Thảm Cỏ Rực Rỡ
Chương 4
nhận câu trả lời thì cảm thấy tức giận trong lòng: "Hoắc Dịch, thật sự điều. cho em thích , cho em uống thuốc Bắc cũng ."
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
Ấn đường Hoắc Dịch giật giật liên hồi. nặng nề thở một , dùng giọng điệu cố gắng dịu dàng nhất : "Ân Ân, em còn nhỏ, căn bản hiểu tình yêu gì, lẽ chỉ lòng chiếm hữu quấy nhiễu, thói quen mà thôi."
những lời đạo lý lớn lao . bịt tai , làm vẻ giao tiếp. Dù thì vẫn luôn làm trò ngang ngược như thế , hẳn quen .
Đôi môi xinh Hoắc Dịch mấp máy vài , cuối cùng chẳng lời nào. thở dài, giọng bất lực: “Ân Ân, chúng một nhà.”
Gia đình thì thể tồn tại thứ tình cảm cấm kỵ như . phận trai định sẵn một chuyện mãi mãi thể xảy .
tiến lên một bước, tranh cãi vài câu, Hoắc Dịch đột ngột lùi nửa bước, giữ cách giữa chúng ở một mức an .
Hành động lùi nửa bước như một con d.a.o cùn cứa cứa trong lòng . Giọng chua xót nghẹn đắng, như thể cổ họng bóp chặt: “Thế Hoắc Dịch, dạy em cách yêu một , dạy em cách yêu .”
Việc thích Hoắc Dịch cứ như một căn bệnh nan y kéo dài và dai dẳng. Thời gian thể chữa khỏi, trái còn khiến triệu chứng ăn sâu tận xương tủy.
thể khiến thích , tự tay cắt đứt tình cảm đó chứ. Điều quá tàn nhẫn với .
Hoắc Dịch như ánh mắt đốt cháy. Cuối cùng vẫn đành lòng thấy nước mắt . nhẹ nhàng đặt tay lên đầu : “... Đừng , tất cả .”
gạt tay , đó ngoảnh đầu mà rời khỏi nhà.
Từ nhỏ đến lớn, việc gì mà tìm cách để ? Hoắc Dịch dựa mà nghĩ ngoại lệ?
Ngày hôm đó, khi từ nhà trở về trường, chủ động liên lạc với Hoắc Dịch nữa. thứ vẫn như khi, học, ăn cơm, ngủ nghỉ.
Khi bạn Sở Oánh tìm uống chiều nhắc đến Hoắc Dịch: “ nhất định ?”
gì, Sở Oánh cũng hiểu ý .
. Nhất định Hoắc Dịch.
Sở Oánh thở dài: “ rõ Hoắc Dịch ám ảnh về gia đình kém gì nỗi ám ảnh đối với mà.”
gật đầu đồng tình: “Tớ nhất định và cũng chắc chắn sẽ yêu ai khác.”
Hoắc Dịch chỉ một kẻ nhát gan. Đây sẽ một quá trình gian nan và lâu dài.
Sở Oánh luôn hiểu nhất, cô : “ định làm gì?”
mấy vạn tệ tự nhiên xuất hiện trong thẻ rõ lý do thì chìm suy tư: “ nên tớ định giảm bớt kỳ vọng một chút, đặt tình yêu tình , để Hoắc Dịch làm một trai nghĩa trong một thời gian.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vài ngày , chuyến bay đến bên đại dương. gần nhất đặt chân lên vùng đất quen thuộc khi cùng Hoắc Dịch.
Muộn hơn một ngày so với dự kiến. Hoắc Dịch gọi điện cho bạn bè, bạn cùng phòng, thậm chí cố vấn . đó chỉ nhận cùng một câu trả lời: “Ngụy Ân tham gia hoạt động nghiên cứu ở Mỹ.”
Sở Oánh kịp thời gọi điện báo cho : “ lúc đến tìm tớ lo lắng đến mức nào .”
thờ ơ nhún vai.
Sở Oánh : “Đặc biệt khi tớ với rằng tham gia nghiên cứu cùng một đàn thầm yêu từ lâu, lúc đó mặt xị xuống hẳn.”
. cùng một đàn lập nhóm tham gia. thầy giáo sắp xếp, cũng quyền từ chối.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã! đang nhiều độc giả săn đón.
Nơi đất khách quê , trai đơn gái chiếc, tình cảm nảy nở. Kịch bản hảo bao.
Huống hồ nơi chọn còn Mỹ – nơi chất chứa những kỷ niệm tươi giữa và Hoắc Dịch.
Hoắc Dịch sẽ nghĩ thế nào? nghĩ rằng sẽ dùng ký ức khác để che lấp những kỷ niệm giữa chúng ?
Một cuộc điện thoại bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ . bố .
“Ân Ân , con đột nhiên tham gia nghiên cứu mà với bố một tiếng, con hỏi một vòng mới con nước ngoài?”
vẫn như khi, qua loa làm nũng: “Con , con nhất định sẽ làm thế nữa, làm bố và dì Hoắc lo lắng .”
Mặc dù cần nghĩ cũng thể đoán chắc chắn rằng đầu dây bên đang cảnh ba cùng vây quanh một chiếc điện thoại.
khi trò chuyện đôi về việc gia đình, đột nhiên mở miệng : “ , bảo trai liệt kê những món ngon, nơi vui chơi ở đây thành bảng gửi cho con , con định cùng bạn bè.”
Đầu dây bên im lặng. ít khi gọi Hoắc Dịch “ trai”, đây điều cả nhà đều . Mặc dù từ nhỏ răn dạy nhiều , vẫn cứ gọi thẳng tên Hoắc Dịch bất kể lúc nào.
thường , sự việc bất thường ắt điều chẳng lành.
Quả nhiên giây tiếp theo, dì Hoắc lập tức hỏi: “Tiểu Ân, gần đây Hoắc Dịch làm con vui ? Dì dạy dỗ nó nhé?”
nhịn bật : “ dì, đối xử với con lắm, hơn nữa đều một nhà, thù gì mà để qua đêm , bảo cũng nghĩ thoáng nhé.”
Giọng tùy tiện, cứ như thể thực sự buông bỏ thứ. Hoắc Dịch vẫn một lời nào.
“Đàn em! xong ! Chúng thôi!” Đàn đột nhiên đến tìm , lớn tiếng gọi.
vội vàng đáp : “Ồ ạ! Em đến ngay đây!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.