấy lời đó để chứng minh điều gì. chỉ tạ ơn trời đất vì từ nay trở , mỗi sáng học còn chịu đựng cái giọng lải nhải đinh tai nhức óc nữa. Chuyện đó làm ảnh hưởng đến việc nhẩm từ vựng tiếng bao nhiêu.
Cũng kể từ ngày hôm đó, Chu Dạng bắt đầu tỏ thái độ xa lánh . Vì chuyện mà bạn học tò mò chạy tới hỏi thấy ghen tị , rõ ràng Chu Dạng thanh mai trúc mã cơ mà.
Ghen tị cái nỗi gì, vốn dĩ chẳng hứng thú với . Lúc đó lười trả lời dăm ba câu hỏi vô bổ nên chỉ im lặng. Nào ngờ đám trong lớp đồn ầm lên rằng trúng tim đen nên mới cố tỏ mạnh mẽ.
Và chuyện thực sự bùng nổ khi kết quả kỳ thi khảo sát tháng đầu tiên.
nhỉnh hơn Đoàn Tiêu Tiêu hai điểm.
Cầm tờ đề thi, Đoàn Tiêu Tiêu gục mặt xuống bàn rưng rức. Quan hệ bạn bè ở lớp hơn , thế cả đám xúm xít dỗ dành: " , thua hai điểm thôi, nhất định sẽ vượt qua ."
Vì đoán kết quả nên bình thản cất gọn đề thi . Chẳng ngờ Chu Dạng xông đến chỉ trích máu lạnh, chê bai kẻ bạn bè.
Còn Đoàn Tiêu Tiêu cứ như tiếp thêm sức mạnh, đôi mắt đỏ hoe bướng bỉnh thách thức: "Tần Chỉ, thi điểm cao thì ích gì, đều ghét . sự động viên và ủng hộ các bạn, nhất định sẽ vượt mặt ."
một khoảnh khắc, thực sự cạn lời đến mức bật . tưởng nhân vật đồ ngốc nhiệt huyết trong mấy bộ anime Nhật Bản chắc?
, Đoàn Tiêu Tiêu thành công khơi dậy khao khát chiến thắng trong . Hơn nữa, với thái độ học hành kiểu đó mà chỉ kém vỏn vẹn hai điểm.
bắt buộc cho nếm mùi thế nào sự chênh lệch đẳng cấp tuyệt đối.
03
coi như khinh địch, chỉ thi 700 điểm.
Đoàn Tiêu Tiêu 698 điểm.
thì , thi 720 điểm.
Mức điểm chạm tới ngưỡng thủ khoa tỉnh .
, đầy tính thử thách.
Nghĩ đến đây, lấy điện thoại nhắn tin cho : [ ơi, tìm cho con một gia sư tiếng nhé.]
Các môn tự nhiên gần như đều đạt điểm tối đa. Chỉ tiếng đuối một chút, mới 130 điểm.
, biến con thành 150 mới .
04
sắp xếp xong kế hoạch và chốt hạ mục tiêu thì Đoàn Tiêu Tiêu và Chu Dạng cũng về lớp.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính, truyện cực cập nhật chương mới.
Chu Dạng xách theo một túi to đùng đồ ăn vặt.
Đoàn Tiêu Tiêu thì cầm hộp sữa dâu tay, vui vẻ với .
đến lớp, bảo Chu Dạng chia đồ ăn vặt cho . đột nhiên, bước thẳng lên bục giảng, cúi gập chào cả lớp.
"Cảm ơn nãy động viên tớ, tớ sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa."
Ngay đó, sang chỉ thẳng mặt : "Tần Chỉ, nhất định sẽ bắt trả giá cho sự kiêu ngạo ."
"Kỳ thi , nếu vượt qua , công khai xin , xin Chu Dạng và tất cả ở đây."
Lời dứt, cả lớp bùng nổ một tràng pháo tay giòn giã. Đám đông bên bắt đầu hô vang tên Đoàn Tiêu Tiêu.
còn hét lớn: "Tiêu Tiêu đỉnh quá! Tao ngứa mắt Tần Chỉ từ lâu , chẳng suốt ngày vẻ cái gì, gì đáng để mà vênh váo cơ chứ."
dứt câu, cả lớp đột nhiên chìm tĩnh lặng. Tất cả đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía , tò mò xem sẽ phản ứng thế nào.
chậm rãi cất cây bút tay , đưa mắt quét một vòng quanh lớp. đó, cất giọng quá lớn vô cùng rõ ràng:
" thôi, một yêu cầu..."
khựng một nhịp, đám bạn xung quanh nín thở chờ đợi lời đáp trả.
" thua tiếp thì đừng lóc nữa."
hờ hững buông nốt nửa câu . Trong lớp vài nhịn mà phì thành tiếng.
Đoàn Tiêu Tiêu chọc cho tức đỏ bừng mặt, chỉ tay lắp bắp: "… …"
Câu ngầm khẳng định rằng chẳng để mắt.
"Ngông cuồng thật đấy." - loáng thoáng thầm thì.
Nực , mười bảy tuổi ngông cuồng thì đợi đến tận bảy mươi tuổi mới ngông chắc? Trời sinh Tần Chỉ đây, kỳ thi đại học chẳng khác gì đêm dài tăm tối.
Đoàn Tiêu Tiêu còn định há miệng thêm gì đó thì chuông học bất chợt reo vang. Thầy chủ nhiệm từ ngoài cửa bước , thấy đó liền cau mày:
"Em đây làm gì? học , mau về chỗ ."
Đoàn Tiêu Tiêu hậm hực về chỗ. Lúc ngang qua bàn , hất cằm lên tận trời, mặt mũi tràn đầy vẻ khinh khỉnh.
"Tuần thành phố tổ chức kỳ thi Olympic Vật lý, cũng như , Tần Chỉ, em thi nhé."
Thầy chủ nhiệm về phía . định gật đầu đồng ý thì chợt thấy Đoàn Tiêu Tiêu bất thần giơ tay lên cao tít:
"Thầy Từ, em cũng đăng ký ạ."
Thầy chủ nhiệm dời tầm mắt sang phía . Đoàn Tiêu Tiêu thẳng lưng, cánh tay giơ lên đầy dứt khoát.
"Thầy ngờ em chủ động đăng ký tham gia. thôi, em thể thi cùng với Tần Chỉ." Trong mắt thầy chủ nhiệm ánh lên vài phần tán thưởng.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cuộc thi tổ chức ba năm nay, nào cũng chỉ một thi. Bởi môn Vật lý thể ẵm trọn điểm tối đa. bình thường chẳng ai rảnh rỗi mà tự rước lấy nhục nhã.
Đoàn Tiêu Tiêu quyết tâm đọ sức với đến cùng đây. Mặc dù môn Vật lý bằng , mong chờ màn thể hiện .
05
ngày hôm đó, vốn dĩ các mối quan hệ bạn bè kém, nay càng thêm thê thảm. trong lớp bắt đầu hùa cô lập .
Ngay cả cô bạn cùng bàn, một nữ sinh nhút nhát và hướng nội, cũng tìm cớ xin chuyển sang chỗ khác. khi dọn , bạn còn lén nhét tay một mảnh giấy: [Tớ xin , tớ dám chống bọn họ.]
vo tròn mảnh giấy , liếc mắt Đoàn Tiêu Tiêu đang dương dương đắc ý ở bàn . lấy tư cách gì mà tự tin rằng dăm ba cái trò mèo thể ảnh hưởng tới cơ chứ?
phắt dậy, ném mạnh cục giấy . Cục giấy bay sượt qua vai , rơi "bốp" một cái cực chuẩn xác thùng rác ngay phía .
Đoàn Tiêu Tiêu giật nảy , sắc mặt biến đổi liên tục.
"Xin nha." nhún vai thờ ơ.
Mặt Đoàn Tiêu Tiêu tức đến mức đỏ phừng phừng.
những tưởng chuyện , Đoàn Tiêu Tiêu sẽ dùi mài kinh sử, học hành đàng hoàng. vẫn chứng nào tật nấy, ngày ngày đùa giỡn ầm ĩ với Chu Dạng.
hỏi tự tin đến thế, bèn lên giọng mỉa mai bóng gió: " loại mọt sách chỉ cắm đầu học chết bỏ . Yên tâm , chắc chắn sẽ thắng."
Chẳng sự tự tin từ chui . ý nghĩ nghiền nát lòng kiêu hãnh khiến máu trong sôi sùng sục.
Kết quả kỳ thi Olympic Vật lý công bố, vẫn ngậm ngùi kém hai điểm.
Trong giờ truy bài, khoảnh khắc thầy chủ nhiệm bục giảng trao bằng khen và cúp cho , mắt Đoàn Tiêu Tiêu đỏ hoe. cái bù lu bù loa lên, coi như cũng chút tiến bộ.
Lúc về chỗ , loáng thoáng thấy Chu Dạng đang rầm rì an ủi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.